Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 57: Súy côn cùng tập kích

Chương 57: Súy côn cùng tập kích
Người dẫn đầu đám người nước ngoài thấy thân phận bạn bè quốc tế không có tác dụng gì, chỉ có thể quay đầu, có chút bất đắc dĩ nói nhỏ với một đồng bọn bên cạnh: "Toby, ngươi đi ngăn cản hắn, những người khác cùng ta rời khỏi đây trước, nhớ kỹ, nếu có thể giải quyết hòa bình thì cứ hòa bình giải quyết, dù phải đ·ộ·n·g tay thì cũng tận lực đừng làm lớn chuyện, thân phận của chúng ta không thể để lộ, trừ bất đắc dĩ thì đừng gây sự chú ý với cảnh sát."
"Được." Người đàn ông tên Toby khẽ gật đầu, đi đến trước mặt Trương Hằng, dùng thân thể cao lớn của mình chắn tầm mắt của Trương Hằng, sau đó nói bằng tiếng Trung lơ lớ: "Ở đâu? Chúng tôi đi dọc theo con đường này tới đều không thấy bảng cảnh báo cấm bắt bướm, mà lại con bướm này là bắt về cho con gái tôi nuôi, hôm nay là sinh nhật nó."
Trong lúc hắn nói chuyện, ba người khác cũng rất hiểu ý lui lại, muốn đi xuyên qua bụi hoa, đi vào con đường khác bên tay phải, nhưng ngay sau đó, một người trong đó quay đầu, vừa hay nhìn thấy người đồng bạn bị bỏ lại đã không tiếng động mà ngã xuống đất.
Hắn thấy vậy k·i·nh hãi, lập tức mở miệng hô lên với người đi đầu: "Tom, có biến!"
Hai người còn lại nghe vậy cũng vội vàng dừng bước, người vừa há mồm nhắc nhở thì đã móc ra một con d·a·o bấm từ trong túi.
Chỉ là hắn không ngờ rằng người đối diện còn nhanh hơn, rõ ràng trước một giây còn cách hắn chừng mười mét, giây sau đã xuất hiện ngay trước mặt hắn, mà lúc này hắn thậm chí còn chưa kịp mở hoàn toàn con d·a·o bấm kia thì đã bị trúng một quyền vào bụng.
Trương Hằng không thèm để ý đến kẻ đang ôm bụng ngã xuống đất, nhanh chóng xông đến người Á duệ trước mặt, nhưng vì có đồng đội cảnh báo trước, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, lấy ra một bộ chỉ hổ cầm trong tay.
Không giống như trong phim ảnh, chỉ hổ không phải là càng lạ mắt thì càng tốt, trên thực tế, những loại chỉ hổ nhìn h·u·n·g dữ kia rất có thể gây ra nhiều tổn thương hơn cho người tấn công, bởi vì xương ngón tay là vị trí rất yếu, nếu không cẩn thận thì đối phương còn chưa bị gì mà tay mình đã gãy xương rồi.
Bộ chỉ hổ người Á duệ đang đeo là loại bốn ngón phổ biến nhất, nếu dùng đúng cách thì uy lực khi đ·á·n·h người sẽ lớn hơn so với tay không, nhưng thông thường sẽ không gây ch·ế·t người, đây cũng là để thi hành mệnh lệnh của người nước ngoài dẫn đầu.
Mà khi Trương Hằng vừa giao thủ với hắn thì lập tức có thể cảm nhận được đối phương đã qua huấn luyện chuyên nghiệp, chí ít về quyền kích đã đạt đến trình độ của một vài tay đấm nghiệp dư, ra quyền nhanh nhẹn, lực tay rất mạnh, đồng thời thân hình cũng rất cường tráng, như một con báo săn.
Hai người trong chớp mắt đã giao nhau vài quyền, Trương Hằng tuy chiếm thượng phong, nhưng vẫn không thể lập tức hạ gục đối phương, điều này đã đủ khiến hai người còn lại cảm thấy kinh hãi, thậm chí không nhịn được nghĩ tới món võ công Trung Quốc trong truyền thuyết.
Chỉ là trận chiến này có hơi khó hiểu, đến giờ những người nước ngoài này vẫn chưa biết vì sao người thanh niên kia lại đột nhiên ra tay với bọn họ, chẳng lẽ lại là vì trong công viên không được bắt bướm sao?
Nhưng đến thời điểm này thì việc nghĩ đến mấy chuyện này cũng vô ích. Người nước ngoài tên Tom chỉ ngẩn người ra, lập tức xông vào trận chiến, trước hết hắn đặt bình thủy tinh đang cầm xuống, sau đó theo phản xạ tay phải sờ về phía một chỗ nhô lên ở bên hông, nhưng lại do dự một chút, rồi lại di chuyển tay lên, túm lấy một cây súy c·ô·n màu đen.
Hắn tháo cây súy c·ô·n ra, bước nhỏ rồi hất lên, sau đó lại vung xuống, hoàn thành thao tác ra côn, một đoạn đầu hợp kim từ trước cây côn bắn ra.
Tom cầm cây súy c·ô·n xông về phía Trương Hằng.
Sau khi đứng lại nửa phút, hắn cảm thấy mình đã nhìn rõ cục diện hiện tại, dù người này xuất hiện không rõ từ đâu, tốc độ nhanh, thân thủ rất tốt, lại lợi dụng lúc bọn họ không kịp chuẩn bị mà hạ gục hai người, và lại còn áp chế một đồng đội khác, nhưng vì hắn không thể nhanh ch·ó·ng kết thúc trận đấu, cho thấy thực lực của cả hai không quá chênh lệch.
Vậy nên chỉ cần hắn gia nhập cuộc chiến, cục diện thắng bại sẽ thay đổi theo, chính vì phán đoán như vậy mà hắn mới đưa ra lựa chọn lúc này, nhưng điều hắn không ngờ là, ngay lúc hắn đặt bình thủy tinh xuống, định đến gần Trương Hằng thì tình thế lại một lần nữa thay đổi.
Trương Hằng không tiếp tục so quyền pháp với đối thủ nữa mà dùng con d·a·o bấm nhặt được khi vừa xử lý người nước ngoài thứ hai, người Á duệ giờ đã dần quen với cách thức triền đấu này, chỉ thấy trước mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, ngay sau đó, chưa kịp phản ứng gì thì bốn ngón tay đã bị c·ắ·t đứt cùng nhau, còn con chỉ hổ trong tay cũng rơi xuống đất.
Con d·a·o kia cũng đâm trúng cơ thể của Tom, khiến hắn thấy lạnh sống lưng, bởi vì hắn nhận ra mình đã vô tình rơi vào bẫy của đối phương, đối phương trước đó đã cố ý che giấu thực lực không phải để tạo hiệu ứng kịch tính mà là để dụ hắn buông bình thủy tinh trong tay, và sau đó đến gần.
Sau khi hiểu ra, Tom lập tức dừng bước, mặc dù thân thủ của hắn là giỏi nhất trong bốn người, nhưng hắn biết mình không phải đối thủ của Trương Hằng, thế nên sau đó không chút do dự mà vứt cây súy c·ô·n, đồng thời lại đưa tay sờ vào bên hông.
Nhiệm vụ lần này không có tính nguy hiểm cao, vì vậy mà hắn là người duy nhất trong bốn người được mang súng, nếu như có thể kịp thời móc súng ra trước khi Trương Hằng đến gần, như vậy hắn vẫn còn có thể kiểm soát lại tình hình.
Nhưng đúng lúc Tom chuẩn bị nắm chặt báng súng thì tay phải chợt đau nhói, con d·a·o bấm đã cắm vào mu bàn tay của hắn, và Trương Hằng cũng đã xuất hiện trước mặt hắn.
Đến lúc này thì Tom ngược lại hoàn toàn buông xuôi, bởi vì hắn biết mình đã m·ấ·t đi cơ hội phản kháng cuối cùng, thế nên hắn ngẩng đầu nhìn vào mắt Trương Hằng, chịu đau nói bằng tiếng Hán lưu loát: "Rốt cuộc ngươi là ai, vì sao lại muốn nhúng tay vào chuyện này?"
"Một người hoàn toàn không liên quan, không cần căng thẳng," Trương Hằng nói, "Ta chỉ là tình cờ đi ngang qua thôi."
Tom nghe vậy lắc đầu, "Vậy thì ngươi không nên xen vào chuyện của người khác, chúng tôi đang làm không phải là chuyện xấu, mà ngược lại, một khi thành c·ô·ng, thì không chỉ tốt cho ta và ngươi mà cả nhân loại sẽ có lợi hơn là có hại."
"Những người trước đây đã vẽ ra những viễn cảnh tốt đẹp này đều đã c·hết không toàn thây."
"Ngươi đương nhiên có thể g·i·ết chúng tôi, thậm chí g·i·ết hết tất cả, nhưng chuyện sắp xảy ra vốn đã được định trước và ngươi sẽ không thể ngăn cản nó."
"Lúc đầu ta cũng không có ý định ngăn cản." Trương Hằng đến trước mặt Tom, rút khẩu súng lục bên hông hắn ra, mở băng đạn xem qua số đ·ạ·n bên trong, "Ta chỉ có vài vấn đề muốn hỏi ngươi."
"Ngươi bớt phí sức đi, ta sẽ không t·rả lời bất cứ điều gì." Tom dứt khoát nói.
Trương Hằng khẽ gật đầu, "Vậy cũng không thành vấn đề."
Bạn cần đăng nhập để bình luận