Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 43: Tokyo Drift thiên (13)

Chương 43: Tokyo Drift thiên (13)
Gần đến Giáng Sinh, các cửa hàng bắt đầu rục rịch chuẩn bị. Có nơi đã giăng đèn màu, có nơi dán tranh tường ông già Noel, lại có nơi đặt trước cửa cây thông Noel được trang trí tỉ mỉ, treo đầy những món quà nhỏ xinh. Nhưng ngay sau đó, cây thông Noel được trang trí đẹp mắt bỗng dưng rung lắc, những món quà nhỏ lần lượt rơi khỏi cành cây, bay về phía trước. Một chiếc xe van màu vàng đất lao nhanh như tên bắn từ trước thang cuốn của cửa hàng, Trương Hằng bật cần gạt nước, hất hai tấm thiệp chúc mừng dán trên kính xe ra ngoài. Đuôi chiếc L300 lướt qua một quầy hàng bày đầy mỹ phẩm dưỡng da đắt tiền, tạo ra luồng khí khiến các lọ son trên đó chao đảo, sắp đổ...
...Người lái chiếc Toyota Voxy cực kỳ gian xảo, liên tục rẽ ở các giao lộ, vòng một vòng lớn rồi lại định lén lút quay lại con đường cũ, nhưng ngay sau đó, tấm kính lớn của cửa hàng bên phải hắn đột nhiên vỡ tan tành. Một chiếc xe van màu vàng đất mang đồ trang trí Giáng Sinh từ bên trong lao ra.
Chuyện gì vậy?! Năm nay ông già Noel đến sớm vậy sao, mà còn không cưỡi tuần lộc mà đổi sang lái ô tô à? Người lái chiếc Voxy hoảng sợ, hắn luôn dán mắt vào kính chiếu hậu, không thấy bất kỳ kẻ bám đuôi nào, hoàn toàn không hiểu gã này từ đâu ra, hơn nữa cách xuất hiện này cũng quá kịch tính đi. Khoảng cách giữa hai chiếc xe nhanh chóng rút ngắn chỉ còn sáu, bảy mét, người lái Voxy cảm thấy da đầu tê dại, không thể không nhấn hết ga, muốn dùng tốc độ để cắt đuôi.
Nhưng điều khiến hắn mở rộng tầm mắt là, với tính năng của Voxy mà lại thua trên đường tăng tốc so với chiếc L300 trông tàn tạ kia. Hai người cùng đạp chân ga nhưng kết quả lại càng ngày càng gần, Trương Hằng dùng cản trước xe giữ chặt thân sau bên trái xe Voxy, khiến chiếc Toyota mất kiểm soát, bắt đầu nghiêng sang một bên, người lái toát mồ hôi lạnh, nắm chặt tay lái, nhưng dù hắn có cố tăng tốc thế nào cũng không thể nào thoát được.
Thấy sắp lật xe, chiếc Voxy buộc phải giảm tốc độ, và như thể đã hẹn trước, chiếc L300 phía sau cũng giảm tốc theo. Trương Hằng có thể chọn đâm vào xe đối phương, nhưng e ngại Ameko bên trong nên không ép quá gắt, cuối cùng hai chiếc xe cùng dừng lại bên đường.
Người lái Voxy biết rõ với kỹ thuật của mình và tính năng của xe, hắn không thể nào thoát khỏi đối phương, thế là mở cửa xe, đẩy Ameko đang hôn mê xuống ven đường. Trương Hằng nhìn chiếc Toyota màu xanh đậm biến mất trong màn đêm, rồi buông cây cung tên trong tay xuống. Hắn không tiếp tục đuổi theo, thứ nhất là vì không thể bỏ mặc Ameko bên đường, thứ hai là đám người kia có súng, dù hiện tại có vẻ như đã kiềm chế, không nổ súng, nhưng nếu thực sự bị ép đến nóng nảy cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Do đó, lần chạm trán này của hai bên, kết thúc theo kiểu cả hai đều lùi một bước. Từ một góc độ nào đó mà nói, sự xuất hiện của đám người này lại khiến Trương Hằng thở phào nhẹ nhõm. Khi nhìn thấy cửa hàng thủy sản bị cháy, phản ứng đầu tiên của hắn cũng giống Ameko, cho rằng Takeda Chemo đã bị người ta giết chết, đối phương dùng cách này để hủy thi diệt tích, nhưng sau khi chiếc Voxy xuất hiện thì lại gián tiếp chứng minh ông chủ cửa hàng thủy sản còn sống. Nếu không thì bọn họ không cần lừa Ameko đến đây bắt cóc làm gì, cuộc sống của cô gái hết sức bình thường, cũng giống như phần lớn các học sinh Nhật Bản khác, bọn họ để mắt tới cô hiển nhiên là muốn lợi dụng cô để uy hiếp Takeda Chemo.
Tuy nhiên, cũng phải nói lại, đám người trên chiếc Voxy kia rốt cuộc là ai? Gây rối đốt nhà, trên người còn mang theo súng ống, ở Nhật Bản, một đất nước kiểm soát súng vô cùng nghiêm ngặt, mà có thể đoạt được súng thì địa vị của đám người này chắc chắn không nhỏ. Trước đó Trương Hằng bắn thủng bắp chân một tên xăm trổ cũng là vì định giữ hắn lại để tra hỏi, đáng tiếc không ngờ chúng còn có đồng bọn đến tiếp ứng, cũng may Ameko cuối cùng không gặp nguy hiểm.
Trương Hằng bế cô gái vào xe, kiểm tra sơ qua, phát hiện cô chỉ bị xước nhẹ ở khuỷu tay và bắp chân, ngoài ra không bị thương tích gì khác, điều này khiến hắn nhẹ nhõm hẳn. Lúc này hắn cũng nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa ở phía xa, xem ra đội cứu hỏa đến cũng nhanh thật, mọi chuyện xảy ra trước đó tuy nguy hiểm nhưng tính từ lúc hắn báo cảnh đến giờ cũng chỉ mới qua vài phút mà thôi.
Trương Hằng cởi áo khoác ngoài đắp lên người cô gái. Ameko từng mời hắn đến căn hộ nhỏ thuê của mình ăn lẩu vài lần, vì vậy hắn biết chỗ ở của cô, nhưng bây giờ đưa cô về không phải là ý hay. Rõ ràng cô đã bị cuốn vào một chuyện gì đó, đối phương có thể lừa cô ra ngoài một lần, thì chắc chắn cũng có thể lừa cô ra lần thứ hai.
Việc cấp bách bây giờ là làm rõ đã xảy ra chuyện gì, rồi mới có thể đưa ra đối sách tiếp theo. Đám người trên chiếc Voxy đã trốn thoát, nhưng Trương Hằng biết vẫn có người có thể cho hắn đáp án. Mọi chuyện xảy ra tối nay rõ ràng đều có liên quan đến Takeda Chemo, hay nói đúng hơn là Tsuchiya Yōsuke, cũng đến lúc nên đi nghe chuyện của gã này.
Nhưng trước đó, phải tìm được chính chủ mới được. Điều này không khó với Trương Hằng, hắn lái xe đến những nơi mà ông chủ cửa hàng thủy sản thích đến, như quán rượu, cửa hàng phong tục và karaoke, sau cùng hắn tìm thấy mục tiêu ở bến tàu, nơi mọi người hay đến luyện tập lái xe bỏ hoang. Lúc này trời đã tờ mờ sáng, ông chủ cửa hàng thủy sản đội một chiếc mũ rộng vành che mặt, đang cần mẫn câu cá cùng đám người già thích câu cá.
Nghe tiếng lốp xe ma sát với mặt đất, hắn biết người đến là ai. Nhưng khi ngẩng lên nhìn thấy Ameko ngồi ở ghế phụ, hắn vẫn ngây người tại chỗ. "Sao cô ấy lại ở đây?" "Câu này phải hỏi ông mới đúng." Trương Hằng nhảy xuống xe, "Tôi tìm thấy cô ấy trước cửa hàng thủy sản của ông, lúc đó có một đám người muốn bắt cóc cô ấy, nhưng ông cứ yên tâm, cô ấy chỉ bị hôn mê thôi, không sao cả." "Có người bắt cóc cô ấy? Bọn chúng trông như thế nào?" Takeda Chemo lộ vẻ lo lắng hiếm thấy.
"Bọn chúng có khoảng ba người, che chắn kín mít, đeo kính râm và khẩu trang, nhưng không hiểu sao hình xăm trên cổ lại không che đi." "Hình xăm đó trông như thế nào?" Takeda Chemo không quan tâm những chi tiết khác mà chỉ cực kỳ chú ý đến vấn đề này.
Trương Hằng suy nghĩ, "Vì ở quá xa nên tôi cũng không thể khẳng định, có vẻ như là hình một con mắt." Nghe vậy, đồng tử của Takeda Chemo bỗng co rút lại, sau đó như mất hết sức lực, ngồi phịch xuống đất, lẩm bẩm: "Quả nhiên đã đến sao?"
"Cái gì đến?" "Không liên quan gì đến các người, bọn chúng chỉ nhắm vào mạng của tôi thôi." Ông chủ cửa hàng thủy sản cười đau khổ, "Tôi cứ tưởng những năm nay mai danh ẩn tích, cố gắng sống kín đáo là có thể trốn thoát được, không ngờ bọn chúng vẫn không chịu buông tha. Nhưng không sao, chỉ cần bây giờ tôi thành thật đến tìm bọn chúng, thì các người sẽ không gặp nguy hiểm nữa."
Khác với những gì Trương Hằng tưởng tượng, ông chủ cửa hàng thủy sản dường như không hề có hứng thú kể chuyện xưa của mình. Trương Hằng còn đang cân nhắc xem làm thế nào để đối phương mở miệng thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói, "Vậy thì năm đó, có phải vì lý do này mà ông ly hôn với mẹ không?" Ameko không biết tỉnh dậy từ lúc nào, cô rõ ràng cũng nghe được những lời Takeda Chemo vừa nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận