Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 372: Chín trăm ba mươi sáu số phòng

Chương 372: Phòng số 936
Trương Hằng không hề hay biết việc đội phản ứng khẩn cấp đang mai phục chờ hắn ở phòng quan sát. Suy cho cùng, hắn đâu phải toàn trí toàn năng. Trương Hằng chỉ đánh giá được từ số lượng tay súng mà thấy phía phòng quan sát không có manh mối đáng giá nào. Nơi đó cũng là vị trí dễ bị chú ý nhất toàn bộ khách sạn, nên hắn không định đến đó cho thêm náo nhiệt.
Khác với Số 0, dù Trương Hằng cũng coi trọng đội phản ứng khẩn cấp bốn người, nhưng vẫn chưa đến mức phải thay đổi chiến lược hành động. Nhất là khi đội phản ứng khẩn cấp đang chiếm ưu thế về vũ lực, nếu hắn dừng lại không tiến, bị bọn họ tìm thấy thiết bị mã hóa ký ức trước, rồi mang nó xuống lầu tụ hợp với đám cảnh sát Liên Bang thì tình cảnh của hắn sẽ càng thêm bị động.
Bởi vậy, trong khi bốn người đội phản ứng khẩn cấp đang cố thủ ở phòng quan sát thì Trương Hằng đã bắt đầu di chuyển.
Khách sạn Bốn Châu là một khách sạn cỡ vừa, tổng cộng có mười bốn tầng với 832 phòng. Nếu không có thiết bị theo dõi, việc tìm kiếm từng phòng một sẽ tốn rất nhiều thời gian.
Nhưng may mắn là Trương Hằng không cần phải lục soát từng phòng. Bốn thành viên của đội đặc nhiệm đều mặc bộ giáp xương ngoài. Trang bị này ban cho bọn họ sức mạnh, tốc độ và năng lực chiến đấu đáng nể, nhưng đồng thời khi di chuyển cũng sẽ để lại nhiều dấu vết hơn.
Ở tầng chín, Trương Hằng thấy trên tường có những vết lõm, có vẻ là do giáp xương ngoài va chạm để lại. Vị trí của những vết lõm này ở ngang đầu người bình thường, nhưng vừa vặn là vị trí vai của người mặc giáp xương ngoài. Ngoài ra, Trương Hằng còn phát hiện một vết dầu máy nhỏ bị thấm ra ở phía dưới tường. Hắn đoán rằng một trong số những bộ giáp xương ngoài đã gặp phải công kích quá mạnh khi bỏ chạy, dù cuối cùng đã trốn vào được khách sạn, nhưng khung máy cũng bị tổn thương nghiêm trọng, đến đây có thể đã không chịu nổi nữa.
Trương Hằng tiếp tục đi thẳng dọc theo hành lang, rất nhanh lại tìm thấy vết tràn dầu thứ hai, thứ ba... Các vết dầu này kéo dài đến tận cuối hành lang, phòng số 946.
Tuy nhiên, Trương Hằng suy tư một lát rồi cuối cùng lại không đi đến phòng số 936, mà lùi lại vài bước, đi đến chỗ giữa hai chiếc tủ chứa đồ bên cạnh thang máy.
Hầu hết các khách sạn đều có tủ chứa đồ, chủ yếu dùng để cất giữ đồ dùng trên giường, khăn mặt các loại. Trương Hằng để ý thấy cửa tủ này khép hờ khi đi qua, điều này chứng tỏ có người ở bên trong.
Trương Hằng cầm súng, lưng dựa vào tường ngoài, nhẹ nhàng đưa tay đẩy hé cửa, sau đó ném một quả bom khói vào bên trong, trong lòng đếm thầm mười giây rồi mang theo [Thấu kính loại bỏ] xông vào tủ chứa đồ.
Động tác của Trương Hằng rất nhanh, vừa vào liền lăn sang một bên, cố tránh những đòn tấn công có thể ập tới, đồng thời nhanh chóng đánh giá tủ chứa đồ. Cuối cùng, hắn chỉ thấy một nhân viên phục vụ đang ho sặc sụa bên cạnh chiếc xe làm việc nhỏ.
Cô ta co rúm lại trong góc tủ chứa đồ, cơ thể không ngừng run rẩy, trông rất sợ hãi. Xét đến việc vừa có người ném bom khói vào nơi cô làm việc, phản ứng này cũng không khó hiểu. Nhưng có vẻ cô ta đã trốn ở đó trước khi Trương Hằng ném bom khói, vì vừa rồi hắn không nghe thấy tiếng động của ai di chuyển bên trong.
Sau đó, cô phục vụ phát hiện cánh tay của mình bị ai đó nắm lấy, cả người bị kéo lên từ dưới đất. Trương Hằng lôi cô ra khỏi tủ chứa đồ, ra hành lang bên ngoài.
Cô gái phục vụ cuối cùng cũng thấy rõ dáng vẻ Trương Hằng. Nhưng khi thấy hắn mặc đồng phục cảnh sát, nỗi sợ trong mắt cô giảm đi đáng kể. Sau đó cô vừa khóc vừa muốn nhào vào lòng Trương Hằng. Nhưng không ngờ hắn thấy vậy lại lùi lại nửa bước khiến cô ôm hụt.
Trương Hằng hỏi: "Trước đó cô nhìn thấy gì?"
"Hả?"
Trương Hằng rất kiên nhẫn, lặp lại một lần: "Trước đó cô hẳn là nhìn thấy gì, mới sợ hãi trốn vào trong góc tủ chứa đồ?"
"À, đúng rồi," Cô gái phục vụ nuốt nước bọt, vừa khoa tay vừa nói: "Tôi thấy một người toàn thân bọc kim loại, lao ra từ đường hầm an toàn. Lúc đó tôi đang chuẩn bị thay ga trải giường cho một phòng khách."
"Chỉ có một người thôi sao?" Trương Hằng nhíu mày.
"Đúng vậy, chỉ có một người." Cô gái phục vụ gật đầu quả quyết. "Lúc đó tôi sợ quá không thể nhúc nhích, tê liệt ngã xuống hành lang nên thấy rất rõ." Cô dừng một lát rồi lại nói: "Nhưng lúc đó nhìn tình trạng của hắn cũng không tốt lắm, đi lại lảo đảo xiêu vẹo."
"Sau đó hắn trốn vào phòng 936?"
"Đúng vậy."
Theo lời miêu tả của cô phục vụ, thành viên đội đặc nhiệm ở phòng 936 trông giống như là người bị tụt lại phía sau, hoặc là vì bộ giáp xương ngoài trên người bị tổn hại quá nghiêm trọng, nên không muốn làm liên lụy đồng đội mà chủ động tách khỏi đội. Nếu đúng là vậy, thì thiết bị mã hóa ký ức chắc chắn không ở trên người hắn, và có lẽ trong lòng hắn đã mang ý định tìm đến cái chết.
"Trước đó có ai đến tìm cô không?"
"Không... Không có."
"Vậy à," Trương Hằng lại hỏi cô phục vụ, "Tủ chứa đồ của các cô có chất tẩy rửa mạnh đúng không?"
"A? Có ạ."
"Lấy vài bình ra, lau dọn chỗ dầu loang trên hành lang."
"Hả?" Mặc dù cô gái phục vụ nghi hoặc trước yêu cầu của Trương Hằng, nhưng vì đối phương là cảnh sát nên cô vẫn nghe theo lệnh. Cô quay người trở lại tủ chứa đồ, cố gắng tìm trong làn khói mờ hai bình chất tẩy rửa, sau đó trở lại hành lang.
Trương Hằng liếc nhìn thời gian, cùng với cô gái phục vụ mất vài phút lau dọn sơ chỗ dầu loang trên hành lang. Từ câu trả lời của cô phục vụ trước đó, có thể thấy nhóm đội phản ứng khẩn cấp vẫn chưa quay lại đây. Nếu đã như vậy, Trương Hằng cũng chẳng có lý do gì để không đối đầu với họ một phen.
Năng lực quan sát và trinh thám của Số 0 cũng rất tốt. Mặc dù có thể không bằng Trương Hằng nhưng cũng không chênh lệch nhiều. Trương Hằng tin rằng nếu người đang đứng ở đây là Số 0, chắc chắn cũng sẽ đưa ra kết luận gần giống như hắn. Tám phần cũng sẽ bỏ qua phòng 936. Mà việc Trương Hằng cần làm lúc này là làm nhiễu loạn phán đoán của hắn.
Chất tẩy rửa sẽ lau sạch một phần dầu loang, nhưng vẫn còn sót lại một ít và cả vết lõm trên tường. Nếu mấy người của Số 0 quay lại đây, chắc chắn sẽ không thể lọt qua mắt bọn họ. Nhưng tiếp theo là đến lượt hắn đau đầu. Không rõ trong phòng 936 đang có tình hình như thế nào.
Đương nhiên để đạt được mục đích này, còn thiếu một bước cuối cùng. Trương Hằng gói ghém mấy bình chất tẩy rửa đã hết, rồi nhìn về phía cô gái phục vụ đang lén lút đánh giá hắn: "Cô đi với tôi một chuyến."
"Được, là muốn đi làm ghi chép sao?" Cô gái phục vụ hỏi.
"Ghi chép không vội, tối nay làm sau. Chỗ cô chắc là có chìa khóa phòng khách đúng không? Tôi còn muốn điều tra chút ít, phiền cô hợp tác." Trương Hằng không khách sáo, tiếp tục phát huy tác dụng của bộ đồng phục cảnh sát trên người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận