Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 616: Tâm linh buông lỏng

Chương 616: Tâm hồn buông lỏng
Thấy đám người Allan đã bắt đầu chuẩn bị, Trương Hằng cũng không nói gì thêm. Từ khi vào nhà, hắn vẫn luôn quan sát năm người trong phòng, kết quả trang phục cùng cử chỉ, thần thái của bọn họ hoàn toàn đúng là dáng vẻ học sinh, hơn nữa Trương Hằng cũng không phát hiện tượng hoặc đồ vật tôn giáo kỳ lạ nào ở chỗ bọn họ.
Mấy người Lars lắp xong amply, lại lấy ra bảy tấm thảm yoga, còn Allan thì lên lầu cầm lò xông hương xuống, theo Allan nói, hương liệu bọn họ đốt cũng là tự phối theo đơn thuốc trên mạng, trong đó ngoại trừ long diên hương lấy từ cá nhà táng thì cũng không đáng tiền, hơn nữa 1g long diên hương có thể dùng chung với không ít hương liệu hỗn hợp, đủ dùng nửa tháng.
Chàng trai "xuyên quả dừa" ấn mở file nhạc, nhưng không vội phát ngay, mà nói với Trương Hằng: "Anh là lần đầu đến, có nhiều điều vẫn nên báo trước để anh biết, lát nữa tư thế ngồi và phương pháp hô hấp của anh cũng phải điều chỉnh một chút, như vậy mới có thể kết hợp với âm nhạc, hương xông và ám thị tâm lý để đạt hiệu quả tốt nhất, tôi có thể làm mẫu cho anh xem, không sao đâu, anh cứ nhìn một lần, chỗ nào không rõ hoặc không nhớ thì hỏi tôi nhé."
Nói xong, anh ta tìm một tấm thảm yoga trước mặt Trương Hằng, khoanh chân ngồi xuống, hít sâu một hơi thả lỏng thân thể, sau đó điều chỉnh nhịp hô hấp, hai chậm một nhanh, giữa chừng còn có nửa giây ngừng lại, làm xong thì lại hít sâu rồi chậm rãi thở ra…
Trương Hằng nhìn một lượt đã ghi nhớ toàn bộ. Chàng trai "xuyên quả dừa" vẫn còn chút không tin, bởi vì phương pháp hô hấp này dù đã nắm được rồi thì cảm giác không khó, nhất là khi theo nhịp điệu âm nhạc thì tự nhiên mà làm được, nhưng với người mới tiếp xúc lần đầu, muốn nhớ hết thì hơi khó.
Nhưng Trương Hằng biểu diễn lại một lần, chàng trai "xuyên quả dừa" lại không thấy có vấn đề gì, hơn nữa tư thế ngồi còn cực kỳ chuẩn mực, thậm chí còn chuẩn hơn cả khi anh ta làm mẫu trước đó.
"Trước đây anh đã từng làm các hoạt động thả lỏng tinh thần tương tự chưa?" Tùng Giai ở bên cạnh không nhịn được hỏi.
"Chưa, như một buổi thế này thì khoảng bao lâu?"
"Yên tâm, nhanh thôi, cũng chỉ tầm bốn mươi phút." Allan nói, "Mọi người đã chuẩn bị xong chưa?"
"Ừ, hừm, nếu vị bạn mới đến không có vấn đề gì thì chúng ta có thể bắt đầu." Lars nói.
Lúc này chàng trai "xuyên quả dừa" đã đốt hương xông, sau đó về chỗ, lại khoanh chân ngồi xuống, rất nhanh mùi hương đã lan tỏa trong phòng, đó là một mùi thơm nhẹ nhàng, chủ yếu là sự hỗn hợp của một vài loại hương hoa thảo mộc, giống như Allan nói, gần như không ngửi thấy mùi long diên hương.
Mà mùi hương này đúng là có tác dụng làm dịu tâm thần, Allan lại bật nhạc du dương trong file lên, sau đó ngồi trên tấm thảm yoga trước nhất, mở miệng bằng giọng trầm thấp:
"Bây giờ, hãy tưởng tượng các bạn đang ở trong biển, xung quanh là sóng biển xanh thẳm, mặt nước trong xanh dưới ánh mặt trời lấp lánh ánh bạc, có thể nhìn thấy bãi cát và vỏ sò ở dưới, gió biển nhẹ nhàng thổi qua da, cơ thể của các bạn cũng chập chờn theo con sóng... Chập chờn... Đầu óc của bạn không còn bất kỳ tạp niệm nào, cũng không có ai đến quấy rầy bạn, cứ như đang quay về trong tử cung của mẹ, nơi này khiến bạn cảm thấy thoải mái dễ chịu..."
Giọng của Allan dường như có ma lực, khiến người ta không tự chủ được thả lỏng đề phòng, hòa vào thế giới anh ta miêu tả, thêm vào đó là tiếng sóng biển ẩn hiện trong nhạc, mọi người trong phòng cảm thấy mình thật sự đang ở một vùng biển rộng, thậm chí còn ngửi thấy mùi tanh của nước biển.
Có lẽ là vì quá dễ chịu, không ít người lúc này đã bắt đầu nhắm mắt lại, chỉ muốn ngủ một giấc say trong không gian biển xanh tĩnh lặng này, ngay cả giọng của Allan cũng trở nên mơ hồ và đứt quãng.
Lại nửa phút sau, chàng trai "xuyên quả dừa" đột nhiên nghiêng người một cái, ngã sang bên cạnh, hoàn toàn chìm vào giấc mộng đẹp, và cái khẽ ngã đó dường như đã mở đầu, những người còn lại trong phòng cũng lần lượt ngã xuống, cả Allan phía trước nhất, câu chuyện của anh ta mới kể được một nửa cũng không ngăn nổi sự bối rối ngày càng mãnh liệt.
Đây là tình huống chưa từng xảy ra trong các buổi tụ họp trước đây, vì đây chỉ là một chương trình thả lỏng tâm hồn, chứ không phải lớp thôi miên, tất nhiên, không loại trừ một số người quá thư giãn mà ngủ thiếp đi, nhưng đối với Allan phụ trách ám thị tâm lý thì đây là lần đầu tiên anh ta ngủ trước, nếu không khóa thả lỏng tâm hồn đang tiến hành một nửa này cũng không thể tiếp tục.
Chẳng lẽ vì hôm nay tiến hành hơi muộn, mình thức đêm có chút không ổn? Đây là suy nghĩ cuối cùng hiện lên trong đầu Allan, sau đó anh ta cũng giống như những người khác, cùng nhau ngã xuống đất.
Đến đây cả phòng đều chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng nhạc vẫn tiếp tục vang lên, mùi hương cũng ngày càng đậm. Khoảng một phút sau, mí mắt Tùng Giai giật giật, rồi mở mắt ra, ngồi dậy từ dưới đất, trong mắt cô không còn chút buồn ngủ nào, cô nhìn quanh một vòng, cuối cùng dừng lại ở chỗ Trương Hằng.
"Chậc chậc chậc, muốn tính kế anh một lần cũng quá khó."
Tùng Giai vừa lẩm bẩm vừa bước đến trước mặt Trương Hằng, sau đó ngắm nghía người đàn ông đang đổ gục dưới chân, ánh mắt cô có chút phức tạp, đôi khi lại lóe lên sát ý, nhưng cuối cùng lại bị cô kiềm chế, thở dài, "Vẫn không thể xử lý anh được, nếu không con rắn nhỏ kia và đám quyến tộc kia chắc chắn sẽ liều mạng với tôi, thật là, rõ ràng mới trôi qua có chút thời gian kể từ lần trước chúng ta gặp mặt, nhưng nhìn anh đã hoàn mỹ hơn không ít, bây giờ muốn sớm phá anh thì càng không thể, lần này phiền toái rồi. Lão già Chronos kia đã bỏ ra rất nhiều vốn vào anh, và chỉ có con rắn nhỏ kia mới tin ông ta chỉ muốn bán chút ân tình thôi, ha ha."
Tùng Giai do dự một lát, "Xem ra chỉ có thể thực hiện kế hoạch B."
Nói xong, cô đưa tay về sau lưng mình, khi tay cô chạm vào cổ, cơ thể cô cũng bắt đầu biến đổi dữ dội, các cơ bắp phồng lên, xé rách quần áo, xương cốt không ngừng giãn ra, khiến thân hình cô cao hơn trước ít nhất gấp đôi, cao hơn ba mét, đồng thời vẫn còn tiếp tục tăng trưởng, khuôn mặt xinh đẹp ban đầu bị một chiếc xúc tu xấu xí thay thế, trên xúc tu không có mắt mũi mà chỉ có hai hàng răng nhọn hoắt.
Ngoài chiếc xúc tu lớn nhất này, còn có thêm một ít xúc tu rút ra từ trong cơ thể cô, và từ chỗ xương cùng cũng mọc ra chiếc chân thứ ba.
Sau khi biến thân, "Tùng Giai" cắm một móng vuốt vào phía sau cổ mình, túm lấy đốt sống thứ hai của mình, sau đó cứ thế rút nó ra khỏi cổ.
Hiển nhiên, việc tự nhiên mất đi một đốt xương cũng làm "Tùng Giai" có chút khó chịu, cô hoạt động xúc tu của mình một chút, sau đó mới vào phòng bếp, lấy con dao chặt thịt trên giá dao, rồi trở lại phòng khách.
Bạn cần đăng nhập để bình luận