Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 583: Khách không mời mà đến

Trong phòng ngủ Tùng Giai không có chút dáng vẻ say xỉn nào, trái lại, nàng tỉnh táo như lúc vừa vào nhà, lúc nãy ở dưới lầu nàng uống vốn chỉ là nước lọc bình thường, chỉ là vì phối hợp Trương Hằng diễn kịch nên mới giả vờ say.
Khi lên lầu, Trương Hằng lại kiểm tra người nàng một lần, sau đó mới nói, "Được rồi, bây giờ có thể nói chuyện bình thường, trên người của ngươi không còn thiết bị nghe lén, nhưng tốt nhất vẫn nên cẩn thận, đừng nói quá lớn tiếng, sẽ truyền xuống dưới lầu."
Lời vừa dứt, Tùng Giai đã không kịp chờ đợi lên tiếng, "Bọn họ rốt cuộc là ai?"
"Đây cũng là điều ta muốn biết," Trương Hằng đến bên cửa sổ kéo rèm lại, dừng một chút rồi bổ sung, "Trước đó lúc chúng ta đến nhà bác sĩ Baker, ta đã phát hiện có người đang theo dõi bên đó, hẳn là vì vậy mà bác sĩ Baker mới lộ ra vẻ khẩn trương, hơn nữa không muốn trò chuyện với chúng ta. Ta không biết mức độ giám sát của nhóm người kia đối với bác sĩ Baker cụ thể đến mức nào, cũng không biết trong phòng khám của ông ấy có thiết bị nghe lén hay camera gì hay không, cho nên lúc đó tôi không hỏi thêm nữa."
Tùng Giai nghe vậy giật mình, "Trước đó bác sĩ Baker có nói một câu 'Các ngươi là người của bọn họ', nhưng tôi không hiểu lắm, xem ra ông ấy xem chúng ta là cùng một bọn với những người đang giám thị ông ấy."
"Ừm."
"Thảo nào những người đó lại đặt thiết bị nghe lén trên người tôi." Tùng Giai rất thông minh, nhanh chóng xâu chuỗi đầu đuôi sự việc lại, điều quan trọng nhất là rốt cuộc biết được vì sao mình rõ ràng chỉ là một người bình thường mà lại bị nghe lén.
Nhưng Trương Hằng chỉ lựa chọn giải thích một phần sự việc cho Tùng Giai, còn một phần thì không nói, ví dụ như trước khi vào phòng khám của bác sĩ Baker, trên thực tế anh đã quan sát thấy người giám thị ở quầy rượu, đó là lý do vì sao sau đó anh lại đề nghị vào quán bar ăn cơm, Tùng Giai có lẽ rất khó hiểu loại hành động tự mình đưa tới cửa này.
Đối với Trương Hằng, lần này anh một mình đến mảnh đất xa lạ này để điều tra chuyện mười tám năm trước, đến cả đối phương là ai cũng không biết, cũng không quen thuộc thành phố này, cho nên không muốn chơi trò dai dẳng với đối phương, vì kéo dài thời gian sẽ càng có lợi cho bên có lợi thế sân nhà.
Thay vì thăm dò nhau một cách cẩn trọng, chi bằng thừa lúc đối phương chưa kịp thăm dò lai lịch của anh thì chủ động tấn công, thực ra trước đó trong quán bar, Trương Hằng đã chuẩn bị tinh thần giao chiến với đối phương, nhưng không ngờ nhóm người kia chỉ gắn thiết bị nghe lén lên người Tùng Giai. Như vậy cũng tốt, dù sao bây giờ Trương Hằng vẫn đang là khách du lịch, nếu thực sự đánh nhau công khai với người trên đảo thì sơ ý một chút rất có thể sẽ bị trục xuất về nước.
Dời việc giao chiến lại muộn hơn một chút, đặt trong phòng sẽ thích hợp hơn, Trương Hằng không cho Tùng Giai rời đi là vì lo cô một mình trên đường về nhà sẽ bị bắt cóc, nhưng mà anh còn chưa kịp thương lượng với cô làm sao để dụ người bên ngoài vào nhà thì không ngờ dưới lầu đã có người đang đập cửa phòng anh.
Điều này khiến Trương Hằng có chút bất ngờ, vì nhóm người này cũng đi cùng một hướng với họ, rõ ràng là muốn biết tại sao anh và Tùng Giai đi tìm bác sĩ Baker, nhưng bây giờ bọn họ vẫn chưa có được câu trả lời, chẳng lẽ nói vì sự kiên nhẫn đã hết nên dứt khoát dùng vũ lực?
Nhưng như vậy cũng bớt việc cho Trương Hằng, nghe thấy tiếng phá cửa anh cũng không hề lo lắng, thậm chí còn rảnh rỗi dặn dò Tùng Giai đang biến sắc mặt, "Cô cứ ở đây, đừng chạy lung tung, lát nữa chắc cần cô giúp tôi phiên dịch."
Nói xong, Trương Hằng đẩy cửa phòng ngủ đi ra ngoài, đi đến hành lang rồi tiện tay khóa trái cửa phòng, rút chìa khóa cất vào túi.
Lúc này cửa lớn vừa mới bị người ta phá tan, nhưng nhóm người kia có vẻ vẫn khá cẩn trọng, đoán chừng là sợ có cạm bẫy, không lập tức xông vào.
Thế là Trương Hằng đặt chiếc túi du lịch xuống đất, lấy ra một khẩu súng đồ chơi xếp hình Lego.
Lần này vì phải lên máy bay qua cửa an ninh, và Trương Hằng không muốn cho cô nhân viên pha chế biết mục đích chuyến đi của mình nên không dùng điểm trò chơi để gửi đồ, do đó cũng không mang được 【 Ôn Dịch Cốt Cung 】 và 【 Tàng Sao 】 đến, nhưng đạo cụ cấp B như 【 Vô Hạn Tích Mộc 】 thì không bị ảnh hưởng gì cả.
Trương Hằng trước khi đăng ký đã lấy thêm hai hộp đồ chơi xếp hình, ở trên máy bay đã nhanh chóng lắp ráp hai món vũ khí để đối phó với tình huống hiện tại, anh cắm 【 Vô Hạn Tích Mộc 】 vào vị trí khe cắm cuối cùng, ngay lập tức, một khẩu Beretta M92F xuất hiện trong tay anh một cách thần kỳ.
Cùng lúc đó người ở dưới nhà cuối cùng cũng hoàn thành bước đầu kiểm tra, xác nhận tầng một an toàn, rồi bắt đầu tiến lên, có lẽ cũng không muốn bị người ngoài thấy cảnh mình tự tiện xông vào nhà dân nên họ lại khép cửa phòng lại rồi di chuyển về phía cầu thang.
Trương Hằng nghe thấy tiếng bước chân, phát hiện có hai người đang đi lên, anh nhét Beretta M92F trở lại bên hông. Mục tiêu của Trương Hằng là bắt người sống để thẩm vấn, vì nhóm người này theo dõi bác sĩ Baker, rất có thể có liên quan đến chuyện mười tám năm trước, cho nên súng ngắn chỉ là để đảm bảo an toàn, nếu mọi việc suôn sẻ thì trong kế hoạch của Trương Hằng căn bản sẽ không dùng đến, với lại với kỹ năng rút súng được rèn luyện ở bản sao phía Tây, sự khác biệt giữa việc súng nằm bên hông và trong tay không có gì đáng kể.
Nếu gặp phải tình huống nguy hiểm gì, anh cũng có thể ngay lập tức rút súng ra.
Chuẩn bị xong, Trương Hằng cầm theo túi du lịch đi xuống lầu. Kết quả anh vừa đi chưa được mấy bước đã thấy một người đàn ông vạm vỡ, che mặt tức giận đùng đùng lao về phía mình.
Mặc dù đối phương có chút ngụy trang, đổi quần áo và che mặt lại, chỉ để lộ đôi mắt, nhưng theo Trương Hằng, cách này không khỏi quá sơ sài, vì người bịt mặt chỉ đổi áo trên, quần và giày thì không thay, dáng người cũng không thay đổi gì, Trương Hằng liếc mắt đã nhận ra đây là người bạn trai trong đôi tình nhân mà anh gặp ở quán bar.
Và không cần phải nói, người đi sau chính là cô bạn gái tiện nghi của anh ta, hai người phối hợp cũng khá ăn ý, một trước một sau lao về phía Trương Hằng.
Trong đó gã đàn ông kia còn la hét gì đó, nhưng đáng tiếc là Trương Hằng nghe không hiểu mấy, anh cũng không rõ vì sao ánh mắt đối phương nhìn mình như muốn phun ra lửa, giống như có thâm cừu đại hận gì đó vậy, nhưng trước đây rõ ràng hai người cũng đâu có quen biết, mà Trương Hằng cũng lười đi đoán, dù sao bắt bọn họ rồi nhờ Tùng Giai phiên dịch là biết ngay.
Mặc dù là một đánh hai, nhưng Trương Hằng không hề bối rối, cũng không trốn tránh, mà cứ thế cứng đối cứng đỡ một đấm của đối phương, sau đó lùi về sau hai bước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận