Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 148: Lựa chọn sáng suốt

Bọn lưu manh nghe vậy thì nhìn nhau ngơ ngác, còn có thể chơi kiểu này sao? Đoạt tiền của bọn họ rồi lại dùng chính số tiền đó để thuê bọn họ làm việc?
Như vậy tính là gì, không tốn một đồng nào mà sai khiến bọn họ không công à.
Bất quá hiện tại bọn họ đích thực cũng đang cần tiền tiêu, cuối cùng tên lưu manh dẫn đầu phản ứng nhanh hơn một chút, số tiền kia dù sao bọn họ cũng đã mất, không đồng ý thì cũng không lấy lại được, chi bằng nghe đối phương nói điều kiện trước đã.
Thế là hắn lên tiếng nói: "Ngươi muốn chúng ta đi dạy dỗ người của sân đấu Hunahpu sao?"
"À không, yên tâm ta sẽ không để các ngươi khó xử đâu." Trương Hằng nói, "không liên quan gì tới sân đấu Hunahpu cả, ta chỉ là muốn các ngươi giúp ta điều tra một vài việc khác thôi."
Trương Hằng giới thiệu sơ qua về chuyện của thương gia đồ cổ, sau đó nói: "Trong tình huống bình thường thì Varro bị bán đi, với năng lực của hắn mà bị ném vào trường đấu sĩ giác đấu quả thật có chút lãng phí, rõ ràng là có người đã sớm bắt chuyện với Marcus rồi, vợ của Varro và bạn của anh ta cũng chỉ là dân thường, hẳn là không làm được đến mức đó, ta muốn nhờ các ngươi giúp ta điều tra xem, rốt cuộc là ai đứng sau giở trò quỷ này, hữu nghị nhắc nhở, các ngươi có thể tìm một tên lái buôn nô lệ mỏ chim ưng để tìm hiểu, ta sẽ đưa trước cho các ngươi mười đồng Diener, số tiền còn lại sau khi sự việc thành công ta sẽ trả hết cho các ngươi, các ngươi thấy thế nào, nếu lần hợp tác này vui vẻ thì lần sau có lẽ ta còn tìm đến các ngươi nữa."
Tên lưu manh dẫn đầu liếc nhìn mấy đồng bọn của mình, trong bốn người có một người do dự, ba người còn lại thì đều gật đầu với hắn. Thế là tên lưu manh dẫn đầu cũng gật đầu nói: "Được thôi."
"Lựa chọn sáng suốt, có tin tức gì thì đến trường đấu sĩ giác đấu tìm ta." Trương Hằng đếm ra mười đồng bạc cùng với cây đoản kiếm đưa cho năm tên lưu manh.

Chuyện của Varro, Trương Hằng cũng chỉ là thuận tay giúp đỡ thôi, ví như trước kia hắn đã chỉ điểm cho Varro vượt qua kỳ sát hạch cuối cùng, còn ở trận hỗn chiến mười hai người, sau khi hắn giải quyết xong Nasika thì cũng đã chọn lược trận cho Varro, chứ không phải tự mình ra tay giúp anh ta tiêu diệt đối thủ, cũng là để giúp Varro tăng thêm lòng tin, vì chẳng có gì bất ngờ xảy ra thì sau này hai người sẽ không còn cùng một đội nữa.
Còn lần này cũng là tình huống tương tự, Trương Hằng luôn nghi ngờ phía sau chuyện của Varro vẫn còn một bàn tay đen, kẻ này muốn được tự do cũng không hề dễ dàng, có điều khi đó cả hai người vẫn còn ở trại huấn luyện nên Trương Hằng không nói gì, giờ có cơ hội thì để năm tên lưu manh mới đụng vào tay hắn này đi thăm dò một chút, thuận lợi thì ít nhất cũng có thể giúp cho thương gia đồ cổ biết ai mới thật sự là kẻ thù của hắn.
Mặt khác Trương Hằng cũng đang muốn bồi dưỡng một vài người có thể làm việc cho hắn, dù sao ở thành La Mã thì hắn cũng chỉ là một kẻ ngoại lai, so về khả năng liên hệ với tam giáo cửu lưu thì không thể nào mạnh bằng bọn địa đầu xà, mà bản thân hắn bây giờ còn mang thân phận nô lệ vẫn chưa được tự do.
Đương nhiên dựa theo lý thuyết cân bằng chi nhẫn của Dadatis, cũng có một nhóm nhân viên ưu tú làm việc bên ngoài, có điều Trương Hằng bây giờ vẫn còn trong giai đoạn khảo thí, chưa cần dùng đến những người đó, mà cho dù sau này Trương Hằng thông qua kỳ khảo thí thật sự gia nhập cân bằng chi nhẫn thì cũng không thể hoàn toàn tín nhiệm cân bằng chi nhẫn được, tóm lại hắn vẫn cần phải xây dựng tổ chức riêng của mình, tất nhiên không nhất thiết là năm người này, chẳng qua trước mắt có thể bắt đầu từ năm người.
Tóm lại, bất kể là bên trường đấu sĩ giác đấu hay là bên cân bằng chi nhẫn thì Trương Hằng đều phải có đường lui cho mình.
Sau sự việc bị tập kích thì Trương Hằng không còn la cà đến thần miếu nữa, cũng không phải vì lo lắng người của sân đấu Hunahpu sẽ tiếp tục ra tay với hắn, mà là vì trời đã bắt đầu tối.
Thế là Trương Hằng quay về trường đấu sĩ giác đấu, Marcus xem bộ dáng thật sự rất coi trọng hắn, chẳng những đồng ý yêu cầu đổi chỗ ở của hắn, mà khi Trương Hằng bước vào phòng mới thì phát hiện nó không những lớn hơn gấp đôi mà còn không phải nghe tiếng ồn ào của người khác, mặt khác trong phòng còn có một nữ nô chuyên phục vụ cho hắn, cô ta không chỉ có thể chăm sóc hắn trong sinh hoạt hàng ngày mà còn có thể đáp ứng một số nhu cầu khác của hắn.
Tuy nhiên, Trương Hằng vẫn thích ở một mình hơn, nhưng cân nhắc đến việc đuổi thiếu nữ đi có thể sẽ khiến cô ấy bị trừng phạt nên cuối cùng Trương Hằng vẫn không nói gì, đến tối thì đơn giản rửa mặt rồi lên giường.
Lần này giác quan của hắn nhạy bén hơn rất nhiều, vừa mở mắt ra đã thấy Dadatis đang đứng trước giường.
Lão huấn luyện viên ra hiệu với hắn, thế là cả hai người vòng qua người thiếu nữ đang ngủ say dưới sàn đi ra khỏi phòng.
Trước đó trong một tuần, Dadatis cũng đã đến tìm Trương Hằng mấy lần, nhưng đều là vào đêm khuya, có vẻ như lão huấn luyện viên không muốn ai nhìn thấy ông ta lui tới với Trương Hằng, nhưng mà trước đây quan hệ giữa ông ta và Habitus lại có vẻ không có vấn đề như vậy.
"Sao, buổi chiều trôi qua có vui vẻ không?" Dadatis hỏi.
"Những kẻ tập kích ta là do ông tìm đến?" Trương Hằng có chút bất ngờ, vì hắn thấy bọn c·ô·n đ·ồ kia không nói dối.
"Ngươi chỉ đoán đúng một nửa thôi, người đích thực là do những sân đấu khác phái đến, ta chỉ là đưa trước cho bọn chúng thông tin cơ bản về ngươi, kết hợp với những gì ngươi thể hiện trong trận hỗn chiến mười hai người thì người không ngốc nào cũng sẽ ra tay với ngươi." Lão huấn luyện viên thản nhiên nói, "Tốt lắm, việc ngươi xin Marcus quyền được tự do đi ra ngoài xem như đã được duyệt, mà giai đoạn huấn luyện tiếp theo của chúng ta lại cần phải được tiến hành ở bên ngoài."
"Ừm?"
"Ngươi đã luyện tập tiềm hành lâu như vậy rồi thì cũng nên phát huy tác dụng, chỉ có thực chiến mới có thể giúp ngươi tiêu hóa được những kiến thức lý thuyết." Dadatis nói, "Ngươi phải làm sao để cắt đuôi những kẻ bám theo, và không được động thủ như lần trước."
"Nghe cũng không khó lắm." Trương Hằng nói, coi như không học tiềm hành thì hắn cũng có thể dựa vào tốc độ của mình để cắt đuôi người bám theo.
"Không không không, ngươi không hiểu ý ta rồi, ngươi phải làm sao để duy trì sự có mặt của mình ở xung quanh họ mà không bị phát hiện, đó mới là tiềm hành của thích khách." Lão huấn luyện viên nói.
"Ông nói nghiêm túc sao?" Trương Hằng hỏi lại, "Tôi dù sao cũng là người ngoài, tướng mạo của tôi trong đám đông sẽ rất khó bị bỏ qua đấy."
"Cho nên đây chính là cách luyện tập tốt nhất để thể hiện năng lực tiềm hành của thích khách." Lời nói của Dadatis rất ư hùng hồn, khiến Trương Hằng khó mà phản bác.
Lão huấn luyện viên dừng lại một chút rồi nói tiếp, "Thân thủ của ngươi quá tốt, cho nên khi gặp vấn đề ngươi thường nghĩ ngay đến việc dựa vào thân thủ của mình để giải quyết, điều này trong tình huống bình thường thì không có gì sai, nhưng nó sẽ cản trở bước tiến của ngươi trên con đường trở thành thích khách, muốn trở thành một thích khách xuất sắc thì ngươi cần phải vượt qua được điều này."
Tuy giọng của Dadatis vẫn không khác gì mọi ngày, nhưng Trương Hằng vẫn nghe ra được ý ngoài lời của ông ta, nên cất tiếng hỏi: "Gần đây ông có gặp phải phiền phức gì sao?"
"Tổ chức đối với việc chiêu mộ ngươi quả thật có một vài dị nghị, nhưng điều ta lo lắng lại không phải là chuyện này." Lão huấn luyện viên do dự một chút rồi vẫn quyết định nói hết sự thật cho Trương Hằng, "Khoảng hai trăm năm trước, tổ chức của chúng ta đã từng xuất hiện một tên phản đồ, hắn đầu quân cho Hoàng đế La Mã Augustus thời đó, được sự giúp đỡ của Augustus, hắn cũng đã xây dựng một tổ chức thích khách riêng, chuyên dùng để ám sát các thành viên của cân bằng chi nhẫn, việc ta không muốn bị người khác nhìn thấy khi ta đến gần ngươi cũng là do nguyên nhân này, mấy năm nay bởi vì một vài chuyện mà ta không thể không xuất đầu lộ diện ở bên ngoài, tuy đã làm ngụy trang nhưng không thể nào qua mắt được cao thủ thật sự."
Bạn cần đăng nhập để bình luận