Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 198: Celtic Cổ Thần

Chương 198: Celtic Cổ Thần
“Chúng ta sau đó xuống lại tầng hầm kia, nhưng không gặp ngươi, cho đến khi mọi người trên boong thuyền tập hợp, trong khoảng thời gian đó ngươi đã làm gì?” Annie hỏi.
“Ta ra phía đuôi thuyền, người phụ nữ tên Betty kia nói với ta nàng có thứ gì đó muốn cho ta xem.”
“Đó là cái gì?” Trương Hằng hỏi.
“Một món quà.”
“Quà?”
“Nàng nói nàng là Cổ Thần của người Celtic, nắm trong tay phong bão trên biển, nếu ta chọn sùng bái nàng, liền có thể từ chỗ nàng đạt được một phần thần lực.” Sise ngập ngừng một lát, có chút không nỡ móc ra một vỏ sò từ trong túi.
Trương Hằng nhận lấy chiếc vỏ sò to bằng ngón tay cái, nhìn vẻ ngoài thì không thấy có gì đặc biệt, nó trông giống hệt những chiếc vỏ sò trắng khác có thể thấy ở bất cứ đâu trên bãi cát.
Nhưng tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên bên tai, ngay lập tức xác nhận đây đích xác là một món đạo cụ game có sức mạnh siêu nhiên.
——Vỏ sò của Betty (Chưa giám định)
Từ tên tạm thời không thể phán đoán được công dụng của nó, mặt khác Trương Hằng còn chú ý tới việc Sise nhắc tới Cổ Thần Celtic.
Thần thoại Celtic là một trong ba hệ thống thần thoại châu Âu sánh ngang với thần thoại Hy Lạp và thần thoại Bắc Âu, ban đầu được lưu truyền giữa người Celtic.
Nói chính xác thì người Celtic không phải một chủng tộc, họ là nhiều dân tộc cổ đại hỗn tạp với nhau, được kết tinh thành một nhóm dân tộc từ văn hóa và ngôn ngữ chung, họ là một trong những nhóm người đầu tiên sử dụng đồ sắt ở châu Âu, đồng thời cũng có trình độ kiến trúc tương đối cao.
Sông Seine ở đông Pháp, du thuyền trên sông Loire, sông Rhine ở Tây Nam Đức, khu vực thượng lưu sông Danube là nơi khởi nguồn của người Celtic, họ lấy bộ lạc làm đơn vị, thẩm thấu và khuếch trương đến toàn bộ lục địa châu Âu, vượt qua dãy núi Alps, đã từng có mặt ở khắp nơi, họ vừa là chiến binh, vừa là thương nhân, thợ rèn, người hát rong, nghệ thuật gia, ngày nay Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha đều là khu vực hoạt động của họ.
Cho đến khi đế quốc La Mã quật khởi, Caesar chiếm giữ trung tâm văn hóa của người Celtic, xứ Gaul, giết hơn một triệu người Celtic, cũng khiến cho văn minh Celtic dần mất đi trên lục địa châu Âu, rất nhiều truyền thuyết Celtic cũng từ đó thất truyền, đó là lý do vì sao thần thoại Celtic không nổi tiếng bằng thần thoại Hy Lạp và Bắc Âu.
Đến bây giờ, những thần thoại Celtic vẫn được nhiều người biết đến chỉ còn lại câu chuyện về vua Arthur và thanh kiếm trong đá.
Trương Hằng không quen thuộc với thần thoại Celtic, cha hắn ở đại học chuyên về thần thoại Hy Lạp và Bắc Âu, mẹ thì là thần thoại Cơ Đốc giáo, khi còn nhỏ ba loại truyện thần thoại này hắn nghe khá nhiều.
Đó là lý do tại sao khi thấy tên Betty trên tập thơ tình đó, hắn không có suy nghĩ gì nhiều.
"Ngươi nói nàng muốn ngươi sùng bái nàng, phải làm thế nào?" Trương Hằng tiếp tục hỏi.
Sise nghe câu hỏi này thì ánh mắt dao động, "Ta... ta không biết, ta cần hoàn thành khảo nghiệm trước, tìm đủ ba quyển bút ký, nàng mới nói cho ta biết bước tiếp theo làm thế nào."
“Ha, đến nước này rồi mà ngươi vẫn muốn nói dối sao?” Vẻ mặt Annie trở nên bất thiện, thanh quân đao càng dí sát yết hầu Sise hơn, “Trận bão trước đó có liên quan đến ngươi không?”
Trương Hằng lúc này cũng nói: "Ta có thể nhân danh thuyền trưởng đảm bảo không truy cứu những gì ngươi đã làm, nhưng ngươi nhất định phải nói cho ta biết rốt cuộc ngươi đã làm gì, cảnh tượng trên thuyền Clark kia ngươi cũng đã thấy, ngươi không muốn vì lý do cá nhân mà khiến tất cả mọi người mất mạng vô cớ chứ."
Cảm nhận được hơi lạnh ở cổ, Sise không dám giở trò nữa, "Ta làm theo yêu cầu của nàng, dùng tiếng Celtic khắc tên nàng lên đỉnh cột buồm của Hàn Nha hiệu, điều đó có nghĩa là từ nay về sau con thuyền này được nàng che chở, mà ta hỏi nàng thì nàng nói chuyện trên thuyền Clark là một tai nạn ngoài ý muốn."
“Ngoài ý muốn?”
"Những người trên con thuyền đó quá tham lam, nhiều năm nay luôn mượn lực lượng của nàng triệu hồi bão táp, dùng tốc độ nhanh gấp đôi các thương thuyền khác đi thuyền trong vùng biển đó, kiếm được rất nhiều lợi nhuận, nhưng làm như vậy phải trả giá, điều khiển bão tố cần sự phẫn nộ từ đáy lòng, bọn họ đã mất phương hướng trong cơn giận, cuối cùng vĩnh viễn không thể thoát khỏi cơn bão kia, cửa sổ trong khoang thuyền của thủy thủ đoàn đều bị đóng đinh, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng sấm gió bên ngoài, cuối cùng chỉ có thể tuyệt vọng nhảy xuống biển.”
Trương Hằng không phản đối, "Một câu hỏi cuối cùng, ngươi liên lạc với nàng bằng cách nào, có thấy dáng vẻ của nàng chưa?"
"Ta không có cách nào liên lạc với nàng, chỉ có thể cầu nguyện với nàng, còn có hồi đáp hay không thì là do nàng quyết định, sau lần hạ thuyền Clark, nàng chỉ hồi đáp ta một lần, và cũng giống như trước chỉ có giọng nói, từ trước đến nay ta chưa từng thấy bộ dạng của nàng.”
Sise vừa dứt lời, Sean và Tracy cũng chạy đến, hai người vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, Sise đột ngột rời khỏi tầng hai trước đó, Trương Hằng và Annie đuổi theo phía sau không buông, cả hai đều không hiểu chuyện gì, nhưng nhìn thấy Sise bị ép ở góc tường, trên mặt lộ vẻ lo lắng.
Trương Hằng nhìn Annie, nàng liền thu lại quân đao trong tay, Trương Hằng nói với Sise: "Sau này đừng có đánh bạc lén lút trên thuyền nữa, xem như là ngươi vi phạm lần đầu, lần này sẽ không truy cứu, lần sau ra khơi sẽ giảm nửa chiến lợi phẩm."
Để tránh gây ra hoảng loạn không cần thiết trong số các thủy thủ, Trương Hằng không có ý định kể chuyện này cho người khác biết.
Hắn cũng không lo lắng việc Sise sẽ nói lung tung, vì y đã giấu vỏ sò của Betty, khắc chữ Celtic lên cột buồm, gây nguy hiểm cho các thuyền viên trên thuyền Hàn Nha, nếu đủ thông minh y sẽ tiếp tục giữ im lặng.
Quả nhiên, Sise nghe vậy thì không nói thêm gì, cứ như vậy chấp nhận quy định về việc đánh bạc.
Khi ba người đã rời đi, cô gái tóc đỏ mới lại lên tiếng: “Có vẻ như ngươi không hoàn toàn tin lời hắn nói, cảm thấy hắn đang nói dối sao?”
Trương Hằng lắc đầu, "Trong tình huống này khả năng hắn nói dối rất nhỏ, nhưng người khác thì chưa chắc."
"Betty kia sao?"
"Nàng hiển nhiên lừa Sise về chuyện trên thuyền Clark, những người mất tích kia không phải nhảy xuống biển tự tử, ít nhất không hoàn toàn là như vậy, vì điều này không giải thích được việc khoang thuyền trưởng bị khóa từ bên trong, còn có vết cào trên tầng hầm."
"Thần cũng có thể gạt người sao?"
“Cái này phải xem là thần ở hệ thống thần thoại nào.” Trương Hằng nói, hắn không quen thuộc với hệ thống thần thoại Celtic, nhưng hắn không lạ gì các vị thần Bắc Âu và Hy Lạp, đám gia hỏa ở đó nói là thần nhưng chẳng bằng nói là những phàm nhân có sức mạnh hơn người, lại thêm Zeus tùy ý muốn làm gì thì làm làm đại diện, một tên sống còn phóng túng hơn một tên khác.
Nhưng Cổ Thần Celtic tên Betty này hẳn không nằm trong số đó, phong cách hành sự của nàng ta dường như rất cẩn thận, khi lên thuyền Clark lúc đó có bảy người, vậy mà nàng chỉ chọn Sise lạc đàn để thì thầm, Trương Hằng không biết là do tính cách của nàng ta vốn vậy, hay là đang tránh né cái gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận