Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 93: Lựa chọn

"Như vậy thì tất cả mọi chuyện đều có thể giải thích được." Trương Hằng gật đầu nói, "Vẫn là câu hỏi trước đó, vì sao các ngươi lại muốn cho ta thấy cảnh tượng của ngày hôm đó?" Farber Cort lần này vẫn không trả lời thẳng mà chỉ nháy mắt, "... Có người muốn gặp ngài.""Ai?""Người hầu trung thành nhất của ngài và những người đi theo.""Ta không nhớ mình còn có người hầu và người đi theo nào." Trương Hằng nói."Ngài không nhớ nhiều chuyện, nhưng không sao cả, rồi từ từ sẽ đến, một ngày nào đó ngài sẽ nhớ lại hết." Farber Cort nói, "Chúng tôi có thể giúp ngài.""Cái giá phải trả là gì?""Cái gì?""Ngươi kể trong chuyện xưa của mình, phàm là người có liên hệ với các ngươi đều phải trả giá rất lớn, người dân trên hòn đảo nhỏ ở nam Thái Bình Dương là vậy, cư dân ở thị trấn này cũng như thế…""Không không không, ngài khác với bọn họ..." Farber Cort lắc đầu nói, "Chúng tôi cũng không muốn lấy gì từ ngài cả, nếu nói đây là giúp đỡ, chi bằng nói là trách nhiệm của chúng tôi." "Các ngươi quả thật rất biết điều, giống như nhân viên phục vụ ở dưới đáy biển vậy." Trương Hằng nói.
Nói xong hắn không để ý đến vẻ nghi hoặc trên mặt Farber Cort, đứng dậy từ dưới đất, dù rằng mùi hôi thối trong gió biển nồng nặc hơn trước rất nhiều nhưng vẫn không thể hoàn toàn che giấu hơi thở của đám quái vật nửa người nửa cá trên người. Trương Hằng cảm nhận được có người đang nhanh chóng tiếp cận nơi này, hơn nữa số lượng cũng không ít, từ bốn phương tám hướng chạy đến, vừa hay chặn kín đường rút lui của hắn.
Trương Hằng rút khẩu Winchester sau lưng ra, chỉ vào Farber Cort, cảnh cáo nói, "Ngươi đã thích ở trong hố thì tốt nhất nên thành thật ở yên trong đó." Hắn đưa tay ra hiệu rằng mình sẽ không làm gì cả. Thế là Trương Hằng lại nhìn về phía xa, bờ kè chắn sóng, hắn biết người mà Farber Cort muốn để hắn gặp chỉ sợ ở sau bờ kè chắn sóng đó, hoặc nói chính xác hơn là ở phiến đá ngầm màu đen sau bờ kè.
Phải thừa nhận, nơi đó đối với Trương Hằng vẫn có sức hút nhất định. Bởi vì dù trước đó Farber Cort có nói dối về vấn đề thời gian nhưng các vấn đề khác hắn vẫn rất thành thật. Trương Hằng biết rằng, muốn điều tra thân thế của mình, gặp gã trên đá ngầm có lẽ sẽ có được không ít manh mối. Nhưng đồng thời Trương Hằng cũng không thể không cảnh giác, đám người này trăm phương ngàn kế hy vọng hắn nhớ lại chuyện gì đó, không thể nào chỉ là muốn giúp người mà thôi, hơn nữa bỏ qua ký ức trước sáu tuổi, những việc xảy ra sau này Trương Hằng vẫn nhớ rõ ràng. Từ tiểu học cho đến đại học, trong khoảng thời gian đó hắn không hề mất trí nhớ, cho đến khi bị cuốn vào trò chơi này, sinh hoạt hằng ngày đều không khác gì người bình thường, mà trước sáu tuổi hắn còn quá nhỏ, không thể nào làm được chuyện gì lớn lao, vậy Farber Cort muốn hắn nhớ lại đoạn ký ức đó là có mục đích gì? Và đây là lần đầu tiên Trương Hằng nhận ra rằng, việc mình cố hết sức tiến gần đến đáp án cuối cùng chưa chắc đã là một chuyện tốt.
Nhưng bây giờ không phải là lúc suy nghĩ chuyện đó. Trương Hằng do dự một chút, cuối cùng vẫn không chọn hướng bờ kè chắn sóng mà đi dọc theo đường ray xe lửa bỏ hoang, tiếp tục tiến về phía trước, muốn rời khỏi thị trấn này, đi theo đường ray xe lửa là thuận tiện nhất, dù sao hiện tại bốn phương tám hướng đều có địch nhân, đi hướng nào cũng như nhau, không tồn tại vấn đề bị người ta đoán trước hành tung.
Nhưng tin xấu là đạn súng trường của hắn không còn nhiều lắm, không phải do hắn mang ít mà do trong cửa hàng tạp hóa vốn chỉ có một hộp, đạn súng ngắn thì có khoảng bốn mươi viên, tuy nhiên với số lượng cư dân và quái vật trong thị trấn thì rõ ràng là không đủ. May là hắn còn có con dao làm bếp trên người.
Trương Hằng vừa đi chưa được hai mươi bước đã gặp ngay một tiểu đội đang chạy tới, có bảy người, trong đó có hai người vẫn chưa hoàn toàn bị biến dị, chính là một nam một nữ hắn từng gặp ở nhà hàng. Trương Hằng không hề nương tay, nổ súng trước. Viên đạn bắn chính xác vào đầu một con quái vật, sau đó hắn dùng tay còn lại rút một khẩu súng lục ổ xoay ra, xử lý con quái vật khác, hai viên đạn trúng vào vị trí gần như nhau, khoảng cách gần như vậy Trương Hằng khó mà thất thủ. Hai người ngã xuống đất mở màn cho cuộc chiến đấu, đồng thời cũng ảnh hưởng đôi chút đến tốc độ của những người khác, tạo điều kiện cho Trương Hằng hoàn thành việc nạp đạn và rút vỏ đạn của súng trường. Trong bụi cỏ, tiếng gầm thét của khẩu Winchester vang lên không ngừng, ánh lửa từ đầu nòng súng chiếu sáng khuôn mặt Trương Hằng trong đêm tối.
Hắn có ba khẩu súng trong tay, có thể duy trì một hỏa lực áp chế nhất định, đặc biệt là với kỹ năng bắn nhanh của mình, không con quái vật nào có thể áp sát đến gần nửa mét. Vì vậy vấn đề xuất hiện khi đạn dược của hắn bắt đầu cạn dần, thứ hết trước là đạn súng trường vốn không còn nhiều, sau đó đến lượt đạn súng ổ xoay cũng chỉ còn lại vài viên, dù vẫn chưa cạn sạch nhưng Trương Hằng đã bắt đầu có ý thức hạn chế lượng đạn tiêu thụ, rút dao làm bếp ra chiến đấu, chỉ dùng súng để giải vây khi vạn bất đắc dĩ.
Nhờ vào trận mưa đạn không hề tiếc rẻ trước đó, hắn coi như đã miễn cưỡng vượt qua vòng vây dày đặc và nguy hiểm nhất, nhưng nguy cơ không vì thế mà tan biến. Bởi vì số lượng quái vật thực sự quá nhiều, đó vốn là gần như một nửa dân số của thị trấn, sau này lại không ngừng sinh sôi lớn mạnh, bình thường thì trốn trong phòng hoặc bóng tối, nhưng đêm nay đều kéo nhau ra ngoài, mức độ náo nhiệt có lẽ còn hơn đêm 46 năm, mà mục tiêu đêm nay của bọn chúng chỉ có một.
Trương Hằng đã vứt bỏ cái ba lô vướng víu, kể cả khẩu Winchester đã hết đạn, giữ cho mình bộ đồ nhẹ và tính cơ động tốt hơn, cùng lúc đó theo vận động, nhịp tim của hắn cũng bắt đầu tăng nhanh, nhưng dù phải đối mặt với hoàn cảnh hiểm nghèo, Trương Hằng vẫn chú ý đến bốn món đồ bóng ma dị động trên người.
Có vẻ như có tiếng gì đó đang lẩm bẩm bên tai Trương Hằng, Trương Hằng tuy không hiểu ngôn ngữ của đối phương nhưng có thể hiểu được ý tứ trong lời nói đó, dường như muốn hắn lựa chọn một trong bốn món đạo cụ này. Trương Hằng do dự một chút, cuối cùng chọn món đồ mà mình đã lấy được từ tên cánh nam ở trên hồ quang.
Hắn nắm lấy món đồ kia nhưng ngay sau đó, nó lại đột nhiên tách ra làm hai, cùng lúc đó một luồng hắc ảnh từ vết nứt chui ra, dung nhập vào cái bóng phía sau Trương Hằng. Trương Hằng không cảm nhận thấy gì khác thường trên người nhưng ngay sau đó, khi hắn thầm nghĩ đến Quạ Đen, một đôi cánh đen từ phía sau lưng mọc ra. Cặp cánh khi mở ra có chiều dài hơn năm mét, không có thực thể, thuần túy được tạo thành từ bóng ma, giống với cánh của tên cánh nam đã chiến đấu với hắn đêm đó, bất quá cánh của Trương Hằng trông đen hơn, lớn hơn, khiến hắn lúc này trông giống như một Thiên Sứ sa ngã trong phim. Nhưng Trương Hằng biết mình không có phong cách của Thiên Sứ sa ngã, thích bay đâu thì bay đó, khi cánh được mở ra, hắn cũng biết rõ thời gian sử dụng chỉ có mười hai giây ngắn ngủi, và mỗi ngày chỉ được sử dụng một lần, có phần tương đồng với năng lực đại diện cơ giới hóa cánh tay của Thẩm Đông Tinh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận