Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 99: Bọ rùa

Chương 99: Bọ rùa
Trương Hằng không hề làm theo lời Mỹ Nam, chọn một trong ba người làm thầy, mà trước tiên tiếp xúc với từng người. Sau một lượt, hắn đã cơ bản xác định, nếu chỉ xét hiệu quả giảng dạy thì người năng lực kém nhất lại là người truyền đạt thông tin tốt nhất trong ba người. Nàng tuy xấu hổ tột độ, không muốn mở miệng nói chuyện, một mực dùng mũ trùm che mặt, nhưng cơ bản vẫn tỉ mỉ biểu diễn những điểm yếu trong việc chế tạo. Hơn nữa, khi Trương Hằng hỏi, nàng cũng không hề ngại phiền, có thể nói nàng rất giống với cái cậu quần đùi mà Trương Hằng đã gặp trong phó bản đảo hoang trước đây.
Trái lại, gã hói đầu và cậu phục vụ, cả hai có thể nói là “một lời khó nói hết”. Đồ vật do gã hói đầu chế tạo đúng là có tính thích ứng phổ biến và hữu dụng nhất trong ba người, nhưng gã này lại nói nhiều nhất, hơn nữa trọng điểm chú ý luôn rất kỳ lạ. Chỗ cần giải thích kỹ càng thì gã lướt qua, còn những chuyện râu ria lại được cường điệu rất nhiều lần. Cậu phục vụ không có tật xấu đó, nhưng lại có vấn đề khác. Dù nhìn rất khiêm tốn, Trương Hằng nhận ra sâu trong lòng cậu ta thực chất lại rất thích “làm màu”. Biểu hiện ra bên ngoài là cậu ta cực kỳ thích phô diễn kỹ xảo, như việc khi chế tạo tấm đệm khí cứu người truyền tin trước đó, cậu ta còn thêm hình Hello Kitty vào, đó không phải ngẫu nhiên, thực tế khi tạo những thứ khác cậu ta cũng thường xuyên tự ý thêm thắt, làm cho đồ vật trông thì cực kỳ bắt mắt nhưng trên thực tế lại chẳng có tác dụng gì khác, kiểu chế tạo hoa mỹ này cực kỳ không thân thiện với người mới.
Thế nên Trương Hằng cuối cùng đã chọn người truyền tin làm thầy, đi theo nàng học từ những điều cơ bản nhất của tạo vật học…
…Một đêm không ngủ, nhưng Trương Hằng đã thu hoạch rất lớn. Nhìn con bọ rùa có xúc giác rung nhẹ trên mặt đất, nếu không tính sợi dây ni lông vô tình tạo ra, thì đây chính là món đồ tạo tác đúng nghĩa đầu tiên của hắn, dù nó chỉ là con côn trùng đơn giản nhất trong các loài động vật. Nhưng nhờ người truyền tin giảng giải, hướng dẫn chi tiết kiểu cầm tay chỉ việc, hắn đã không còn thấy mù mờ về việc chế tạo nữa. Thế giới Vui Cao có một bộ quy tắc riêng, không chỉ đơn thuần là bắt chước vẻ ngoài là có thể tạo ra thứ mình muốn. Ví như chiếc bánh mì đuôi cá kiểu Pháp trước đó, nhìn vẻ ngoài có thể hoàn toàn giống một thanh bảo kiếm, ngược lại, như cậu phục vụ kia, thường vì vẻ hào nhoáng mà chỉnh sửa tạo tác, nhưng lại không ảnh hưởng tới chức năng của vật phẩm.
Vậy đại khái chính là “nắm bắt bản chất sự vật” mà gã hói đầu đã nói. Mỗi đại sư chế tạo đều nắm chắc được bản chất trong đồ vật do mình tạo ra, đó chính là nguyên nhân khiến họ trở thành đại sư.
Chỉ một đêm học tập không thể giúp kỹ năng lắp ráp Vui Cao của Trương Hằng tăng bất cứ chỉ số nào, nhưng chí ít hắn đã không còn mù mờ, không biết bắt đầu từ đâu như trước nữa. Người truyền tin làm điệu bộ khen hắn rất có thiên phú trong việc chế tạo. Trương Hằng chưa kịp nói gì thì bên tai đã vang lên tiếng còi báo động chói tai.
"Không hay rồi, lũ nhà khoa học tà ác tới!" Cậu phục vụ biến sắc.
"Ghê tởm, mấy con ruồi đáng ghét đó thật đúng là âm hồn bất tán." Gã hói đầu cũng nhíu mày nói.
Nghe theo lời đề nghị của Mỹ Nam, cả hai đã lắp camera và thiết bị báo động ở miệng tượng sư tử đá ngoài cửa. Từ màn hình giám sát, họ có thể thấy từng chiếc xe buýt mini dừng lại trước cổng bãi phế liệu, những kẻ mặc áo đen vũ trang đầy đủ từ trên xe nhảy xuống, rón rén xúm lại về phía bãi phế liệu.
"Xem ra chúng ta có khách đến thăm rồi." Gã hói đầu cầm lấy chai Coca-cola trên bàn, chế tạo lại thành hai quả lựu đạn, rút chốt rồi ném thẳng ra ngoài tường. Hai tiếng nổ vang lên mở màn cho cuộc chiến này, Mỹ Nam ném cho Trương Hằng một khẩu súng poọc hoọc, sau đó chính cô cũng nhặt lên một khẩu khác. Lựu đạn từ trên trời rơi xuống đám đông, hất tung không ít người áo đen, nhưng những người còn lại trên mặt không hề lộ vẻ sợ hãi, thực tế trên mặt bọn chúng vốn không có biểu cảm gì. Thấy kế hoạch bại lộ, bọn chúng cũng không che giấu nữa, thản nhiên phát động tấn công vào bãi phế liệu.
Ngoài tiểu đội đột kích cửa chính, nhiều kẻ chọn cách leo lên tường rào. Đón chờ bọn chúng là hỏa lực dữ dội, Trương Hằng dùng khẩu poọc hoọc trong tay hạ gục hai tên thò đầu ra trước tiên. Nhưng ngày càng nhiều kẻ áo đen không sợ chết nhảy xuống tường rào, năm người vừa đánh vừa lùi, may mà trong viện đâu đâu cũng toàn rác, những đồ điện tử bỏ đi trở thành chỗ nấp tốt nhất của bọn họ. Súng máy Gatling phun ra đạn như máy cắt cỏ, gặt lấy sinh mạng của những kẻ áo đen kia. Vậy mà, dù vậy, quân số phe áo đen vẫn không ngừng tăng lên. Gã hói đầu chửi thầm một tiếng, vứt Gatling trong tay, kéo tấm vải bên người xuống, để lộ ra bên dưới vô số lỗ đạn.
- Bão kim loại, thứ vũ khí sát thương trên chiến trường có thể bắn ra mười sáu ngàn viên đạn mỗi giây, gã hói đầu trực tiếp dùng nó bắn nát một mảng tường rào, đạn bay qua chỉ để lại một khoảng trống khổng lồ. Nhưng dù gã đã dùng chiêu cuối cùng, cũng chỉ giảm bớt chút áp lực họ đang đối mặt. Sau đó gã và cậu phục vụ quay đầu nhìn về phía Trương Hằng và Mỹ Nam.
"Lần này chúng ta thật sự không trụ nổi… Nếu hai người còn có cách nào hay thì mau tranh thủ nghĩ ra đi, không thì mọi người chuẩn bị tinh thần gặp nhau trên quảng cáo của Vạn Đạt ảnh thành nhé.”
Mỹ Nam lắc đầu, “Đừng nhìn tôi, nếu tôi có cách đã không đứng nhìn thế giới bị hủy diệt rồi.”
Người truyền tin: “…”
Không ai ngờ được, Trương Hằng người đang bị mọi người vô tình bỏ qua lại đột nhiên lên tiếng, "Cho ta ba phút."
"Sao thế, cậu định để lại lời trăng trối à? Tôi cũng muốn đó, ai cho tôi ba phút đây, tôi muốn gọi cho bé Kẹo, nói ra ba chữ mà tôi chưa kịp nói.” Gã hói đầu bi thương nói.
Nhưng ở một bên Mỹ Nam lại phát hiện dường như Trương Hằng có gì đó không giống, rõ ràng hai người chưa hề tách nhau ra trong thời gian qua, mà giờ đây Trương Hằng lại hoàn toàn khác với vài giây trước, dù bề ngoài hắn không hề thay đổi, đây chỉ là một dạng trực giác của phụ nữ.
Thế là Mỹ Nam nói với cậu phục vụ: “Thả Đồ Tể ra đi, xung quanh đây không có cư dân.”
"Như cô mong muốn, người được chọn." Cậu phục vụ vừa nói vừa bỏ khẩu ak trong tay xuống, một lát sau, một quái vật có thân hình lực lưỡng, tướng mạo xấu xí dị thường, một tay cầm thức ăn một tay cầm móc sắt xuất hiện trước mặt mọi người. Khi sắp hoàn thành công đoạn cuối cùng, cậu phục vụ xen vào, trực tiếp đá con quái của mình vào đám người áo đen kia, đồng thời ném một khối xếp gỗ cuối cùng trong tay. Khối xếp gỗ cắm thẳng vào mắt Đồ Tể. Con quái vật loạng choạng trên bờ vai chiếc đầu được khâu lại với nhau của nó, như vừa tỉnh mộng, cắn xé ngay kẻ áo đen trước mặt. Cùng lúc đó, quanh thân nó bắt đầu sinh ra khí độc màu xanh, đầu độc cả một đám người áo đen, những viên đạn bắn vào người nó không thể nào để lại dù chỉ một vết tích.
Bạn cần đăng nhập để bình luận