Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 245: Thế sự khó liệu

"Bảo vệ Hoàng đế bệ hạ!" Quân sự hộ dân quan vừa sợ vừa giận, một bên hô hào, một bên thúc ngựa hướng về phía chỗ của Commodus mà đến. Hắn không nghĩ tới có người lại dám cả gan đến mức ngay tại địa phương cách quân doanh chưa đến mười dặm mà ra tay với Hoàng đế bệ hạ. Bất quá cũng may đám thích khách ngụy trang thành tín đồ Do Thái giáo này số lượng không nhiều, chỉ có chưa đến hai mươi người, cấm vệ quân thì chiếm ưu thế tuyệt đối về số người, chỉ là đội hình tương đối mở, nên ở một vài chỗ lại bị ở thế yếu. Mà đám thích khách này thân thủ cũng rất xuất sắc, cùng nhau xông lên, rất nhanh đã giải quyết đội cấm vệ quân đi đầu, hướng về xe ngựa của Commodus tiến đến. Cấm vệ quân chạy đến nửa đường thường chưa kịp bày trận đã bị chúng xử lý. Sabtool thấy vậy sau lưng toát mồ hôi lạnh, hắn chợt phát hiện ngựa mình chạy hình như quá nhanh một chút. Hắn thân là quân sự hộ dân quan mặc dù có chút kinh nghiệm chiến đấu, nhưng ngồi vào vị trí này chủ yếu vẫn là nhờ vào thế lực gia tộc, mà làm tướng lĩnh cũng không quá cần người dũng mãnh, Sabtool giờ hơi hối hận vì trước kia không luyện kiếm cẩn thận. Nhưng may mắn lần này hắn mang cấm vệ quân sĩ huấn luyện đầy đủ nghiêm chỉnh, mà hai vị phó Bách phu trưởng cũng rất có thực lực, nhất là Hector ở gần nhất, lập tức dẫn đội xông lên, mặc dù không thể hoàn toàn ngăn được đám thích khách kia nhưng cũng thành công làm chậm tốc độ tiến lên của bọn chúng, giúp các đội sau có thời gian xếp hàng. Nhưng người thật sự khiến xu thế của toàn bộ cuộc chiến đấu thay đổi lại không phải người của cấm vệ quân. Trương Hằng phát hiện những kẻ theo đạo Do Thái giáo có điểm khác thường sớm hơn cả quân sự hộ dân quan, nhưng sau đó hắn không có hành động gì, đến khi bọn chúng sắp xông đến chỗ Commodus, Trương Hằng mới nhảy xuống khỏi ngựa, rút ra hai thanh kiếm Ba Tư của mình. Một thích khách trong số đó chú ý đến tình hình bên này, nhưng hắn cũng không mấy để tên kia rõ ràng không mặc đồ cấm vệ quân vào mắt, chỉ tùy ý phẩy thanh đoản kiếm muốn đuổi cái tên cản đường trước mặt đi. Nhưng hắn không ngờ hành động đơn giản kia lại cướp đi mạng hắn, Trương Hằng hơi nghiêng người về sau tránh được đòn công kích của thích khách, sau đó nhân lúc đối phương vung tay sơ hở lộ ngực, cấp tốc cắm đoản kiếm Ba Tư vào tim hắn. Một kích lấy mạng! Tên thích khách bị xử lý thậm chí còn không kịp nhận ra mình trúng kiếm đã bị đâm xuyên tim, còn Trương Hằng thì nhân lúc xác đối phương ngã về phía sau nhẹ nhàng rút kiếm Ba Tư của mình, đi về phía tên thích khách thứ hai. Có đồng bọn đi trước làm gương, tên thích khách thứ hai rõ ràng cẩn thận hơn nhiều, hắn đã nhận ra người đứng trước mặt mình chính là quán quân giác đấu ở rạp hát hình tròn Flavie, đang nghĩ nên tấn công từ đâu, thì không ngờ đối phương đã ra tay trước một bước. Trương Hằng bổ kiếm về phía cổ tên thích khách thứ hai, nhưng đối phương phản ứng cũng rất nhanh, lập tức dựng thanh đoản kiếm trong tay lên, chính xác đỡ được nhát kiếm này của Trương Hằng, tên thích khách mừng thầm, cảm thấy quán quân giác đấu cũng chỉ có vậy, nhưng niềm vui của hắn chỉ kéo dài chưa đến nửa giây, ngay sau đó chỉ thấy hàn quang lóe lên, Trương Hằng đã dùng một thanh kiếm khác cắt cổ họng hắn. Chỉ trong nháy mắt, Trương Hằng đã xử lý hai tên thích khách xông lên đầu tiên, hầu như không tốn chút sức, mà khi hắn cản tên thích khách thứ ba thì hai đội cấm vệ quân phía sau cũng hoàn thành chỉnh đội, giết tới đây. Đến lúc này phe Commodus đã chiếm hoàn toàn thượng phong, những thích khách còn lại hoặc là bị Hector cuốn lấy, hoặc đụng phải hai đội cấm vệ quân đã chỉnh tốt đội hình, bị những trường mâu đâm từ các hướng đâm thành tổ ong. Ngay khi mọi người cảm thấy cục diện đã định, đội thích khách không biết từ đâu xuất hiện này sắp sửa nằm lại hết ở chỗ này thì không ai ngờ tới, chủ xe lừa nãy giờ vẫn ôm đầu run rẩy ở một bên, đột nhiên từ chỗ xe lừa bị lật móc ra một cây cung. Đám cấm vệ quân thấy vậy đương nhiên là lập tức dùng thân che chắn cho Commodus, nhưng mũi tên này của chủ xe lừa lại bắn về phía Orderlus ở một bên. Quân sự hộ dân quan thầm kêu không ổn, đám thích khách ngụy trang thành tín đồ Do Thái giáo này thế mà chỉ là mồi nhử đánh lạc hướng lực chú ý của bọn họ, mục tiêu thật sự của bọn chúng là Orderlus đang ở phía sau. Nhưng lúc hắn nhận ra điều này thì đã muộn, Orderlus bị mũi tên bắn lén bất thình lình trúng ngay người, thân thể lung lay ngã từ trên ngựa xuống đất, còn chủ xe lừa thì lập tức buông cung tên trong tay, thả người nhảy vào dòng sông ở một bên. "Tránh ra cho ta!" Trong đám người truyền đến giọng nói giận dữ của Commodus. Quân sự hộ dân quan nghe vậy vội khuyên nhủ, "Bệ hạ, chúng ta không biết phụ cận còn có người của chúng không, ngài nên..." Nhưng hắn chưa nói hết câu đã bị hoàng đế trẻ ngắt lời, "Ta muốn biết cố vấn tốt nhất của ta rốt cuộc sống hay chết." "...Xin lỗi bệ hạ, cố vấn Orderlus chỉ sợ đã không qua khỏi." Người nói chuyện là một Bách phu trưởng khác, hắn ở ngay bên Orderlus, sau khi Orderlus trúng tên cũng lập tức tiến lên xem xét, xác nhận Orderlus bị một mũi tên bắn trúng ngay ngực, dù Orderlus có đội mũ giáp, nhưng trên người lại không có bất kỳ áo giáp nào, rơi xuống đất đã không còn nhịp tim. Lời của hắn vừa thốt ra cũng đã khiến một mảnh xôn xao. Bởi vì chuyện này thực sự quá sức tưởng tượng, vốn dĩ đây là ngày Orderlus từ trong bóng tối bước ra ánh sáng, sự xuất hiện của ông đủ để thay đổi cục diện quyền lực chính trị của La Mã, nhưng không ai ngờ rằng, chỉ mới nửa ngày sau khi ông lộ diện đã gặp phải chuyện bỏ mạng. Sự thay đổi này có chút quá mức đột ngột khiến người ta không kịp trở tay, đến cả Kil vốn hận không thể Orderlus sớm chết đi cũng phải ngây người, có chút không dám tin vào những gì mình vừa thấy. Mà xảy ra chuyện như vậy, Commodus đương nhiên không còn lòng dạ nào đi thị sát quân doanh nữa, mang theo hai tên thích khách cuối cùng bắt sống được, lại vội vàng trở về thành La Mã, hoàng đế trẻ thề sẽ bắt những kẻ chủ mưu phía sau giết hại Orderlus phải trả một cái giá đắt, trên thực tế sau khi trở lại hoàng cung hắn liền lập tức hạ lệnh cho Kil và Trương Hằng đi thẩm vấn những thích khách bị bắt, phải tìm ra danh tính kẻ chủ mưu từ miệng chúng. Sau khi rời khỏi hoàng cung, Kil nhìn vầng trăng trên đỉnh đầu hít sâu một hơi, không thể giấu nổi sự vui mừng trong ánh mắt, lên tiếng nói, "Vận mệnh thật là một thứ thú vị, phải không?" Đây là lần đầu tiên Kil chủ động nói chuyện với Trương Hằng hôm nay, nhưng Trương Hằng nghe xong cũng không trả lời, Kil cũng không để ý, tiếp lời, "Ta coi thường ngươi, ngược lại ngươi còn thành thục hơn những gì ta tưởng tượng, nhất định phải thừa nhận, mắt chọn phe của ngươi không tệ, lựa chọn phe gần như không thể thua, ta suýt nữa đã thua, nhưng thế sự khó liệu, phải không?" Nói xong Kil lại vỗ vai Trương Hằng, cười lớn nói, "Đi thôi, đêm nay chúng ta có việc bận rồi đây."
Bạn cần đăng nhập để bình luận