Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 349: 1 phong bưu kiện

Chương 349: Một phong bưu kiện
Phong Tử còn đang nhón chân khắp nơi ngó nghiêng tìm Trương Hằng ở đâu, bỗng nhiên vai bị người vỗ một cái, sau đó bên tai nàng lại vang lên giọng nói của người nào đó, "Đi thôi, rời khỏi chỗ này trước đã."
Phong Tử nghe vậy thì mừng rỡ, nhưng khi quay đầu lại thì thấy một khuôn mặt xa lạ.
Nếu như nói trước đó Đỏ là trà trộn vào đám đông bằng cách ngụy trang, thì cách xử lý của Trương Hằng còn đơn giản hơn, hắn trực tiếp lau sạch lớp trang điểm đã vẽ, trở về dáng vẻ vốn có.
"Hả?" Phong Tử phản ứng rất nhanh, sau đó giật mình nói, "Thì ra đây mới là diện mạo thật của ngươi sao? Vậy người phụ nữ kia đâu, ngươi không đuổi theo nàng sao? Chờ một chút, rốt cuộc là ngươi đang đuổi giết nàng, hay là nàng đang đuổi giết ngươi? Mà các ngươi rốt cuộc là s.át thủ sao?"
"Chuyện này không liên quan gì đến ngươi, mau về nhà ngủ đi." Trương Hằng nói.
Nhưng Phong Tử nghe xong từ đi ngủ thì lại càng tỉnh táo, liên tục gật đầu nói, "Tốt quá, chúng ta đi ngủ, ngươi vừa ngủ vừa kể cho ta nghe nha."
"... ... "
"Ta không có ý đó." Trương Hằng có chút cạn lời.
Hắn tuy đã giải quyết Đỏ, nhưng cũng không hề thả lỏng, ngược lại Trương Hằng biết tối nay mình gặp rắc rối lớn rồi.
Người của đội phản ứng nhanh xuất hiện ở đây, giả làm người giao dịch đến mai phục hắn, hơn nữa trên người Đỏ còn có hình xăm, điều này cho thấy bọn chúng biết rõ ràng về thời gian, địa điểm giao dịch, cũng như đặc điểm của người giao dịch, nói cách khác nội dung giao dịch đã sớm bị lộ ra ngoài.
Đối phương quả thực là chờ hắn tự đưa tới cửa.
Chỉ là không biết tin tức này là do người bán tiết lộ, hay là do ông G tiết lộ, Trương Hằng thì thiên về vế sau hơn, bởi vì trước đó ở tầng một, hắn đã cùng Cảnh lão đầu trải qua một lần đánh lén, mà lần đánh lén đó về cơ bản cũng xác nhận việc bên cạnh ông G có nội gián.
Tuy nhiên sau đó Trương Hằng cũng không nhắc riêng chuyện này với ông G, bởi vì hắn tin rằng với năng lực của đối phương chắc không đến mức không nghĩ ra vấn đề rõ ràng như vậy, ít nhất trước khi giao dịch ông G nhất định sẽ giải quyết chuyện nội gián.
Nhưng giờ Trương Hằng lại thấy có lẽ mình đã lầm, ông G không phải không nghĩ ra hay không giải quyết được chuyện nội gián, mà là căn bản không có quyết định đó, ông ta cần nội gián tồn tại, để thông qua nội gián mà thả ra nội dung cụ thể của giao dịch.
Nếu phỏng đoán của Trương Hằng là thật, vậy có nghĩa là hắn từ đầu đến giờ vốn chỉ là mồi nhử, là ông G cố ý thả ra để đội phản ứng nhanh vây bắt, thu hút sự chú ý của bọn họ.
Vị vua dưới lòng đất tầng một này cuối cùng vẫn không tin một người ngoài như Trương Hằng, không giao việc giao dịch trọng đại như vậy cho hắn, cái gọi là khảo nghiệm trước đó chẳng qua chỉ để nội gián thấy.
Nghĩ thông suốt điểm này, rất nhiều chuyện có thể giải thích được, Trương Hằng giờ chỉ còn một vấn đề, đó là rốt cuộc cô F đóng vai nhân vật gì trong chuyện này? Ông G chọn bán đứng hắn, dùng hắn làm mồi nhử, thật ra Trương Hằng cũng không quá bất ngờ, nhưng dựa theo những gì Trương Hằng biết về cô F, hắn tin rằng cô ấy sẽ không đồng ý chuyện này, nếu không hôm đó cũng không cần lái xe đặc biệt chở hắn đi xem điểm gửi trả hàng sửa chữa.
Nói cách khác, lần này ông G đã giấu diếm cả vị hôn thê của mình, không phải là do ông G không tin vị hôn thê, chỉ là ông ta biết với tính cách của cô F, cô chắc chắn sẽ không giúp ông ta cùng nhau lừa gạt Trương Hằng.
Và để chứng thực điểm này, chỉ cần biết tối nay trong mười nhân viên giao hàng nhanh mà ông G phái đi có cô F không là được, bởi vì lần giao dịch này có tầm quan trọng cực kỳ lớn với ông G, nếu cô F không có chuyện gì khác, chắc chắn sẽ phải phụ trách giao dịch lần này.
Đương nhiên, đó là chuyện về sau, Trương Hằng giờ việc khẩn cấp là giải quyết đám người đội phản ứng nhanh, vừa nãy trong quán bar đánh nhau với Đỏ coi như là dò la được ít nhiều thực lực của đội phản ứng nhanh, cũng không khác với những gì Trương Hằng đã dự đoán, người của đội phản ứng nhanh ai cũng thành thạo đủ loại kỹ năng, và đều rất xuất sắc.
Nếu dùng cấp độ để đánh giá, thì kỹ năng dao thuật và sát thủ của Đỏ chắc phải ở lv2 đỉnh phong, thậm chí có thể nói một chân đã bước vào lv3, điều quan trọng nhất là bọn chúng gần như không cần luyện tập, chỉ cần dựa vào ký ức đã có thể đạt tới trình độ đó, không trách lại được gọi là quái vật.
Chỉ tiếc đám quái vật này đêm nay lại gặp Trương Hằng còn giống quái vật hơn.
Dao pháp lv4 của Trương Hằng cùng với kỹ năng thích khách lv3 hoàn toàn áp đảo Đỏ, ả ta chắc có nằm mơ cũng không nghĩ đến, lại có người có thể so bì được về thủ đoạn chiến đấu phong phú hơn nàng, mà lại còn mạnh hơn.
Không giống như những bản sao hàng loạt kia, tất cả các kỹ năng của Trương Hằng đều do chính hắn bỏ thời gian luyện tập.
Ngay cả trong game ngươi cũng không thể tìm ra người thứ hai có bảng kỹ năng sắp vỡ của Trương Hằng, phải mất mấy chục lần phó bản mới có thể tạo ra một hệ thống kỹ năng như vậy, mà hơn nữa những kỹ năng này đều ăn sâu vào trong xương tủy, chứ không phải loại tốc thành như đội phản ứng nhanh có thể so sánh được.
Nhưng vấn đề của Trương Hằng là tối nay đối thủ của hắn không chỉ có Đỏ, mà ở ngoài còn chín người như thế, hơn nữa còn có sức khống chế của Thịnh Đường Morgan ở Thượng Hải 0297, Trương Hằng cũng không ngây thơ đến mức cho rằng trong giao dịch lần này chỉ có một kẻ địch là đội phản ứng nhanh này.
Do đó, sau khi dùng dao nhỏ cắt đứt cổ Đỏ, Trương Hằng liền giữ lấy ả, bịt miệng ả, kéo vào trong góc khuất, dùng quần áo che xác của ả, hy vọng có thể tranh thủ được chút thời gian.
Sau đó hắn còn muốn khuyên Phong Tử về nhà, đêm nay nàng đã giúp hắn không ít việc, cho dù có ý cảm ơn đi chăng nữa thì Trương Hằng cũng có thể lại kéo đối phương vào chuyện sau đó.
Do vậy, khi hai người bước ra khỏi quán bar, Trương Hằng dứt khoát nói, "Tối nay ta còn có việc khác cần làm, cô về nhà trước đi, sau này ta sẽ tìm cô."
"Anh gạt người," Phong Tử lắc đầu, "Tôi mới không tin lời đàn ông, khi bọn họ nói sau này sẽ tìm cô, thì tám phần là sẽ không liên lạc nữa."
"... ... "
"Chuyện xảy ra vừa rồi trong quán cô cũng thấy, ta còn rất nhiều kẻ địch, nếu cô đi cùng ta chỉ có con đường chết." Trương Hằng nhẫn nại giải thích.
"Không có nguy hiểm sao có mạo hiểm," Phong Tử ưỡn ngực nói, "Yên tâm đi, tôi sẽ không kéo chân anh, mà có thêm đồng đội, phần thắng của anh càng lớn hơn đúng không."
"Đây không phải game, mà cô cũng không biết kẻ địch của ta là ai, vướng vào coi như không mất mạng, cô cũng sẽ mất hết sự nghiệp, cuộc sống, còn cả tất cả." Trương Hằng nói.
"Dù sao tôi cũng không quá quan tâm đến những thứ đó." Phong Tử nhún vai, tay khoác lên vai Trương Hằng, "Đi thôi, mang tôi đi đi, sát thủ tiên sinh, hoặc chúng ta có thể về nhà tôi ngủ một giấc."
Kết quả Trương Hằng còn chưa nói gì, vòng tay của Phong Tử đột nhiên rung lên, nhắc nàng vừa nhận được một phong bưu kiện.
Phong Tử liếc nhìn tiêu đề, liền không để ý nữa, còn đang vắt óc nghĩ cách làm sao lừa được Trương Hằng về nhà, nhưng giây sau nàng nghe Trương Hằng hỏi, "Cô vừa nhận được bưu kiện, không đọc thử à?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận