Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 190: Thanh xuân lối rẽ

Chương 190: Thanh xuân rẽ lối
Trương Hằng đã quen với kiểu cuộc sống hiện tại, cứ mỗi tháng lại đến thành phố một chuyến để hoàn thành trò chơi, sau đó trở về trường tiếp tục sinh hoạt.
Ngoại trừ bạn cùng phòng có thể nhận thấy sự thay đổi trong khí chất của hắn, những người khác thậm chí không nhận ra hắn khác biệt gì so với đêm trước.
Đặc biệt là sau khi trải qua càng nhiều chuyện, Trương Hằng càng ngày càng thuần thục trong việc khống chế khí chất của bản thân, sẽ không còn xuất hiện tình huống như lúc mới trở về từ hắc buồm nữa.
Giống như lần này, phó bản tiết lộ bí mật, phần lớn thời gian Trương Hằng sống chung với cậu bé, không trải qua nhiều biến đổi cảm xúc lớn hay áp lực cao từ bên ngoài, vì vậy bản thân hắn cũng không thay đổi rõ rệt.
Buổi chiều Mã Nguy đang soạn bài ở thư viện, Ngụy Giang Dương rủ Trương Hằng và Trần Hoa Đống ra sân bóng chơi, ba người chơi ném bóng rổ một lúc thì có một nhóm sinh viên năm tư tới, thế là mọi người chia thành hai đội ba chọi ba. Mọi người ban đầu chỉ chơi cho vui, nhưng có lẽ cảm thấy chơi vậy không có ý nghĩa, có người đề nghị đội thua phải hít đất 20 cái, kết quả sau đó trận đấu diễn ra gay cấn hơn.
Cũng vì thế mà sự va chạm cũng tăng lên.
May mắn là hai bên còn khá kiềm chế, có người bị ngã sẽ lập tức được người đối diện kéo lên, vỗ lưng.
Đến khi một người cao gầy bị Ngụy Giang Dương úp rổ ba lần liên tiếp thì trên mặt lộ vẻ khó chịu, lén đẩy Ngụy Giang Dương một cái từ sau lưng, không khí trên sân bóng lập tức trở nên căng thẳng.
Đúng lúc này, một chiếc Lexus màu đỏ từ xa lái đến, thu hút sự chú ý của mọi người.
Phải biết trường của Trương Hằng bình thường không cho phép xe bên ngoài lái vào, ngay cả giảng viên cũng chỉ có thể đỗ xe ở bãi đỗ bình thường. Chỉ khi khai giảng tân sinh hoặc lễ tốt nghiệp của sinh viên năm tư thì mới mở hai cột chắn trên đường cho xe đi.
Vì vậy, sự xuất hiện của chiếc Lexus này càng thêm nổi bật.
Có vẻ như điểm đến của chiếc xe là ký túc xá gần đó, nhưng khi đi qua sân bóng rổ, chiếc xe lại bất ngờ phanh gấp rồi lùi lại.
Cửa kính ghế lái hạ xuống, lộ ra chủ xe.
Đó là một người phụ nữ rất xinh đẹp, mặc áo sơ mi trắng và quần jean, trang điểm nhẹ nhàng, không đeo bất kỳ trang sức nào, cả người toát ra khí chất mạnh mẽ, tự tin và trưởng thành.
Trần Hoa Đống vừa nhìn đã sáng mắt, cảm thán: "Đây đúng là cực phẩm ngự tỷ!"
Câu nói này cũng là tiếng lòng của đám nam sinh ở đây.
Về lý thuyết, chỉ cần không phải trường chỉ toàn con trai, trong trường có không ít nữ sinh, đủ mọi kiểu dáng. Mọi người cũng từng gặp nhiều người đẹp rồi, nhưng lần này không ai không thừa nhận rằng người này chưa từng thấy.
Nhất là khi ngự tỷ áo sơ mi trắng quay mặt về phía bọn họ, tim mỗi người đều không tự chủ được mà đập nhanh hơn, đồng thời cũng hồi hộp và căng thẳng.
"Sao không bắt máy của ta?"
"Hả?" Trần Hoa Đống hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Sau đó, hắn nghe thấy tiếng Trương Hằng vang lên sau lưng: "Xin lỗi, lúc nãy đang chơi bóng không nghe thấy, Hàn tỷ sao chị lại đến đây?"
Hàn Lộ tháo kính râm xuống: "Viện trưởng học viện của các cậu có chút quen biết với tôi, mời tôi đến trường các cậu làm tọa đàm, ban đầu định để cậu làm người dẫn đường."
Thực ra, Hàn Lộ không quen biết vị viện trưởng học viện của Trương Hằng, nhưng giới tài chính vốn rất nhỏ, dù bình thường không liên hệ, vẫn có thể tạm thời nhờ người quen giúp, huống chi Hàn Lộ có tiếng trong giới đầu tư, bình thường những người khởi nghiệp đều cầu gia gia cáo nãi nãi để được gặp nàng một lần, mà thời gian gặp mặt chỉ tính bằng phút.
Bây giờ, không hiểu sao nàng lại muốn đến đây làm tọa đàm miễn phí, không một trường học nào có thể từ chối.
Thái độ chào đón của nhà trường cũng chứng tỏ điều đó, không những cho xe Lexus của nàng lái vào khuôn viên trường, mà lãnh đạo khoa còn cố tình sắp xếp thời gian cho nàng, trước buổi tọa đàm còn có tiệc chiêu đãi.
"Cậu ăn trưa chưa, có muốn ăn cùng không?" Hàn Lộ hỏi.
Trương Hằng lắc đầu: "Tôi không thích những nơi như vậy."
"Cũng phải." Hàn Lộ nói, "Hồi đi học tôi cũng không thích lãnh đạo trường, ghét thứ hai sau phòng giáo vụ, vậy cậu chơi tiếp đi, đợi làm xong tọa đàm chúng ta cùng nhau tìm chỗ ăn tối nhé, cậu chắc quen đường xá gần đây, từ lần trước gặp nhau cậu cũng không liên lạc lại, tôi còn hứa với mẹ cậu phải chiếu cố cậu."
"Chủ yếu là sợ làm phiền chị, chị không phải bận lắm sao." Trương Hằng nói.
"Không có đâu, công việc của tôi chỉ là nghe người ta khoác lác, bớt nghe vài câu chắc tôi sống lâu thêm mấy năm." Hàn Lộ nói rồi cười: "Vậy quyết định thế nhé, tối gặp."
Nói xong chiếc xe màu đỏ lại kéo cửa kính lên, lái về phía ký túc xá.
Chỉ để lại đám nam sinh trên sân bóng rổ đang ngơ ngác…

"Trương công tử, cậu được phú bà bao nuôi hả?" Trần Hoa Đống hâm mộ nói: "Đây đúng là cuộc sống lý tưởng của tôi."
"Đừng nói lung tung, cô ấy chỉ là bạn thân của mẹ tôi thôi." Trương Hằng ném bóng cho Trần Hoa Đống.
Nhưng người kia đã chẳng còn tâm trạng chơi bóng, tiếc hận nói: "Sao mẹ tôi không có bạn thân như vậy nhỉ?!"
Ngụy Giang Dương lại tỏ vẻ hơi lo lắng: "Lão Trương, chẳng lẽ cậu vì chuyện Thẩm Hi Hi mà nghĩ quẩn à, cô ấy đi tìm người đàn ông giàu có, cậu vì trả thù cô ấy mà đi tìm người lớn tuổi?"
"Để ý lời nói của cậu chút đi, lão Ngụy, ăn nói kiểu gì thế, ngự tỷ đẳng cấp nữ vương như vậy sao có thể gọi là bà già được." Trần Hoa Đống bất mãn nói.
"Tôi giải thích nhiều lần rồi, tôi và Thẩm Hi Hi chỉ là bạn, hơn nữa cô ấy cũng không bị ai bao nuôi, mấy cậu không ngăn chặn tin đồn đã đành, còn giúp lan truyền nữa."
Ngụy Giang Dương gãi đầu: "Chủ yếu mọi người đều nói thế, nhưng cậu cứ yên tâm, ai mà dám tung tin đồn cho cậu, chúng tôi chắc chắn sẽ đấu tranh tới cùng, mà nói đi thì cũng phải nói lại, hai cậu thật không có gì sao?"
"... ..."
Lúc này, một sinh viên năm tư đeo kính ngập ngừng nói: "Người vừa rồi là Hàn Lộ, Hàn tổng phải không? Trước đây tôi từng thấy hình cô ấy trong buổi chào bán công ty."
"Cô ấy không chỉ là nhà đầu tư của một công ty đâu, rất nhiều công ty phía sau đều có bóng dáng của cô ấy, cô ấy thường xuyên lên báo, hình như còn đạt danh hiệu Lãnh đạo nữ châu Á gì đó." Người cao gầy lúc trước bị úp rổ hâm mộ nói: "Anh bạn, cậu may mắn thật, quen biết cô ấy thì sau khi tốt nghiệp khỏi lo việc làm."
Hắn vừa nói ra lời này, mấy sinh viên năm tư khác cũng lộ ra vẻ mặt khác nhau.
Đối với bọn họ mà nói, quãng thời gian học sinh sắp kết thúc, chỉ còn chưa đến một học kỳ nữa là chính thức rời trường bước vào xã hội, nhưng mỗi người đứng trước những tình cảnh khác nhau. Có người sớm tìm được công việc mong ước, có người còn chưa có việc, có người thì đang do dự không biết nên chọn con đường nào, đi làm nhà nước hay theo đuổi đam mê nhưng lại không có được sự ổn định.
Cũng không ít người đang phải đối mặt với những áp lực trong chuyện tình cảm.
Mùa tốt nghiệp cũng là mùa chia tay, câu nói này không hề sai.
Ngành nghề khác nhau, thành phố khác nhau, áp lực từ gia đình và thực tế khiến nhiều người cảm thấy bất lực và hoang mang.
Mà khi bọn họ chính thức bước vào vị trí làm việc, thế giới quan của họ sẽ còn phải nhận thêm một cú sốc mới.
Có người lựa chọn chia tay, có người hợp rồi tan, có người chia tay nhiều năm lại hối hận, cũng có một số ít may mắn giữ được tình cảm đến ngày đơm hoa kết trái.
Không có hạnh phúc nào là có được một cách dễ dàng, sau mỗi nụ cười ngọt ngào trong những bức ảnh cưới đều là những cuộc cãi vã và xung đột mà bạn không nhìn thấy, sự cố gắng và thỏa hiệp của nhau, tất cả hòa vào nhau, tạo thành cái gọi là hôn nhân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận