Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 22: Kết thúc công việc

Chiếc xe polo màu đỏ dừng lại ở bãi đỗ xe số sáu, cô gái pha chế rượu tắt máy, xuống xe, đôi giày Martin màu kaki đạp lên nền tuyết đọng, phát ra tiếng loạt soạt. Công viên Nam Hải Tử Giao là công viên vùng đất ngập nước lớn nhất ngoại ô, tổng diện tích hơn 11km2, tương đương bốn lần Di Hòa Viên, bao gồm cả khu săn bắn của hoàng gia trước đây. Ngoài các loại thực vật, trong công viên còn có hươu hoang và các loài chim nước, nhưng vì khá xa trung tâm thành phố lại vào mùa đông, nên thường ngày khách du lịch không nhiều, mà giờ cũng gần hai giờ sáng, ở đây lại càng không có ai.
Thực tế bãi đỗ xe số sáu chỉ có một mình chiếc polo, xung quanh thậm chí còn không có một bóng người, nhưng cô gái pha chế rượu trên mặt không hề có vẻ sợ hãi hay lo lắng. Nàng lấy trong túi ra nửa gói Marlboro, tùy tiện rút một điếu ngậm lên miệng, châm lửa, hít sâu hai hơi, sau đó dùng hai ngón tay kẹp điếu thuốc đang cháy, ngón cái còn lại thì gõ chữ trên điện thoại, “Ra đi, bên này không có camera.”
Năm phút sau, Trương Hằng kéo một túi du lịch từ trong công viên đi ra, nhíu mày nói, “Dịch vụ thu dọn xác chết lại muốn 20 điểm tích lũy sao?”
“Xin nhờ, ta đây là nhờ người ở điểm trò chơi đổi ca chạy ra ngoài chuyên giải quyết chuyện này cho ngươi đó, chạy xa như vậy, tiền xăng cũng tốn không ít rồi, hơn nữa chẳng phải ngươi còn muốn dịch vụ tách đạo cụ trò chơi từ xác chết sao?”
Cô gái pha chế rượu mở cốp xe polo, trải một lớp vải nhựa bên trên, rồi ra hiệu Trương Hằng mang đồ tới.
Nàng dùng tay còn lại mở túi du lịch nhìn thi thể bên trong, “À, là tên này à.”
“Ngươi biết hắn?”
“Mấy người lớn trong nhà mở tiệc, cuối cùng lại lôi kéo cả con ma đói hàng xóm nhỏ đến.” Cô gái pha chế rượu lại hít hai hơi thuốc, rồi vứt tàn thuốc sang một bên, lấy từ trong túi ra một đôi găng tay y tế đeo vào.
“Trát Nievella tra, nếu nhớ không nhầm thì đây là sinh vật trong truyện cổ tích Slavic, nhưng tên của hắn ngay cả ở Nga cũng sắp chẳng mấy ai biết nữa rồi. Chuyện xưa của hắn vốn dùng để dọa trẻ con, để bọn chúng mau về nhà khi mặt trời lặn, đừng tùy tiện chơi với trẻ con lạ, nhất là đừng đi đến nhà bọn chúng, vì Trát Nievella tra sẽ lợi dụng ác niệm của mình thao túng bức tường trong nhà rồi hòa tan để nuốt chửng chúng.”
Cô gái pha chế rượu vừa nói vừa lấy chiếc hộp dụng cụ đặt bên cạnh, từ trong lấy ra một con dao mổ, “Thực lực của ngươi không tệ đấy, thứ này mặc dù tự bản thân thì yếu, không có sức chiến đấu, nhưng ác niệm của hắn rất lợi hại, nhất là ở trong những thành phố lớn với đầy những tòa cao ốc, nếu như ngươi chỉ để ý tới ác niệm của hắn, mà không quan tâm đến bản thể thì rất dễ bị hắn chơi chết, mà theo ta được biết, Trát Nievella tra lại rất giỏi ngụy trang chính mình.”
Cô gái pha chế rượu nhấc bắp chân của xác chết lên, giống như đang cầm một miếng giăm bông chuẩn bị nấu canh, “À phải rồi, ngươi muốn chụp ảnh kỷ niệm gì không, sau khi ta động thủ thì xác sẽ không còn nguyên vẹn nữa.”
“Không cần, cảm ơn, ta không thích thứ này.”
Cô gái pha chế rượu nhún vai, “Vậy được.” Dao mổ dứt khoát cắt đứt đốt ngón chân thứ hai trên xác chết, rồi cô gái pha chế rượu bỏ ngón chân vẫn đang chảy máu đen vào một hộp gỗ tule tùy thân, “Theo lệ cũ, ba ngày sau sẽ có kết quả giám định, ta sẽ gửi đồ cho ngươi, chuyện bên cha mẹ nuôi và viện trẻ mồ côi ngươi cũng không cần lo, mọi chuyện sau đó ta sẽ giúp ngươi giải quyết, đảm bảo 20 điểm tích lũy của ngươi đều đáng giá.”
Nói xong, nàng đóng cốp xe polo lại, cởi găng tay ra, “Được rồi, vậy là xong việc chính, sau này ta còn phải về quán rượu, có muốn ta tiện đường đưa ngươi một đoạn không?”
“Nếu như không phiền.”
Cô gái pha chế rượu khởi động lại xe polo, còn Trương Hằng thì kéo cửa ghế phụ, bước vào trong xe, đêm nay đối với hắn mà nói quả là một đêm dài dằng dặc.
Trước đó, hắn bị con quái vật tên Trát Nievella tra truy đuổi, hai người từng có giao chiến ngắn ngủi trên tầng cao nhất thư viện, mà đến khi thời gian sang 0 giờ, Trương Hằng lại bắt đầu truy tìm dấu vết của con quái vật đó trong thế giới đứng yên, quá trình này kéo dài hơn hai mươi tiếng, mãi đến khi hắn dùng Búa Sắt phá hủy bức tường rào ở cuối tầng hai viện mồ côi, cuối cùng mới tìm thấy mục tiêu đêm nay ở phía sau bức tường.
Sau khi xác nhận Triệu tiểu thiên chính là con quái vật đã tấn công bọn họ đêm nay, Trương Hằng đã cắt cổ họng hắn, nhưng vì không xác định cách này có đủ để giết chết đối phương hay không, hơn nữa không muốn gây sự chú ý của cảnh sát, gây ra những phiền phức ngoài ý muốn, hắn đã bỏ xác chết vào túi du lịch cỡ lớn, mang tới công viên này.
Công viên Nam Hải Tử Giao không có tường bao quanh, thủ đoạn sở trường của Triệu tiểu thiên cũng mất tác dụng, cho dù bị cắt cổ không chết cũng không gây ra sóng gió gì. Đợi thời gian ngừng lại, Trương Hằng liên hệ với cô gái pha chế rượu, tham khảo ý kiến về dịch vụ thu xác, sau khi hai bên thỏa thuận giá cả, cô gái pha chế rượu lái xe polo vào công viên, xử lý thi thể rồi mang đi.
Đến đây, mọi chuyện mới được xem là hoàn toàn chấm dứt.
Trương Hằng dùng cái giá 20 điểm tích lũy để có được một món đạo cụ trò chơi mới, không cần phải lo ngày sau đi dưới tường lại bị người đánh lén, đồng thời cũng coi như gián tiếp giải quyết vấn đề người nhặt rác mất tích trong thành phố.
“Uống trà không? Ta mời khách.” Cô gái pha chế rượu cài đặt xong định vị, rồi mở hộp găng tay xe, lấy ra một bình cây đông.
“Đây là đồ uống cô để dành cho mình à.”
“Ta có bình giữ nhiệt rồi.” Một câu nói đơn giản của cô gái pha chế rượu lại lần nữa chứng minh rằng dù người trẻ có bất cần đến mấy, cho dù là giám đốc tài chính của Mercedes-Benz, hay là những thanh niên sống tự do như gió, hay thậm chí là thần tiên các loại trong truyền thuyết, cuối cùng rồi cũng có một ngày sẽ bắt đầu bước trên con đường dưỡng sinh giữ gìn tính mạng bằng kỷ tử.
Trương Hằng nghe vậy cũng không khách khí nữa, đúng lúc hắn cũng khát nước, liền nhận lấy bình cây đông, mở ra uống hai ngụm. Thực tế trong lòng hắn đang có không ít vấn đề, không chỉ có Trát Nievella tra, mà cả chuyện của Morseby trước đây, dường như đều cho thấy thế giới hắn đang sống đang phát sinh một loại biến hóa nào đó.
Nếu trải qua một thời gian dài, những thứ này đều thật sự tồn tại trên thế giới, vậy thứ gì đã khiến những con quái vật vốn phân tán ở khắp nơi trên thế giới đột nhiên tụ tập ở đây? Là trò chơi này sao? Hay là một thứ khác, hơn nữa, những sinh vật siêu nhiên mà Trương Hằng gặp phải, bất luận là trong hay ngoài phó bản, đều dường như cực kỳ yếu ớt và đói khát, rốt cuộc chúng đã rơi vào tình cảnh này như thế nào? Và liệu có thứ gì mới xuất hiện để lấp đầy những chỗ trống mà chúng để lại không?
Nhưng đáng tiếc là cô gái pha chế rượu dường như không muốn thảo luận vấn đề này, sau khi xe polo bò lên đường cao tốc, nàng cũng lấy tai nghe ra đeo vào, nghe Quách Đức Cương kể chuyện hài.
Bạn cần đăng nhập để bình luận