Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 115: Xuất sắc 1 kiếm

Chương 115: Xuất sắc 1 kiếm Trương Hằng vừa nói xong câu chúc mừng, trên võ đài đầu tiên là chìm vào một mảnh trầm mặc, ngay sau đó phía cửa vào sân huấn luyện bùng nổ một tràng reo hò.
Đám đồng bạn của Bach, năm người Đức đồng thanh hô lớn lên.
Nếu như chuyện này xảy ra trước trận đấu, có ai đó nói với bọn họ rằng bọn họ sẽ kích động vì chiến thắng của Bach, thì bọn họ có lẽ sẽ không tin, bởi vì theo họ nghĩ thì việc Bach thắng vốn dĩ là điều hiển nhiên.
Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến trận chiến vượt qua mọi khó khăn gian khổ này, họ không tài nào có thể có suy nghĩ đó nữa, nhất là khi thấy Bach trải qua một phen "khổ chiến" mà vẫn không hề từ bỏ, liên tục kiên cường chặn đứng các đợt tấn công như vũ bão của đối thủ, cuối cùng lại tìm được sơ hở của đối phương (tự tưởng tượng) để chiến thắng trong một kích duy nhất.
Không gì có thể so sánh với một phương thức chiến thắng như vậy khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, Bach giống như nhân vật nam chính Tiểu Cường trong manga nhiệt huyết, mãi mãi không bị đánh bại, loại tinh thần này không chỉ khích lệ chính hắn mà còn lan sang những người bên cạnh.
Chỉ là bản thân nhân vật chính này dường như lại không hề kích động như đồng bạn mình, khi tiếng hoan hô vang lên, Bach vẫn còn ngơ ngác.
Trương Hằng thấy vẻ mặt của Bach không thể không bổ sung thêm một câu: "Xuất sắc một kiếm, ngươi đã tìm ra sơ hở duy nhất của ta, xét tình huống lúc đó, một kiếm này cực kỳ táo bạo, nhất là chớp thời cơ vô cùng tốt, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ta, sớm hơn một chút hoặc chậm hơn một chút nữa thì trận chiến vừa rồi người thua sẽ là ngươi."
"Ta tìm được sơ hở của ngươi?" Bach nửa tin nửa ngờ, chủ yếu là trước đó hắn bị Trương Hằng áp chế quá thảm rồi, căn bản không nhìn thấy chút cơ hội chiến thắng nào, một kiếm kia hoàn toàn là giãy giụa vùng vẫy, kết quả cuối cùng lại thắng không hiểu, điều này kết hợp với những gì Trương Hằng đã thể hiện trước đó ở trại huấn luyện, tuyệt đối không gây sự chú ý, nên khó trách Bach lại nghi ngờ đối phương cố tình nhường.
"Chẳng lẽ không đúng sao?" Trương Hằng hỏi lại một cách chân thành khiến Bach bắt đầu nghi ngờ có phải thật sự mình đã gặp may mắn, cuối cùng thì tình huống lúc đó vô cùng nguy cấp, Bach căn bản không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ là bản năng vung ra một kiếm kia, có lẽ lúc đó thần Mars đột nhiên chiếu cố tới hắn, khiến hắn mèo mù vớ cá rán, thắng được trận tỷ thí kinh tâm động phách này.
Nhìn thấy vẻ mặt vui sướng như phát cuồng của các đồng đội, câu nói tiếp theo trong miệng Bach không thốt ra nổi.
"Ngươi cũng nên gia nhập bọn họ cùng nhau chúc mừng." Trương Hằng đưa tay.
Bach chần chừ một chút, cuối cùng vẫn giao cây kiếm gỗ tập luyện cùng khiên tròn nhỏ trên tay ra, điều này cũng có nghĩa là hắn chấp nhận kết quả cuối cùng, cùng với thanh kiếm gỗ rơi trên mặt đất, Trương Hằng đem những thứ này cùng nhau để về chỗ cũ.
Vì Bach nói rằng trận chiến này dù thắng hay thua thì chuyện của Varro cũng sẽ bỏ qua, Trương Hằng đương nhiên cũng chẳng quan trọng chuyện thắng thua, mà theo kế hoạch ban đầu của hắn là muốn âm thầm trà trộn vào trường đấu sĩ thành người tự do, thì việc thua ngược lại thích hợp hơn so với thắng.
Do đó trận chiến này chính là kết quả tốt nhất mà hắn đang tìm kiếm, hắn tuy thua, nhưng qua ánh mắt của đám người Đức nhìn hắn, Trương Hằng biết không cần lo lắng về việc hiệp nghị đình chiến sẽ không hiệu quả, bởi vì cuối cùng thì, trường đấu sĩ vẫn là một nơi coi trọng sức mạnh.
Trương Hằng khoe cơ bắp, đương nhiên sẽ nhận được sự tôn trọng.
...
Vấn đề của Bach theo Trương Hằng đã được giải quyết dễ dàng nhất, ngược lại vấn đề của Varro bên kia càng nhiều hơn và vẫn chỉ có thể phụ thuộc vào chính hắn.
Trương Hằng cũng không có ấn tượng xấu về Varro, rốt cuộc Varro là người đầu tiên hắn tiếp xúc ở trong phó bản này, Varro trước khi trở thành nô lệ là công dân La Mã, sự hiểu biết của Trương Hằng về La Mã, ngoại trừ những kiến thức đã học trong lịch sử trước đây, cơ bản đều là thông qua lời kể của Varro, mặc dù nhiều thứ bây giờ không dùng được, nhưng lần này tính luôn thời gian thêm ra 24 tiếng, thì đã gần một năm rưỡi, Trương Hằng không thể cứ mãi ở trong trường đấu sĩ, cuối cùng hắn cũng phải ra ngoài, khi đó những thứ này có thể phát huy tác dụng.
Còn bản thân Varro, lại rất kỳ quặc, có thể do việc kinh doanh trong nhà là do cha truyền lại, nên hắn rất thành thạo trong việc giám định và mua bán đồ cổ, nhưng lại không hề giống như những thương nhân gian xảo, theo lời hắn nói thì công việc hằng ngày rất đơn giản, chỉ là đi khắp hang cùng ngõ hẻm thu mua đồ cổ, Sau đó đem đến cửa tiệm để bán, hơn nữa phần lớn đều là khách quen.
Tính cách đơn thuần này của hắn là nguyên nhân khiến hắn bị lừa gạt sau này, mất hết gia sản, rơi vào cảnh nô lệ, đây cũng chính là ngòi nổ tiềm ẩn về sau, sau khi biết được chân tướng, Varro lại một bộ dạng bi thương chết lặng trong lòng, ngay cả trận ước chiến giữa Trương Hằng và Bach cũng không hề chú ý tới, khi Trương Hằng trở về hắn cũng không khóc, nhưng lại tự mình đóng kín lại, mất hết hy vọng, trong mắt chỉ còn lại sự chết lặng.
Trong hai tuần sau đó, tuy mỗi ngày hắn vẫn luyện tập như thường, ăn cơm, ngủ, nhưng ai nấy đều có thể nhìn ra hắn đã hoàn toàn từ bỏ kỳ thi tuyển sắp đến, cũng như từ bỏ cuộc đời của mình, như vậy thì chỉ còn con đường duy nhất là bị bán về nông thôn.
Gabi cũng hoàn toàn hiểu rõ những gì đang xảy ra với Varro để anh ta xuống hầm mỏ, thái độ của kẻ sau kia cho thấy việc tiếp tục duy trì cũng không có ý nghĩa gì, nhưng đúng lúc này Bach lại tìm đến ông, xin Gabi cho Varro thêm chút thời gian, không cần quá nhiều, ba ngày là đủ.
Gabi có chút bất ngờ, bởi vì theo như ông biết thì Bach và Varro không hề thân quen gì mấy, không ngờ người Đức kia lại vì Varro mà cầu xin, nhưng Gabi cũng không từ chối Bach, bởi vì hành động thiện chí của Bach chắc chắn sẽ rút ngắn quan hệ giữa anh ta và những người khác, để anh ta trở thành người đứng đầu danh chính ngôn thuận ở đây.
Tuy rằng giữa các đấu sĩ với nhau đều là đối thủ cạnh tranh, nhưng không có nghĩa là không có tình bạn, nhất là đôi khi sẽ còn phối hợp ra sân, dù Sói đơn độc mạnh mẽ, nhưng nếu có bầy sói giúp đỡ cũng sẽ nhẹ nhàng hơn.
Gabi có chút tò mò là cái đầu đầy cơ bắp kia của Bach đã nghĩ ra chuyện như vậy kiểu gì, nhưng giờ ông vẫn còn chuyện khác phải quan tâm, nên không nghĩ nhiều, việc Varro có đi hay không chỉ là một chuyện nhỏ không quan trọng.
Thời gian cứ thế trôi qua, trong lúc vô tình đã qua hơn hai mươi ngày, khoảng thời gian do Marcus đặt ra ngày càng đến gần, việc huấn luyện của Bach cũng suôn sẻ theo kế hoạch.
Nhưng chính vì vậy, vấn đề mới trở nên nghiêm trọng.
Bởi vì Gabi rất rõ ràng với kế hoạch huấn luyện thông thường, Bach làm sao có thể tăng lên đến trình độ của Cisnertus, dù về sau có sắp xếp đối chiến và giở trò, tìm một vài đấu sĩ có danh tiếng mà thực lực kém để Bach làm đối thủ, để tạo thế cho anh ta, nhưng dối trá luôn có ngày bị vạch trần, leo càng cao, đến lúc đó ngã sẽ càng đau.
Vận khí không tốt Bach thậm chí có thể mất mạng, khi đó trường đấu sĩ sẽ tổn thất lớn hơn.
Gabi thậm chí đã cân nhắc hay là thay đấu sĩ đã nổi danh đến nâng, tỉ như Habitus, danh tiếng của anh ta cũng rất tốt, tỷ lệ thắng cũng không tồi, phương thức chiến đấu cũng rất bắt mắt. Mà lại tuy rằng tiềm lực của anh ta không bằng Bach, nhưng thực lực lại cao hơn Bach, có lẽ có thể để Habitus gánh một đoạn thời gian, cho Bach có nhiều không gian trưởng thành hơn… Gabi nghĩ đến có chút xuất thần, thậm chí quên luôn là Bach còn đứng ở trước mặt, mãi đến khi thấy vẻ mặt mong chờ của người kia, Gabi mới gật đầu: "Được thôi, vậy cho hắn thêm ba ngày."
Bạn cần đăng nhập để bình luận