Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 89: Phúc lâu cùng giáo sư

Chương 89: Phúc lâu cùng giáo sư
【 người chơi thân phận nghiệm chứng bên trong... 】 【 nghiệm chứng thông qua, số hiệu 07958 hiệu người chơi là người giữ thư mời, đang kết nối người chơi với phó bản... 】 【 kết nối phó bản hoàn thành —— phó bản hiện tại là hội đấu giá (đặc thù) 】 "Bối cảnh trò chơi lần này không có, lại không đưa vào vòng số trò chơi."
【 mục tiêu nhiệm vụ: Không có 】 【 hình thức: Nhiều người chơi 】 【 tốc độ thời gian trôi qua: 2】 (trong thế giới thực 1 giờ tương đương 4 giờ trong trò chơi, người chơi sẽ bị cưỡng chế trở về thế giới thực sau 1 giờ)
Nhắc nhở hữu nghị, trò chơi sẽ chính thức bắt đầu sau 5 giây, mời người chơi chuẩn bị sẵn sàng....
...
Trương Hằng mở mắt, phát hiện mình đang đứng trên một con tàu biển chở khách hạng sang, hắn đang mặc bộ áo đuôi tôm màu đen, được cắt may rất vừa vặn, trước ngực đeo thẻ bài có in số hiệu người chơi và điểm báo danh trò chơi của hắn.
Trương Hằng liếc đồng hồ hải tinh trên cổ tay, bây giờ là 10 giờ tối, có nghĩa là 11 giờ đêm buổi đấu giá sẽ kết thúc, hắn cũng không cần lo lắng về việc thời gian trên người có thể tái phát sinh chuyện ngoài ý muốn gì.
Khác với vài vòng trò chơi trước, lần này phó bản không có nguy hiểm, nên Trương Hằng cũng khá thả lỏng, hắn nhìn quanh một lượt, thấy tình hình cũng giống với lúc ở điểm tập trung, hắn thấy được những người chơi xung quanh, nhưng không nhớ nổi khuôn mặt của bọn họ.
Ủy ban trò chơi rất biết cách bảo vệ sự riêng tư, tuy nhiên điều này có vẻ cũng nói rõ một điều rằng mối quan hệ giữa các người chơi không phải lúc nào cũng tốt đẹp.
"Lần đầu tiên tham gia đấu giá à?" Một giọng nói vang lên bên tai Trương Hằng, hắn quay đầu, thấy một người đàn ông thấp bé đang đứng sau lưng.
Người này đưa cho hắn một tấm danh thiếp, nhưng trên đó tên được in lại không phải tên thật.
Người đàn ông lùn nhún vai, "Không còn cách nào, thế giới dạo gần đây bất ổn quá, luôn có mấy tên điên không tuân thủ quy tắc, nên mọi người đành phải cẩn thận thôi."
"Ý gì?"
"Chắc cậu là người chơi mới nhỉ." Người đàn ông lùn nói, "Trước đây không khí giữa người chơi rất tốt, những người cùng một thành phố hầu hết đều giữ liên lạc với nhau, bởi vì sống sót sau mỗi vòng trò chơi không hề dễ dàng, mọi người đều sẵn sàng giúp đỡ nhau, nhưng về sau có vài tên điên lợi dụng thông tin này đi săn người chơi khác, khiến ai cũng hoang mang, nên mọi người hiện tại đều chú trọng bảo vệ thông tin cá nhân, theo tôi biết, số người tham gia buổi đấu giá cuối năm lần này đã ít đi không ít."
"Đi săn?" Trương Hằng thấy dòng chữ "Người liên hệ khu vực Hoa Bắc của thương hội Phúc lâu" dưới danh thiếp.
"Đúng vậy, luôn có kẻ muốn không làm mà hưởng, không biết tên nào phát hiện trước, rằng việc xử lý người chơi khác chẳng những cướp đoạt được đạo cụ trò chơi của đối phương mà còn kế thừa được cả điểm tích lũy, nên sau này tình hình càng trở nên nghiêm trọng."
"Ủy ban trò chơi không quản sao?"
"Về nguyên tắc, chỉ cần không tiết lộ thông tin trò chơi cho người khác, thì ủy ban sẽ không can dự vào tranh chấp giữa người chơi, với lại hình như bên bọn họ cũng có việc đau đầu hơn để lo..." Người đàn ông thấp bé nói nửa câu cuối không rõ ràng, có vẻ như hắn không muốn tiếp tục đề tài này, chuyển sang vấn đề khác, "Cậu tới tham gia đấu giá cũng là chuẩn bị mua đạo cụ trang bị cho mình nhỉ, nếu điểm tích lũy không đủ thì có thể cân nhắc tới chúng tôi."
"Sao, thương hội còn bán cả điểm tích lũy sao?"
"Cậu đúng là người mới rồi," Người đàn ông thấp bé nói, "Không chỉ Phúc Lâu chúng tôi, mà nhiều thương hội khác đều có dịch vụ tương tự, cậu có thể mua trực tiếp điểm tích lũy từ chúng tôi, nhưng tôi không khuyên cậu nên làm vậy, bởi vì do có buổi đấu giá nên tỉ giá hối đoái đang rất cao, 1 điểm tích lũy đổi được tới 42 ngàn tệ, còn ngày thường thì chỉ có khoảng 37 ngàn, nên cách tốt hơn là đem đạo cụ của cậu đi thế chấp cho chúng tôi, sau khi đánh giá chúng tôi sẽ cho cậu vay ngay."
"Cảm ơn, nếu cần tôi sẽ cân nhắc." Trương Hằng thu tấm danh thiếp, lịch sự đáp.
Người đàn ông lùn này hiển nhiên là người có kinh nghiệm trong việc buôn bán, nên nghe vậy cũng không sốt sắng, chỉ cười nói, "Còn gần nửa tiếng nữa đấu giá mới chính thức bắt đầu, cậu có thể đi dạo quanh đây một vòng, trên con tàu này có không ít nơi thú vị, tầng một có sòng bạc, rạp chiếu phim, phòng trò chơi, tầng hai có biểu diễn và buffet tự phục vụ để mọi người thư giãn, tầng ba còn có các buổi giao lưu của các công hội, nếu hứng thú cậu cũng có thể đến xem."
Trương Hằng nói lời cảm ơn, đây là lần đầu tiên hắn bước vào vòng tròn được tạo nên bởi người chơi. Dựa theo những gì người đàn ông lùn kia nói, để tránh nguy hiểm, phần lớn người chơi đều bảo mật thân phận ngoài đời thật, nên có lẽ chỉ những sự kiện lớn do ủy ban trò chơi tổ chức thì mọi người mới có thể tụ tập nhiều như thế này. Bởi vậy ngoài mua bán đạo cụ, mọi người cũng nhân dịp này làm một vài việc khác.
Ví dụ, thương hội Phúc Lâu của người đàn ông lùn chính là một thương hội chuyên phục vụ người chơi, việc hối đoái điểm tích lũy và cho vay chỉ là một phần nghiệp vụ của bọn họ, ngoài ra còn có nhận ký gửi đạo cụ và các vật phẩm đặt làm đặc biệt, nhất là vế sau, giá cả so với dùng điểm trò chơi có thể rẻ hơn tới 2-30%, bọn họ rõ ràng cũng muốn tận dụng cơ hội của buổi đấu giá lần này để tăng cường mức độ quảng bá cho mình.
Dĩ nhiên, Trương Hằng thấy hứng thú nhất vẫn là buổi giao lưu ở tầng ba, nhưng hắn không vội, sau khi chào tạm biệt người đàn ông lùn, hắn đi dạo một vòng ở boong tàu, lại nhận thêm vài tấm danh thiếp, đều là những tổ chức buôn bán dành cho người chơi, phạm vi kinh doanh hơi khác nhau, giá cả cũng cao thấp không đều, tuy nhiên có một điểm chung là chúng đều rẻ hơn so với điểm trong trò chơi, tất nhiên độ an toàn cũng có một mức độ rủi ro nhất định, so sánh ra thì Phúc Lâu vẫn đáng tin cậy hơn cả, vì thương hội này có thời gian hoạt động khá lâu, và có danh tiếng tốt trong giới người chơi.
Trương Hằng cất hết danh thiếp vào túi, sau đó đi thang máy lên tầng ba, đây rõ ràng là nơi náo nhiệt nhất của toàn bộ con tàu.
Khi hắn mở cửa bước vào thì trên sân khấu có người đang giảng giải về phương pháp thu thập tối đa điểm tích lũy trong trò chơi, Trương Hằng tìm chỗ ngồi xuống hàng ghế sau, nghe một lúc, nhưng không biết có phải là ảo giác hay không, mỗi khi người kia sắp nói đến điểm chính thì đều lảng tránh sang chuyện khác.
Một ông chú trung niên ngồi bên cạnh Trương Hằng lắc đầu, "Đều là những lời nhảm vô ích, cách thu thập điểm tích lũy là bí mật cốt lõi của mỗi công hội, không ai lại công khai, nói trắng ra thì bọn họ chỉ đang dùng chiêu trò này để kéo người thôi." Ông ta vừa nói vừa đưa tay ra, "Giáo sư."
Trương Hằng nhíu mày.
"Đừng hiểu lầm, đó chỉ là danh hiệu của tôi thôi, chứ gọi số hiệu thì có hơi bất lịch sự, người đến đây một là dùng tên giả, hai là dùng danh hiệu."
"Simon." Trương Hằng đưa tay ra.
"Chào mừng cậu gia nhập trò chơi, Simon." Giáo sư bắt tay Trương Hằng ngắn gọn mà hữu lực, "Sao không thấy đồng đội của cậu đâu?"
"Đồng đội?"
Vẻ mặt giáo sư hơi kỳ quái, "Chắc cậu là người mới nhỉ, chẳng phải trên thư mời vào trò chơi đã nói rất rõ ràng rồi sao, mỗi vòng phó bản đều có mức độ nguy hiểm rất cao, nên người chơi được khuyên là nên lập nhóm cùng chơi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận