Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 338: Lễ vật

Từ Thiến không ngờ rằng bạn trai Khâu Minh của mình lại trở về Thượng Hải sớm hơn dự định nhiều ngày như vậy. Nàng vừa nhận được phong thư chính là do Khâu Minh gửi, nói còn hai mươi phút nữa sẽ đến dưới lầu. Đối mặt với cuộc viếng thăm đột ngột này, Từ Thiến vội vàng để người máy dọn dẹp nhà cửa, gói hết đồ ăn sáng chưa ăn hết vứt đi. Sau đó nàng dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến bàn trang điểm, bắt đầu trang điểm lại, thử mấy bộ quần áo, cuối cùng chọn một bộ váy liền áo nhìn có vẻ mặc ở nhà nhưng lại vô hình phác họa được dáng người.
Đợi nàng thay xong quần áo, vòng tay nhắc nhở có kh·á·c·h đến chơi xin vào cư xá. Thế là Từ Thiến cấp quyền. Nàng nghĩ, yêu đương lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Khâu Minh đến nhà. Không phải Khâu Minh không muốn tới, mà là trước đây Từ Thiến cố ý kiểm soát tốc độ yêu đương của hai người, không muốn để Khâu Minh cảm thấy nàng dễ có được mà coi thường. Bởi vậy từ trước đến giờ nàng không cho Khâu Minh lên, nhiều nhất chỉ là người sau đưa nàng xuống dưới lầu.
Nhưng lần này Khâu Minh vì nàng mà sớm từ Địa Cầu quay về, vừa xuống phi thuyền liền đến tìm nàng ngay. Từ Thiến lúc này cũng không tiện cự tuyệt. Thêm nữa, dạo gần đây xung quanh nàng xảy ra quá nhiều chuyện, nàng rất cần một chỗ dựa tinh thần. Cho nên khi nhận được tin Khâu Minh về, Từ Thiến rất vui mừng, lần đầu tiên không cự tuyệt yêu cầu đến thăm của đối phương.
Từ Thiến bật hình chiếu, chuyển đến kênh phim, sau đó cố ý làm tóc mình rối lên một chút, phối hợp với lớp trang điểm nhẹ của nàng, trông như vừa mới rời g·i·ư·ờ·n·g không lâu. Nàng vừa mới ngồi xuống sofa thì cửa phòng liền mở ra.
Một người đàn ông trung niên hơi mập, nhưng tướng mạo nhìn vẫn rất anh tuấn từ ngoài đi vào.
"Anh đến rồi." Từ Thiến đứng dậy, đến trước mặt người đàn ông, dịu dàng giúp hắn cởi áo khoác ngoài, treo lên móc.
Còn Khâu Minh thì lấy ra một hộp sô cô la đưa cho Từ Thiến, "Quà cho em."
Từ Thiến thấy sô cô la có chút thất vọng, nhưng nét thất vọng đó chỉ chợt lóe lên trong mắt, sau đó nàng liền tỏ ra vui vẻ, mở miệng nói, "Sao anh biết em thích ăn sô cô la?"
"Con gái không phải đều thích đồ ngọt sao, sô cô la ở tiệm này đều là làm thủ c·ô·ng, em mở ra nếm thử xem." Khâu Minh nói.
Thế là Từ Thiến mở bao bì bên ngoài, tiếp đó mở hộp sô cô la, kết quả lại thấy bên trong có một chiếc đồng hồ kim cương nữ.
Từ Thiến lấy tay che miệng lại, "Trời ơi, đây là đồng hồ Patek Philippe bản phục cổ sao? Cái này phải hơn trăm vạn điểm tín dụng chứ! "
"Đồng hồ đắt đến đâu cũng không bằng em thích." Khâu Minh vừa nói vừa cầm chiếc đồng hồ từ trong hộp sô cô la ra, tự mình đeo vào cổ tay Từ Thiến.
"Quà này quý giá quá." Từ Thiến cảm thấy được sủng ái mà kinh ngạc.
"Dành cho người vợ tương lai của anh, anh không thấy vậy." Khâu Minh đeo đồng hồ xong cho Từ Thiến, lại hôn nàng một cái, sau đó đi đến trước sofa, ngồi xuống, nới lỏng cà vạt.
"Anh muốn uống gì." Từ Thiến hỏi.
"À, nước lọc là được," Khâu Minh nói. Nói xong hắn lại đánh giá căn hộ của Từ Thiến, sau đó hỏi, "Em sống ở đây sao?"
Từ Thiến không nhờ người máy làm mà tự tay rót nước cho Khâu Minh, đưa chén nước đến trước mặt Khâu Minh, "Sao, anh chê chỗ ở của bọn em nghèo hèn này à?"
"Sao có thể, ở đây rất ấm áp," Khâu Minh nhận lấy nước, uống ừng ực, "Chỉ là hơi nhỏ, không có hồ bơi với phòng chiếu phim, còn thiếu cả phòng cho bảo mẫu nữa."
"Em có phải ở tầng thứ tư đâu." Từ Thiến giả vờ giận dữ, đẩy người Khâu Minh một cái.
Hắn cười cười, "Vậy rốt cuộc em định khi nào đồng ý cầu hôn của anh, chuyển đến tầng thứ tư ở chung với anh, anh đã để người hầu chuẩn bị hết phòng cho em rồi, biệt thự của anh đang cần một nữ chủ nhân."
"Anh gấp gáp muốn em dọn qua như vậy, rốt cuộc là cần nữ chủ nhân hay là cần nha hoàn đến làm ấm g·i·ư·ờ·n·g?"
"Nói thật, cả hai cái anh đều cần." Khâu Minh nói, đưa tay ôm eo Từ Thiến.
"Đừng có quậy." Từ Thiến gạt tay bạn trai ra.
"Anh không có quậy, là em mới đúng, anh còn tưởng chúng ta đã nói xong rồi chứ." Khâu Minh ngồi thẳng người, "Tối qua em nói với anh em sẽ tuyên bố chuyện cưới xin và rút lui khỏi nghề trong buổi livestream, nhưng tối qua anh xem livestream của em, em không nói gì, còn có mấy gã đáng ghét ở dưới đó gọi vợ tương lai của anh là bà xã."
"Em..." Từ Thiến ngừng một chút, "Em cần chút thời gian, ừm, em đã làm công việc này lâu như vậy rồi, đâu thể nói không làm là không làm ngay được."
"Tại sao lại không thể, anh nói sau khi em rút lui, anh sẽ nuôi em mà." Khâu Minh vừa nói vừa cầm hạt dưa, cho con hamster trên bàn ăn, "Đây là thú cưng của em sao, sao trước giờ anh chưa từng nghe em nói đến?"
"Ghét, anh không thể cho em thêm chút thời gian sao? Đâu phải mỗi mình anh có sự nghiệp đâu." Từ Thiến đương nhiên không thể nói là do lời Trương Hằng khiến nàng sinh ra do dự, không tuyên bố rút lui ngay trong buổi livestream tối qua.
"Đương nhiên là có thể, nhưng trước đây chẳng phải chính em nói, trước hôn lễ còn có nhiều thứ cần chuẩn bị, cần mời khách, địa điểm kết hôn, váy cưới...em nói có thể sẽ không có thời gian livestream mà."
"Em... có nói những điều đó sao?" Từ Thiến gượng cười.
"Đúng vậy mà, anh nhớ rất rõ, ngay hai ngày trước, em sẽ không phải đã quên rồi chứ?"
"Không có, em đi rót thêm cho anh cốc nước." Từ Thiến vừa nói vừa cầm lấy chén nước Khâu Minh uống hết, đi đến bếp, đặt xuống dưới máy rót nước, bấm nút nước nóng xong ôm cánh tay.
Từ Thiến thực sự ước gì hôm qua nàng không đi cùng Trương Hằng xuống tầng một, như vậy có lẽ hiện giờ nàng đã có thể đeo chiếc đồng hồ mới mà Khâu Minh tặng, hạnh phúc nằm trong lồng n·g·ự·c Khâu Minh chứ không phải giống như bây giờ, cứ nghi thần nghi quỷ.
"Có chuyện gì sao?"
Giọng Khâu Minh đột ngột vang lên từ sau lưng khiến Từ Thiến giật mình, nàng phải vịn vào bếp sau lưng mới không bị ngã xuống đất.
"Em không sao chứ, có cảm giác anh sai sao, sao hôm nay trông em lạ lạ." Khâu Minh nhíu mày.
"Em không sao, em chỉ là không ngờ anh lại vào bếp."
"À, là do anh vừa mới nhớ ra một chuyện, chiều nay rạp hát Lam có vở ca kịch, anh đã mua hai vé rồi, lát đó chúng ta có thể cùng nhau đi xem, còn nữa chiều nay em rảnh chứ?"
"Em rảnh." Từ Thiến đưa chén nước nóng vừa rót cho Khâu Minh, "Chúng ta có thể đi xem ca kịch."
"Tốt quá, ngoài ra, giữa trưa em định ăn gì, hay là chúng ta lại đi nhà hàng Pháp lần trước, gan ngỗng ở đó cũng rất ngon." Khâu Minh nói, "À, anh còn chuẩn bị một món quà khác cho em nữa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận