Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 187: Phục khắc vận mệnh

Chương 187: Phục khắc vận mệnh, Achilles không chỉ là anh hùng mạnh nhất của Hy Lạp mà còn của toàn bộ Troy trong cuộc chiến. Hắn trên chiến trường bách chiến bách thắng, không ai có thể ngăn cản, g·iết c·hết dũng sĩ số một của Troy là Hector, khiến chiến tranh vốn đang giằng co bắt đầu nghiêng về phía Hy Lạp. Nhưng chính một anh hùng Bán Thần cường đại đến mức có thể một mình chi phối cục diện chiến sự như vậy, cuối cùng lại vì khinh nhờn Thần Mặt Trời Apollo mà c·hết dưới tay Paris, em trai của Hector. Kẻ sau đã bắn ra một mũi tên, được Apollo dẫn đường, nhắm chuẩn x·á·c vào mắt cá chân Achilles, nơi đó cũng là nhược điểm duy nhất trên khắp c‌ơ thể Achilles. Mà mũi tên này hiện giờ lại nằm trong tay Trương Hằng.
—— Mũi tên của Paris.
Phẩm chất: Đồ chơi Tác dụng: Sau khi rời dây cung sẽ bắn trúng vào nhược điểm của mục tiêu.
Mũi tên này mặc dù cũng đã xuất hiện trong mấy vòng trò chơi trước nhưng tác dụng đều không quá lớn, ngược lại là trong lúc đối phó với Zavir, con quái vật có thể làm tan chảy bức tường, nó lại thường có phát huy không tệ. Và khi cân nhắc nó trên thực tế là một trong những đạo cụ bất tiện nhất, Trương Hằng thậm chí đã có lúc nghĩ đến việc có nên giữ nó lại ở thế giới hiện thực không. Nhưng bây giờ hắn nên cảm thấy may mắn vì mình đã không đưa ra quyết định đó.
Trương Hằng dương cung.
Gã cà phê nam thấy vậy thì lại bật cười, “Ngươi đây là muốn phục dựng lại kết cục của trận đại chiến ba nghìn năm trước sao? Đáng tiếc ta không phải Achilles, còn ngươi cũng chẳng phải Paris. Ngươi muốn bắn vào gót chân của ta, chi bằng ta chìa ra cho ngươi xem xem bắn như thế nào.” Vừa nói, gã cà phê nam vừa cúi xuống vén ống quần.
"Gã này không khỏi quá khoa trương rồi thì phải? Nghĩ đến việc ta phải c·hết dưới tay một kẻ kiêu căng như vậy, tâm tình lại càng tệ." Gã tai vòng cũng cười khổ nói. Hắn cũng không cho rằng Trương Hằng có khả năng bắn trúng nhược điểm của gã cà phê nam.
Chuyện đến nước này, cục diện đã rất rõ, đối với bọn họ mà nói thì đây chính là tình huống tuyệt vọng. Nếu như mọi chuyện đúng như Trương Hằng nói, loại trạng thái gần như vô địch trên người gã cà phê nam là nhờ vào việc ngâm mình dưới sông Minh, vậy thì cũng đồng nghĩa với việc gã gần như không thể bị g·iết c·hết. Loại buff không cần mượn đến bất kỳ đạo cụ nào, lúc nào cũng có hiệu lực này giống như đã khoác lên mình gã một lớp áo giáp thép 27 tầng.
Gã tai vòng thậm chí còn nghi ngờ, cho dù bây giờ có vung b·o·m n·g·uyên t·ử thì cũng không thể g·iết c·hết được cái con quái vật này. Lại nói, để một kẻ gian lận gần như vậy tồn tại trong game thì thật sự không có vấn đề gì sao?
Gã cà phê nam giơ hai tay lên trời, đầy tự tin nói: “Cứ đến đi, ta có thể cho ngươi ba cơ hội…” Nhưng lời còn chưa dứt thì Trương Hằng đã buông tay, mũi tên của Paris bắn ra mang theo một cơn gió mạnh, nhưng cuối cùng lại lướt qua sát bên tai gã cà phê nam.
Thất bại sao? Gã tai vòng mở to hai mắt nhìn, thật ra hắn cũng không trông chờ Trương Hằng có thể trúng nhược điểm của đối phương chỉ bằng một mũi tên này, nhưng thất bại thì có vẻ hơi quá. Dù sao khoảng cách giữa hai bên cũng không tính là xa, bắn trúng mục tiêu hẳn là chuyện có thể làm được.
Ngay lúc gã tai vòng trong lòng trào lên một mớ tâm tình phức tạp là kiểu 'ngươi chỉ cho ta xem có nhiêu đây thôi à' thì gã đã thấy mũi tên kia dưới tình huống không hề bị bất cứ ngoại lực nào quấy nhiễu, đột nhiên thay đổi quỹ đạo bay. Hơn nữa còn là một khúc ngoặt lớn hơn 180 độ.
Nụ cười trên mặt gã cà phê nam càng lúc càng tươi, hắn cho rằng Trương Hằng phạm phải một sai lầm cấp thấp như vậy nghĩa là tâm hắn đã loạn, đang dần m·ấ·t đi ý chí chiến đấu. Nhưng mà ngay giây phút tiếp theo, nụ cười trên mặt hắn đã vĩnh viễn đóng băng ở đó.
Ở phía sau đầu hắn, nơi mà chính hắn không thể nhìn thấy, mũi tên của Paris đã quay đầu trở lại và ghim chính xác vào móng tay út bên tay trái của hắn.
Giống như dòng lũ định m·ệ·n·h không thể ngăn cản, một khi đã xuất phát sẽ thẳng tiến không lùi.
"Không cần, một mũi tên là đủ rồi." Trương Hằng thản nhiên nói.
Cơ thể gã cà phê nam lảo đảo, rõ ràng so với trước đó thì mức độ c·ô·ng kích hắn chịu không hề nghiêm trọng, dù sao hắn đã từng có thể tiếp đạn bắn lén bằng màng mắt. Theo lý thuyết thì một mảnh móng tay thì không có cũng không sao, loại chuyện này đối với người bình thường thì chỉ đau một chút mà thôi. Dù nhìn theo hướng nào thì cũng không thể gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng gì cho một con quái vật gần như không thể g·iết c·hết. Nhưng hết lần này tới lần khác, chỉ là một móng tay út không mấy thu hút như thế thôi, ngay khi nó vỡ vụn thì hô hấp của gã cà phê nam cũng ngưng bặt.
Giống như một cái đồng hồ điện tử bị người ta móc pin ra, hoặc là một con đồ chơi cót đã đầy dây đột nhiên bị kẹt cứng tại đó. Sau đó, hắn giữ nguyên tư thế như vậy rồi ngã gục xuống nền đất đầy vũng bùn.
"Cái quỷ gì? Còn muốn diễn lại màn t·h·ây m·a đội xác đứng dậy nữa hả?!"
Vì đã trải qua màn tiền khoa kinh hãi nào đó của người khác nên giờ gã tai vòng đã có chút nghi thần nghi quỷ, nhưng giây phút tiếp theo hắn lại thấy Trương Hằng thu lại trường cung trong tay, rồi bước đến trước cái t·hi t·hể kia không xa.
"Uy, cẩn t·h·ậ·n một chút, gã này cực kỳ t·h·í·c·h giả c·hết dọa người đó." Gã tai vòng nhắc nhở.
"Đừng lo lắng, ta có thể đảm bảo với ngươi rằng lần này hắn đã thật sự c·hết rồi." Trương Hằng ngồi xổm xuống, lục lọi trên người gã cà phê nam.
"Sao ngươi xác định được điểm đó?" Gã tai vòng sốt ruột nhìn chằm chằm vào t·hi t·hể cách đó không xa.
"Bởi vì ta nhận được thông báo của hệ thống." Trương Hằng có chút bất ngờ, dựa theo lời của gã cà phê nam trước đó, thì hắn đã xử lý ba người chơi trong cùng trận doanh, vậy thì theo lý thuyết, những đạo cụ trò chơi của những người chơi kia giờ cũng phải ở trên người hắn mới đúng, nhưng không biết vì sao mà Trương Hằng chỉ lục được trên người hắn một đôi đồng giới. Tác dụng cụ thể ra sao thì còn phải đợi sau khi giám định mới biết được. Ngoài ra thì không còn món đạo cụ trò chơi nào khác.
"Chờ một chút… Ngươi nói hắn c·hết rồi?" Gã tai vòng nghi ngờ tai mình có vấn đề gì, hắn hoàn toàn không thể tin được là cái hung khí hình người mới mấy phút trước còn đang nhảy nhót tưng bừng, đánh cho hắn răng rụng đầy đất, không còn một chút sức đánh trả kia lại có thể cứ như vậy mà khó hiểu nhận lấy cái c·hết.
"Ta đã nói với ngươi rồi, thật sự là hắn đã c·hết đến không thể nào c·hết lại được nữa." Sau khi s·ờ t·h·i xong, Trương Hằng lại nhặt về mũi tên của Paris, vật đã lập đại c·ông trong trận này.
"Vậy nhược điểm của hắn là ở móng tay út sao?" Hoàn hồn lại, gã tai vòng không khỏi giận dữ, "Mẹ nhà nó quá là âm hiểm đi, chỉ cần nắm quyền lại thì có thể giấu đi móng tay út. Khó trách lúc giao đấu với hắn ta chỉ có thể một chiều bị đè bẹp. Hơn nữa, lúc hắn bảo ngươi bắn ba mũi tên thì còn cố tình giơ tay lên một cách rất phách lối, hành động này là vì để lộ móng tay ra phía sau lưng. Nói đi cũng phải nói lại, sao ngươi đoán ra được nhược điểm của hắn ở chỗ nào, còn mũi tên của ngươi sao lại biết tự rẽ ngoặt?"
"Ngươi biết quy tắc bất thành văn giữa những người chơi, ta có hỏi ngươi con người nước khổng lồ của ngươi là chuyện gì không?"
"Nói cho ngươi cũng không sao, trạng thái người nước khổng lồ của ta là nhờ vào một đạo cụ cấp C, điều kiện kích hoạt là cần một lượng nước tương ứng, nước sông, nước mưa... Đều được, nhưng vừa rồi ta đã dùng hết lượt cuối rồi." Gã tai vòng vừa nói xong, vừa thở dài, quan sát viên trân châu hết hạn trong tay.
"Vết thương trên người ngươi thế nào, còn trụ nổi không?" Trương Hằng hỏi.
"Chưa c·hết được, nhưng cũng không thể hoạt động được nữa rồi, cho nên những chuyện phía sau ta cũng chẳng giúp gì được, ngươi tùy tiện tìm chỗ nào đó giấu ta đi, dù sao còn có bốn ngày thì cái phó bản này cũng sẽ kết thúc." Gã tai vòng nghiến răng, "Lần này mà có thể thông quan thì coi như ta thiếu ngươi một lần."
"Ừm, ngươi cứ từ từ dưỡng thương đi, chuyện sau đó cứ giao cho ta là được." Trương Hằng gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận