Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 7: người bình thường

"Ái chà, thật là, đã nhiều năm như vậy, cái thói quen hễ nói dối là sờ mũi vẫn không hề thay đổi." Trương mẫu nhìn theo chiếc xe của Trương phụ rời đi từ con đường trước nhà. "Có muốn ta đi theo xem thử hắn đi đâu không?" Trương Hằng hỏi, "Kỹ thuật theo dõi của ta rất tốt, hắn sẽ không phát hiện ra đâu." "Cái này không cần đâu, đàn ông mà, ít nhiều gì cũng có chút bí mật riêng tư." Trương mẫu vừa hứng nước từ vòi, vừa rót cho Trương Hằng một chén, "Dù sao chỉ cần không phải có quan hệ với những người phụ nữ khác thì cứ mặc kệ hắn đi." "Mẹ tin tưởng hắn như vậy sao?" Trương Hằng nhận lấy chén nước. "Không phải, chỉ là tin vào con mắt chọn người của ta thôi." Trương mẫu trừng mắt, "Hắn không có nhà thì thôi vậy, chúng ta ăn cơm trước đã, lại đây giúp mẹ bưng đồ ăn ra, con xem da dẻ đen đi không ít, xem ra đoạn đường này phơi nắng cũng khá nhiều nhỉ, cha con nói con đi thuyền về, thế nào, có thấy cá voi trên đường không?" ... Ngay lúc Trương Hằng cùng Trương mẫu ăn cơm trò chuyện, Trương phụ cũng đã dừng xe bên đường. Trên mặt hắn không còn vẻ ôn hòa bình tĩnh thường ngày, ánh mắt trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào phòng bóng bàn đối diện, không biết đang nghĩ gì. Khoảng nửa phút sau, hắn tắt máy xe, xuống xe đi ra phía sau xe, mở cửa thùng xe, sau đó lật tấm thảm lót dưới đáy lên, để lộ một cái hộp dụng cụ khóa chặt, hắn dùng chìa khóa mở cái hộp nhỏ đó, từ bên trong lấy ra một khẩu SIG P365, đây là một loại súng ngắn mini, chiều dài tổng thể chỉ có 147 mm, rất tiện mang theo, hơn nữa khác với các loại súng ngắn khác, băng đạn của nó có thể chứa 10 viên, nếu cần có thể nâng cấp lên 12 viên. Trương phụ lấy khẩu SIG P365 ra, mở băng đạn nhìn, xác nhận bên trong đã có đạn, sau đó giắt súng vào sau lưng, dùng quần áo che lại, lúc này mới đi về phía phòng bóng bàn trước mặt. Tuy hắn đã cố gắng hòa mình vào hoàn cảnh xung quanh, nhưng không thể không nói, cái khí chất thư sinh trên người rất khó che giấu, khiến hắn có vẻ không phù hợp với cái phòng bóng bàn này. Vì vậy khi hắn chưa đi được mấy bước, đã có một người phụ nữ đầu trọc xăm trổ đầy cánh tay mở miệng nói, "Ê mọt sách bên kia, có phải là mày nhầm chỗ rồi không?" Kết quả là Trương phụ còn chưa lên tiếng, một giọng khác đã vang lên sau lưng gã đầu trọc, "Không, hắn không nhầm chỗ, vì là ta hẹn hắn đến đấy." Gã đầu trọc quay đầu lại, thấy một ông lão khoảng sáu mươi tuổi đang mỉm cười hiền hòa với hắn. "Ta khuyên cậu nên tiếp tục chơi bi-a với cô bạn gái nhỏ của cậu đi, không cần xen vào chuyện của người khác." "Mày nói cái gì cơ?" Gã đầu trọc vặn vẹo nắm đấm. Ông lão nhún vai, "Không thì tôi sẽ dùng cái gậy cơ trong tay đánh vào chỗ cúc hoa của cậu đấy." "Lão già mày muốn chết à?" Gã tráng hán nghe vậy nổi giận, bước lên một bước, nhưng khi hắn chưa kịp ra tay thì sau lưng liền cảm thấy một cơn đau nhói, đầu cắm xuống đất, mọi người ở đây đều không thấy rõ cây cơ trong tay lão nhân biến đi đâu, thực tế thì giữa lão và gã đầu trọc còn cách nhau đến mười mét. "Mau đưa bạn trai của cô đi bác sĩ đi, chậm trễ e rằng để lại di chứng đấy." Lão nhân quay sang cô bạn gái nhỏ bên cạnh đang trợn mắt há mồm, cười hiền từ nhắc nhở. Cô gái kia giống như gặp phải ma quỷ, vội vàng đỡ gã bạn trai đang rên rỉ dưới đất, rút cây cơ dính máu cắm sau lưng hắn ra, vội vã mang theo tên đầu trọc tập tễnh rời khỏi nơi này. "Ngươi chơi vui không?" Trương phụ hỏi. "Tàm tạm thôi, nói ra thì ta đang giúp ngươi giải vây đó, dù không cần cảm ơn thì cũng đừng bày ra bộ mặt khó chịu như vậy chứ, huống hồ còn đang đối diện với bạn cũ nữa." Trương phụ đi đến chỗ cái bàn bóng bàn của ông lão, nhìn vào mắt đối phương, "Mấy người tự xưng thần linh các ngươi, luôn luôn ỷ vào siêu năng lực tự nhiên mà làm bậy, không coi luật pháp và quy tắc ra gì, không kể là ở nơi đâu, cũng chẳng làm được việc tốt gì." "Nói vậy thì có hơi không công bằng rồi." Lão nhân lại từ trên kệ bên cạnh cầm một cây cơ mới tinh, "Chính là do các ngươi, loài người các ngươi không ngừng khẩn cầu chúng ta xuất hiện, mỗi khi các ngươi gặp khó khăn gì, thân ở tuyệt cảnh, thậm chí chỉ vì mấy chuyện nhỏ nhặt, tâm trạng không tốt mà các ngươi cũng lớn tiếng kêu tên của chúng ta, đồng thời mong chờ phép màu xuất hiện, xem ra chính các ngươi đã có khát vọng phá vỡ quy tắc rồi." "Đó là vì bọn họ không hiểu rõ những chuyện mà các ngươi từng làm." "Có vẻ như ngươi đánh giá hơi cao mấy người đồng loại của mình rồi, nhưng không sao cả." Ông lão sắp xếp bi-a xong, "Hôm nay ta hẹn ngươi ra đây không phải để tranh luận mấy chuyện này." "Vậy là vì cái gì?" Lão nhân cười cười, "Trước tiên chơi với ta một ván đi đã, có chút ngứa tay, chúng ta ở Nuuk cũng từng chơi, ngươi còn nhớ chứ?" "Có chuyện thì nói nhanh đi, vợ ta đã nấu cơm xong rồi, còn đang chờ ta về ăn đấy." Trương phụ nhíu mày. "Đàn ông có vợ đúng là không có chút tự do nào mà." Lão nhân ra vẻ cảm thông, nhưng thấy Trương phụ đúng thật là không có chút hứng thú nào cùng mình chơi đùa, ông ta cũng không ép, lấy ra một vỏ đạn từ trong túi, đặt ở mép bàn, sau đó cúi người, tự mình ngắm vào viên bi cái phía trước. Trương phụ khi nhìn thấy cái vỏ đạn đó thì con ngươi bỗng nhiên co rút lại, nhưng rất nhanh liền trở lại bình thường, "Chỗ ta không thu mua đạn phế." "Một món đồ mỹ nghệ xinh xắn, được làm từ bạc nguyên chất, trên đầu đạn bôi chất lỏng từ cây Thủy Tinh Lan, dưới đáy vỏ đạn khắc chữ Hebrew — vạn vật đều có cái chết, nhưng điều có ý nghĩa nhất vẫn là bên trong vỏ đạn, bên trong còn thêm vào máu của nữ thần nguyền rủa, Eris là nữ thần nguyền rủa trong thần thoại Hy Lạp, nguyền rủa của nàng cực kỳ mạnh, thêm vào mười sáu phù văn khác nhau trong các hệ thống thần thoại, bảo đảm cái lời nguyền này có thể hiệu quả với gần như tất cả các sinh vật thuộc mọi hệ thống thần, cuối cùng đã biến món đồ mỹ nghệ xinh đẹp này trở thành một thứ vũ khí kinh khủng đủ sức giết cả thần." Ông lão vung gậy bi-a trong tay, viên bi cái bay ra, đánh trúng vào các viên bi màu đang xếp tam giác, "Chính hai tuần trước, viên đạn này đã bắn trúng một nữ thần tên Thrud, nếu như là người khác có lẽ ta còn phải mất công giải thích Thrud là ai, vì hiện tại cũng không nhiều người biết tên của cô ta, nhưng ngươi thì khác, bản thân ngươi cũng nghiên cứu những thứ này, chắc chắn là biết cô ta là ai chứ." "Valkyrie, Nữ Thần Chiến Binh trong thần thoại Bắc Âu, thị nữ của Odin, nghe nói các nàng biết cưỡi ngựa cùng với những con sói cùng nhau ra trận, đến chiến trường tìm kiếm linh hồn của những người anh hùng đã hy sinh, ban cho người được chọn một nụ hôn, rồi mang bọn họ đến Valhalla." Trương phụ thản nhiên nói. "Bingo! Đúng là chuyên gia. Cái này không thể không nói, có rất nhiều người coi thường ngươi, khi trước ta vừa gặp vợ chồng ngươi, lực chú ý cơ bản đều dồn vào vợ của ngươi, vì ta chưa từng thấy linh hồn nào tinh khiết đến vậy, so ra thì ngươi kém hơn rất nhiều, mặc dù tính cách rất tốt, nhưng cũng chỉ là một người bình thường không có gì nổi bật mà thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận