Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 13: Tuần 1 đừng quên mang theo

Chương 13: Thứ hai đừng quên mang theo
Trương Hằng không dùng hết tiền tiêu vặt vào pin và nước hoa. Chủ yếu là trước khi bắt đầu quay phim, hắn đã mua một ít sách trên mạng. Vốn dĩ không còn dư nhiều tiền, nên sau khi cùng Bách Thanh vào KFC, Trương Hằng nói, "Cậu xem muốn ăn gì đi, tớ gọi điện thoại."
"Ừm." Bách Thanh có vẻ hơi rụt rè, đây là lần đầu tiên cô đi KFC một mình với bạn trai, cảm thấy có gì đó lạ.
Còn Trương Hằng thì đi sang một bên, trước gọi cho Tần Trăn, đang cần cứu viện gấp, ai ngờ đối phương còn không có tiền hơn hắn, hai tháng tiền tiêu vặt đều lấy ra mua giày bóng rổ rồi, mà bây giờ lại là cuối tuần, tiền mới chưa đến tay.
Sau đó Trương Hằng lại liên hệ với ông ngoại, ông không hỏi gì, liền chuyển luôn 200 tệ tiền tiêu vặt tuần sau cho hắn. Lúc này Trương Hằng mới thở phào nhẹ nhõm.
Quay lại chỗ Bách Thanh, phát hiện cô đã chọn món xong và thanh toán.
"Tớ đã chọn một phần ăn kèm đồ chơi cho trẻ con rồi."
"Hả?"
"Đùa thôi, tớ gọi phần ăn hai người, nhưng tớ chỉ cần hamburger với đồ uống, còn lại là của cậu." Bách Thanh nói.
"Vậy tớ chuyển tiền cho cậu nhé."
"Không cần đâu." Bách Thanh lắc đầu, "Trước cậu đã mời tớ trà sữa rồi mà."
"Trà sữa có đáng bao nhiêu, hơn nữa tớ tìm cậu là để nhờ chép bài, sao lại để cậu mời tớ được." Trương Hằng nói, vừa ngẩng lên nhìn thực đơn phía trên, xem giá của phần ăn hai người.
"Thật không cần." Bách Thanh liên tục xua tay, "Trước kia cậu cũng đã giúp tớ, hồi học kỳ trước tớ bị mấy nữ sinh trường ngoài chặn lại, vẫn là cậu giúp tớ thoát vòng vây."
"Ha ha, cậu còn nhớ chuyện đó à." Trương Hằng nhướng mày.
Lần đó cô gái này đúng là bị tai bay vạ gió, cô hoàn toàn không biết ủy viên thể dục lớp bên cạnh, nhưng người kia dường như thật sự thích cô, sau đó nam sinh đó lại quen biết với mấy người xã hội, nói là xã hội nhưng thật ra chỉ là mấy người bỏ học sớm, không có việc làm ổn định, thật sự nếu bắt bọn họ làm chuyện xấu thì không có gan, tập hợp lại, suốt ngày lượn lờ khắp nơi.
Trong đó có cô em gái nuôi của một người là bạn gái của ủy viên thể dục, nghe nói người yêu mình thích nữ sinh khác, mấy chị em liền kéo nhau đi bắt hồ ly tinh.
Bách Thanh bị chặn lại không hiểu đầu cua tai nheo gì, đúng lúc hôm đó Trương Hằng đi trễ, thấy cô bị vây liền chạy qua đưa cô rời đi, mấy cô em gái thấy Bách Thanh có người giúp, mà lại còn là con trai, miệng thì khiêu khích vài câu cuối cùng cũng không dám động thủ thật, chỉ dám buông vài câu ngoan sau đó trơ mắt nhìn hai người rời đi. Sau chuyện đó một tháng, Bách Thanh đi học đều có ba mẹ đưa đón.
Chuyện đã lâu, Bách Thanh không nhắc đến, Trương Hằng đã hoàn toàn quên gốc rễ của sự việc rồi.
Bách Thanh không muốn tiếp tục dây dưa chuyện ai trả tiền, trực tiếp nhét hóa đơn vào tay Trương Hằng nói, "Cậu đi lấy đồ ăn, tớ đi tìm chỗ trước."
"Được."
Chủ nhật ở KFC người đông như kiến, tìm chỗ ngồi cũng phải dựa vào vận may, may mắn là lúc Trương Hằng bưng đồ ăn đến thì Bách Thanh đã tìm được một chỗ hai người ngồi trong góc, vẫy tay với hắn.
Trương Hằng bưng khay đến, nhìn đồ uống và hamburger trước mặt hai người gần như đồng thanh nói, "Cậu chọn trước đi..."
"Vậy tớ không khách sáo nha, vừa hay tớ cũng khát." Bách Thanh chọn trà chanh Ô Long và burger gà, rồi đẩy khay sang trước mặt Trương Hằng.
Hắn bận bịu nãy giờ cũng đói bụng, không nói gì, ăn cái hamburger của mình trước, sau đó lại uống hết nửa cốc Cocacola.
"Cậu ăn đủ không? Có muốn gọi thêm gì không?" Bách Thanh ăn chậm rãi, đến giờ mới chỉ ăn hết chưa đến một phần ba cái hamburger.
"Còn có khoai tây chiên và đùi gà, đủ rồi." Trương Hằng vừa nói vừa ngáp.
"Cậu chán tớ lắm à?"
"À không phải, hai ngày nay tớ ngủ không ngon lắm." Trương Hằng giải thích.
"Lại đi tìm cái gì mà ca ca sao?"
"Không phải, lần này tớ bận chuyện khác." Trương Hằng nói.
"Một bộ dạng thần thần bí bí." Bách Thanh bình luận.
"Còn cậu, lại đang bận gì?" Trương Hằng chuyển chủ đề.
"Tớ á, không có gì cả, chỉ giống như mọi ngày ôn tập bài, hôm nay mới có thời gian ra ngoài hóng gió." Bách Thanh cắn ống hút nói.
Cô vẫn còn hơi gượng gạo, mắt không biết nên nhìn đi đâu, tính ra thời gian hai người chung đụng cũng không ngắn, rõ ràng hồi làm bạn cùng bàn khoảng cách của hai người càng gần, đáng lý ra phải quen hơn mới đúng.
Có phải trong tiệm lạnh quá không? Bách Thanh theo bản năng xoa xoa cánh tay.
Hai người cứ vậy tán gẫu đôi ba câu, từ những sinh hoạt cuối tuần của nhau, cho đến ước vọng thi đại học. Thời gian trôi qua, tinh thần của Bách Thanh cũng dần thả lỏng hơn, thậm chí còn nói chuyện nhà với Trương Hằng, "Tớ thấy gần đây ba tớ hơi lạ."
"Ừm, vì sao cậu nói vậy?"
"Trước kia ông ấy hay đi xã giao đến khuya mới về, mẹ tớ vì chuyện đó mà cãi nhau không ít với ông ấy, nhưng gần đây ông ấy về nhà sớm hơn hẳn, mà còn bị tớ bắt gặp ông ấy lật ảnh cũ ra xem một mình trong phòng nữa, thật là kỳ lạ, trước kia ông ấy toàn giáo dục bọn tớ cái gì cũng phải hướng về phía trước mà, chưa từng thấy ông ấy chủ động xem lại ảnh cũ."
Trương Hằng nghe vậy, sắc mặt khẽ động, "Ông ấy còn làm chuyện gì kỳ lạ khác không?"
Bách Thanh xua tay, "Không có, ba tớ là người rất nghiêm túc, bình thường đều nói năng thận trọng, nhiều khi tớ còn không dám nói chuyện với ông ấy, còn có thể làm ra chuyện gì kỳ lạ sao?" Ngập ngừng một chút, cô nói tiếp, "...Xem lại ảnh cũ, chẳng lẽ là vì người ta tới tuổi trung niên?"
Trương Hằng cũng không biết gần đây có phải là do mấy chuyện xảy ra trên người đám sinh viên mà trở nên hơi nhạy cảm hay không, nhìn cái gì cũng cảm thấy giống như chuyện đó, thật ra chỉ lật ảnh cũng không chứng minh được gì, người không phải là máy móc, sao có thể ngày nào cũng lặp lại cùng một hành vi, nhưng vì thận trọng, Trương Hằng vẫn nói với Bách Thanh, "Sau này ba cậu mà có hành động gì khác lạ, cậu cứ báo cho tớ."
"Nói cho cậu làm gì," Bách Thanh nhướng mày, "Cậu còn quản được cả ba tớ sao?"
"Tớ không quản được ba cậu, nhưng có người bàn bạc thì vẫn tốt hơn." Trương Hằng nói, để che giấu ý đồ thật, Trương Hằng nói thêm, "Đương nhiên, nếu cậu gặp chuyện gì khác muốn tìm người nói chuyện thì cứ liên lạc với tớ."
Bách Thanh rõ ràng hiểu sai ý của câu này, mặt cô đỏ lên, cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm vào giày mình. Một lát sau cô liếc nhìn đồng hồ, "Ây da, phim sắp chiếu rồi, tụi mình nói chuyện lâu vậy sao?"
"Cậu cứ đi xem phim trước đi." Trương Hằng nói.
Bách Thanh trước khi đi vội vàng lục trong túi vải bố ra bài tập của mình, đưa cho người nào đó, nghĩ nghĩ rồi cuối cùng cũng chỉ nói một câu, "Thứ hai đừng quên mang theo."
Bạn cần đăng nhập để bình luận