Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 10: Rung động

"Ông ngoại khỏe không?" Sau khi ăn tối xong, Trương mẫu đem phần đồ ăn đã che đậy dành cho Trương phụ cất đi, rồi lại lấy từ trong tủ lạnh ra một hộp kem, ngồi phịch xuống ghế sofa.
"Rất tốt, ngươi biết ông ấy mà, thói quen sinh hoạt còn khỏe mạnh hơn cả ai, mỗi ngày đi bộ rèn luyện, chăm đủ loại hoa cỏ, tuổi đã cao mà vẫn không ngừng học tập." Trương Hằng nói xong chỉ vào hộp kem, "Ngược lại là ngươi, ngươi đang mang thai mà, nên ăn ít đồ lạnh thôi."
"Hiếm khi cha ngươi không có ở đây, ta ăn nửa hộp thôi nhé, phần còn lại cho ngươi." Trương mẫu vừa nói vừa nhanh tay mở hộp kem giấy ra, liếm một ngụm.
"Con trước đó đã nói với cha rồi, hay là nên đón ông ngoại đến ở một thời gian ngắn."
"A, không muốn đâu, như vậy chẳng phải trong nhà có hai người trông chừng ta." Trương mẫu dường như nghĩ đến cuộc sống bi thảm sau này, không nhịn được rùng mình.
"..."
"Con chỉ nói đùa thôi, cha mà chịu tới thì đương nhiên tốt quá rồi, nhưng nếu vậy, trong nước chỉ còn mỗi mình con." Trương mẫu cắn miếng kem, "Có việc gì cũng không có ai để ý đến."
"Con đã hai mươi tuổi rồi, mà lại không phải còn có Hàn a di sao."
Trương mẫu nghe câu này, miếng kem trong miệng bỗng nhiên không còn ngon nữa, nàng nhìn chằm chằm vào mắt Trương Hằng, nhíu mày.
"Sao vậy?"
"Con với Hàn Lộ thường xuyên liên lạc sao? Ta nghe ông ngoại nói trước đây các con còn cùng nhau đi Nhật Bản nghỉ ngơi mà."
"Bọn con là đi nghỉ ngơi thôi, chứ một học kỳ liên lạc cũng chỉ ba bốn lần."
Thần sắc của Trương mẫu hơi giãn ra một chút, nhưng miệng vẫn nói, "Không được, sau này con vẫn nên tránh xa nàng ta một chút đi, trước đây ta chủ quan, còn tưởng rằng người đàn bà đó sẽ nể tình hai mươi năm tình chị em, nhưng nghĩ lại thì nàng ta chưa bao giờ là người lương thiện, muốn cái gì nhất định sẽ có được, lúc trước đi du học để thúc giục ta mua cho nàng ta cái bánh gato nàng thích nhất, có thể nửa đêm không mặc gì chạy ra ban công giả vờ bị cảm lạnh để lấy lòng thương của ta, ta chưa từng thấy ai ác với bản thân mình như thế, nhất là bây giờ nàng ta đã trải qua sóng gió thương trường, lại kiếm được tiền rồi, đoán chừng càng vô nhân tính..."
Trương Hằng không biết phải nói gì, người phụ nữ trước mắt này bình thường nhìn có vẻ mơ màng, nhưng một số thời khắc trực giác lại chuẩn đến đáng sợ.
"Giúp ta nói với Hàn Lộ hết hy vọng đi, ta sẽ không cho nàng ta cơ hội gọi ta là mẹ đâu, mặc dù nghĩ thế có chút thoải mái, nhưng cứ như vậy, chẳng phải trong nhà này có ba người trông chừng ta." Trương mẫu vừa hung ác cắn cây kem,
Trương Hằng không muốn để vấn đề này tiếp tục dây dưa, liền đổi chủ đề, "Mẹ với cha ở đây đã quen chưa?"
"Đương nhiên, mấy năm nay chúng ta đã đi gần hết thế giới, khả năng thích ứng và sinh tồn của ta cũng được nâng cấp Max rồi, coi như ném ta ra hoang đảo, ta vẫn có thể vui vẻ chung sống với khỉ trên đảo, chỉ là đồ ăn mang đi cùng chuyển phát nhanh ở đây không thuận tiện như trong nước thôi." Trương mẫu nói đến đây thì dừng lại, "Thực ra mẹ và cha con đang tính ổn định ở đây."
"Ổn định? Hai người định định cư ở đây sao?" Trương Hằng nhướng mày.
"Ừm, đạo sư của mẹ tiến cử mẹ vào trường Đại học Maynooth, bất quá không phải nói về chuyện học, là làm hành chính công việc, nghe nói rất nhàn, về cơ bản mỗi ngày chỉ cần làm việc mấy tiếng, thời gian còn lại mẹ có thể tự do sắp xếp."
"Nghe có vẻ không tệ, chúc mừng mẹ."
"Không, vẫn chưa nhanh đến vậy đâu." Trương mẫu khoát tay, "Trường học bên đó vẫn đang thảo luận, nhưng nếu như thông qua thì bước tiếp theo của chúng ta là mua nhà gần trường, đến lúc đó cha con cũng sẽ đổi công việc có thể gần mẹ hơn... Con còn hai năm nữa mới tốt nghiệp đúng không, thế nào, có hứng thú đến đây du học không? Như vậy thì cả nhà có thể đoàn tụ, trước đây vì công tác mà chúng ta để con lại trong nước, kết quả thoáng cái con đã lớn như vậy rồi."
"Con không biết nữa, liên quan đến tương lai con vẫn chưa hoàn toàn nghĩ kỹ." Trương Hằng thật lòng nói.
Bây giờ hắn ngay cả mình đến tột cùng là ai còn chưa hiểu rõ, sao có thể cân nhắc đến chuyện hai năm nữa mình có muốn đi du học hay không.
"Không sao, con cứ từ từ suy nghĩ, mẹ cũng không ép con, chỉ là nghĩ đến thì tiện miệng nhắc vậy thôi, mọi chuyện cứ theo ý của con, nếu như gặp được cô gái nào thích ở lại trong nước phát triển cũng tốt, lúc bằng tuổi con, mẹ ngày nào cũng chỉ nghĩ đến tiểu thuyết manga và nơi nào có món gì ngon." Trương mẫu vừa nói vừa ngáp.
Có lẽ vì mang thai nên nàng có phần buồn ngủ hơn bình thường, nhất là lại vừa ăn xong, đường huyết tăng cao lại càng dễ mệt mỏi, thế là Trương mẫu đưa nửa cây kem ăn dở trong tay cho Trương Hằng, còn bản thân thì dứt khoát nằm vật xuống dưới, gối đầu lên đùi Trương Hằng, nhắm mắt lại.
"Có muốn con ôm mẹ về phòng ngủ không?" Trương Hằng hỏi.
"Đừng, mẹ chỉ chợp mắt một lát thôi, như vậy là được rồi."
"Vậy thì tốt." Trương Hằng khẽ nhấc đùi, đổi tư thế, để cho Tiểu Hạ gối thoải mái hơn một chút, vốn tưởng rằng bà ấy sẽ ngủ ngay, nhưng không ngờ sau một lát Tiểu Hạ lại lên tiếng, "Sao con không nói gì thế, mẹ muốn nghe giọng của con."
"Mẹ muốn nghe cái gì?"
"Tùy ý nói cái gì cũng được, con thích cô gái nào, những chuyện phiền não gặp phải trong quá trình trưởng thành, hoặc nói đại những chuyện như con từng theo đuổi ca sĩ nào, chơi game gì cũng được, trong lòng có nghi ngờ gì cũng có thể hỏi mẹ, dù sao mẹ cũng là người từng trải, cũng từng trải qua tuổi dậy thì mà, ừm, tuy rằng mẹ không phải nam giới... Những vấn đề về sinh lý con cứ chờ cha con về hỏi thì hơn."
"Thật sao? Con dạo gần đây thỉnh thoảng vẫn luôn nghĩ chính xác mình đến tột cùng là ai."
"Con đang nghiên cứu triết học đấy à?"
"Cũng coi như thế, chúng ta mỗi người đến thế giới này, đều gánh vác một loại... sứ mệnh nào đó phải không?"
"Mẹ thấy không có chuyện phiền phức vậy đâu, mọi người chỉ cần dựa theo ý muốn của mình vui vẻ mà sống là tốt rồi."
"Nhưng nếu như, con nói là nếu như, một người phát hiện ý nguyện thực sự của mình không phải là một chuyện tốt với những người khác thì sao?"
"Đây chính là chuyện con đang sợ sao, lo lắng nội tâm của mình thực ra là một kẻ xấu? Cho nên mới không dám đối mặt hoàn toàn với chính mình à?" Trương mẫu trở mình, đổi thành nằm nghiêng, nói lẩm bẩm, giọng của nàng dần dần thấp xuống, có vẻ như có thể ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào, "Không sao mà, vậy thì chấp nhận mình là người xấu thôi."
"Nhưng nếu là loại người xấu đến mức hủy diệt thế giới thì sao?" Trương Hằng truy vấn.
"Như vậy à, vậy thì cứ để thế giới bị hủy diệt đi." Tiểu Hạ nhẹ giọng nói, "Không sao đâu, trong lịch sử loài người cũng trải qua mấy lần đại diệt chủng, những câu chuyện đó được khắc trong các bức họa trong hang động và ghi lại trong các thần thoại của người tiền sử, cuối cùng thì chúng ta cũng sẽ sống sót qua thôi, chúng ta có thể tạo dựng nên nền văn minh không phải là do chúng ta thông minh hơn các loài khác mà là bởi vì chúng ta đủ kiên cường."
"Nhưng con không muốn mất đi mẹ, ba, ông ngoại còn cả em gái chưa sinh ra của con, cũng không muốn mất đi những người bạn của con."
"Thằng ngốc này, con sẽ không mất mẹ đâu, bởi vì mặc kệ tương lai con biến thành bộ dáng gì thì vẫn luôn là con của mẹ, không ai có thể thay đổi điều này, như vậy là đủ rồi... Quá đủ rồi." Tiểu Hạ nói xong câu cuối cùng, thanh âm cuối cùng không còn nghe rõ nữa, nàng cứ như vậy an tâm chìm vào giấc ngủ.
Trương Hằng đặt tay lên bụng của nàng, cảm nhận được sự rung động kỳ lạ từ đó, hắn có thể cảm nhận được, ở nơi đó, một sinh mệnh mới tinh đang được thai nghén.
Bạn cần đăng nhập để bình luận