Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 327: Thứ 2 loại người nhân bản

Chương 327: Loại người nhân bản thứ hai
Trương Hằng khiến Từ Thiến sửng sốt mất khoảng hai giây, thậm chí quên cả hít thở, mãi đến khi bị chính mình vừa hít vào điếu thuốc lá làm sặc, nàng mới vừa ho khan vừa nói, "Cái này cũng quá hoang đường, theo cách nói của ngươi thì Thượng Hải 0297 này chẳng phải là có rất nhiều người nhân bản, ngoài những người có dấu hiệu ở gáy ra, còn có những người giống ta... Ý ngươi là, một nhóm người nhân bản khác không có số hiệu?"
"Không sai." Trương Hằng gật đầu nói.
"Làm sao ngươi đưa ra được kết luận này, chỉ vì ông chủ và bà chủ tiệm Phúc Ký không thừa nhận ta từng làm ở đó, Khương Hồng và chủ nhà trọ nói lúc đầu 714 là một gia đình ba người? Sau đó ngươi đã cảm thấy không chỉ có ta, trong thành phố này còn có rất nhiều người nhân bản không muốn ai biết?"
"Không chỉ mình ngươi có loại tình huống này." Trương Hằng bình tĩnh nói.
"Cái gì?"
"Hai ngày trước ta đến công ty của bạn trai cô một chuyến."
"Chờ đã, ngươi vẫn còn giấu diếm ta mà điều tra hắn?" Từ Thiến nghe vậy có chút tức giận, "Ta đã nói rất nhiều lần, chuyện theo dõi đến đây là kết thúc mà."
"Ta nghe thấy cô nói, nhưng việc này không liên quan đến việc cô bị theo dõi, chỉ là chuyện ta có hứng thú thôi," Trương Hằng nói, "ta điều tra công ty của bạn trai cô, kết quả gặp một người tên là Liêu Minh, quản lý phòng thị trường."
Từ Thiến nghe lời giải thích này cũng có chút không biết phải nói gì cho phải, hoàn toàn chính xác, nếu không phải vì chuyện cô bị theo dõi, thì Trương Hằng muốn điều tra ai cũng là tự do của hắn.
Từ Thiến hít sâu một hơi, bình phục lại cảm xúc rồi nói, "Hình như ta có chút ấn tượng với người này, lúc ta đến công ty cũng đã gặp hắn, bạn trai ta nói hắn là nhân viên chủ chốt của công ty, các vấn đề liên quan đến tiêu thụ đều do hắn phụ trách."
"Không sai, nếu cô xem qua sơ yếu lý lịch của hắn sẽ phát hiện hắn đúng là mẫu nhân viên hoàn mỹ mà mọi công ty đều mong muốn."
"Sau đó thì sao?"
"Cô có biết vì sao Liêu Minh lại nỗ lực làm việc như vậy không, là vì hắn có một cô con gái, con gái của hắn và người vợ trước, có lẽ là vì cảm thấy việc ly hôn đã làm con gái mất đi mẹ, Liêu Minh luôn áy náy với con gái mình, nên trên phương diện vật chất cố gắng bù đắp cho con gái."
"Ý ngươi là, con gái Liêu Minh thực ra không tồn tại sao?" Từ Thiến hỏi.
"Không, con gái của hắn có thật, con gái là ý nghĩa phấn đấu của Liêu Minh, mà hai người cũng sẽ thường xuyên gặp nhau, cô bé chắc chắn phải tồn tại, như vậy Liêu Minh mới có được động lực làm việc điên cuồng," Trương Hằng dừng lại một chút, "Chỉ là có một điểm cô nói ngược lại đúng, quả thực có người không hề tồn tại."
"Ai?"
"Vợ trước của Liêu Minh." Trương Hằng nói, "Liêu Minh ly hôn rồi mang theo con gái đến Thượng Hải 0297, cho nên trong thành phố này không có bạn bè hay người thân quen nào từng biết hắn và vợ trước."
"Tình huống này chẳng phải rất bình thường sao, chúng ta vừa gặp nhau ta đã nói cho ngươi biết đây là một thành phố trẻ, mọi người đến đây tìm việc và một cuộc sống tốt hơn, đương nhiên, cũng có người mong muốn bắt đầu lại từ đầu."
"Không sai, nhưng ta đã hỏi cô giáo chủ nhiệm lớp của con gái Liêu Minh, từ khi con gái của Liêu Minh chuyển đến trường tiểu học này một năm trước, mẹ cô bé chưa từng đến thăm con gái một lần nào."
"Được thôi, chuyện này quả thực hơi khó tin, nhưng theo ta được biết đúng là có một số phụ nữ sau khi tái giá thì đoạn tuyệt quan hệ với gia đình trước." Từ Thiến nói, "có lẽ vợ trước của Liêu Minh là người như vậy, từ bỏ hết quá khứ, nghênh đón khởi đầu mới, cô biết đấy phụ nữ một khi đã hung ác lên thì cực kỳ đáng sợ."
"Không sai, đó là một giả thuyết rất có khả năng, và để kiểm chứng giả thuyết này, sau đó ta đã đi thăm dò thêm một người."
"Ai?"
"Liêu Minh có một cấp dưới nữ, cô ta luôn rất ngưỡng mộ Liêu Minh, hai người còn phát triển một mối quan hệ vượt trên quan hệ công việc."
"Tình cảm công sở?"
"Cũng gần như vậy, ta lật xem lịch sử tin nhắn của họ, cô nhân viên này sẵn sàng thay đổi công việc vì Liêu Minh, hơn nữa còn hứa hẹn sẽ coi con gái của Liêu Minh như con ruột của mình, nhưng Liêu Minh vẫn không muốn thừa nhận chút tình cảm này, kết quả cô ta có chút kích động, liền hỏi Liêu Minh liệu hắn có còn liên lạc với vợ trước không, Liêu Minh trả lời thế này - cô biết đấy, từ khi cô ta đến tìm ta, nói rằng cô ta sắp tái giá, muốn ta coi như cô ta đã chết thì ta không còn làm phiền cô ta nữa."
"Vậy chẳng phải đã chứng minh giả thuyết trước đó của ta rồi sao?" Từ Thiến hỏi.
"Nhìn thì là vậy, hơn nữa sau khi gặp gỡ ta còn biết thêm nhiều chi tiết về cuộc gặp ngày hôm đó, bao gồm thời gian, địa điểm, chuyện đã xảy ra… Ai đó đã từng nói, người hiểu rõ nhất về ngươi không phải bạn bè mà là kẻ thù của ngươi." Trương Hằng nói, "Với những thông tin này, ta không chỉ tìm ra quán cà phê nơi họ đã gặp nhau mà còn tìm ra cả ông chủ quán, nhưng thú vị là ông chủ quán lại không nhớ gì về việc Liêu Minh và vợ trước đến quán của mình, nghe có quen tai không?"
"Nhưng như thế rất bình thường, mỗi ngày quán cà phê có bao nhiêu người lui tới, hơn nữa chuyện này cũng đã lâu rồi mà."
"Về lý thuyết thì là như vậy, nhưng cuộc gặp của Liêu Minh và vợ trước ngày hôm đó không được thuận lợi, trong lúc đó hai người đã xảy ra mâu thuẫn kịch liệt, vợ của Liêu Minh tuyên bố sẽ không đến Thượng Hải 0297 này nữa, cũng sẽ không liên lạc với Liêu Minh nữa, sau đó đã cầm con dao bít tết trên bàn đâm về phía Liêu Minh, cánh tay của Liêu Minh bị rạch một vết, còn chảy chút máu… Ngay cả với những quán cà phê mỗi ngày đều phải tiếp đón vô số khách thì chuyện này cũng không phải là thường gặp." Trương Hằng nói, "Sau này ta cố gắng tìm ra vài nhân viên phục vụ của quán ngày hôm đó, nhưng họ cũng không có chút ấn tượng nào."
Từ Thiến trầm mặc một lát, sau đó ngẩng đầu lên nói, "Ngươi cảm thấy cuộc hôn nhân này của Liêu Minh là giả tạo, hắn là người nhân bản?"
"Tiếc là theo tiêu chuẩn đánh giá người nhân bản tại chỗ, hắn không phải." Trương Hằng nói, "Hôm trước khi hắn dẫn ta đi thăm nhà máy, ta đã dùng đèn pin tử ngoại lén chiếu gáy hắn, phía trên không có mã hóa."
Ngón tay đang cầm điếu thuốc của Từ Thiến cuối cùng cũng không nhịn được run lên, nhưng cô vẫn không muốn chấp nhận cái gọi là loại người nhân bản thứ hai mà Trương Hằng đưa ra, "Cách giải thích của ngươi quá điên rồ, chắc chắn còn cách giải thích khác, hơn nữa dù ngươi nói là thật, thì loại người nhân bản thứ hai cũng không khác gì người bình thường, sao ngươi lại kể cho ta những chuyện này, chỉ cần ta không nghi ngờ ký ức thật hay giả, ta chẳng phải vẫn có thể sống như người bình thường sao?"
"Ta chỉ sợ cô không thể sống giống người bình thường..." Trương Hằng nói, "người nhân bản là công cụ đặc biệt sản xuất ra, mà nếu đã là công cụ sản xuất thì phải xem xét đến hiệu suất sản xuất, cô thấy cách họ đối xử với những người nhân bản khác rồi đấy, một khi xảy ra sự cố thì phải kịp thời quay lại xưởng để chỉnh sửa, còn với những người nhân bản không thể chỉnh sửa được, cô biết kết cục của họ là gì mà."
Trương Hằng vừa nói vừa nhìn về phía Từ Thiến, "Nói cho ta biết, trong khoảng thời gian cô ở bên bạn trai, chẳng lẽ cô không chút nào nghi ngờ về mục đích tiếp cận của hắn sao? Khi bị theo dõi, giám sát, cô không hề nghĩ đến việc hắn đóng vai trò gì trong chuyện đó sao, cô không muốn ta tiếp tục điều tra chuyện này, phải chăng là vì trong tiềm thức cô không muốn chấp nhận kết quả điều tra?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận