Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 446: Đường hầm

Trong đường hầm đen kịt tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng hít thở của một mình Trình Tư Hàm. Giờ khắc này nàng phảng phất như bị bỏ rơi ở tận cùng thế giới, xung quanh chỉ có sự yên tĩnh vô biên vô tận, nhưng Trình Tư Hàm cũng không hề bối rối, tiếng bước chân của β biến mất có khả năng rất lớn là do đột nhiên dừng lại bất động mà thôi, không có gì bất ngờ xảy ra thì nàng ta chắc hẳn cũng không đi xa, chỉ là đang ẩn nấp ở một chỗ nào đó gần đây. Đến lúc này Trình Tư Hàm mới nhận ra ý đồ của β khi yêu cầu nàng đưa điện thoại và lục soát người, không chỉ là để nàng không thể liên lạc với người khác làm lộ vị trí, mà còn để đảm bảo tr·ê·n người nàng không có bất kỳ nguồn sáng nào, nói cách khác, nàng đã chuẩn bị cho việc này từ rất lâu.
Nhưng nếu β nghĩ như vậy là có thể thoát thân thì có lẽ nàng đã quá coi thường Trình Tư Hàm rồi, người sư tỷ này. Trình Tư Hàm đã có thể thừa dịp β không chú ý mà giấu một con dao nhỏ, thì đương nhiên cũng có thể giấu những thứ khác, ngay sau đó Trình Tư Hàm liền lục lọi trong túi xách của mình và lấy ra một chiếc điện thoại. Chiếc điện thoại này không phải của nàng, mà là của một nữ sinh cao trung ngồi xe lúc nãy, phía dưới còn gắn theo một cái đầu Miêu Miêu dễ thương, trước đó Trình Tư Hàm thấy cô bé này dùng điện thoại trò chuyện với bạn cùng lớp về mấy chuyện bát quái của giới minh tinh, nàng đã nhớ được mật mã màn hình khóa, sau đó đợi khi cô bé cất điện thoại vào túi áo và chuẩn bị xuống xe thì đã mượn gió bẻ măng lén lút lấy đi điện thoại của cô bé. Tất nhiên, đây là những việc xảy ra sau khi β đã lục soát người nàng xong, Trình Tư Hàm và β còn phải dùng chiếc điện thoại này để gửi tin nhắn vị trí cho Phiền Mỹ Nam, tuy nhiên khi Trình Tư Hàm bật đèn pin của điện thoại, chiếu sáng xung quanh thì không khỏi nhíu mày.
Bởi vì cảnh tượng khác với những gì nàng tưởng tượng, nàng không hề nhìn thấy bóng dáng của β ở gần đây, đối phương dường như đã biến mất hoàn toàn, Trình Tư Hàm giơ điện thoại lên, kiểm tra xung quanh một lần nữa, cũng không thấy bất kỳ lối đi ẩn hoặc cửa ra vào nào, giờ phút này nàng đang đứng trong một đường hầm bỏ hoang, hai bên đều là những bức tường xi măng dày đặc. Sự biến mất của β cứ như một trò ảo thuật.
Nhưng đối với Trình Tư Hàm và thế giới của nàng mà nói, loại chuyện này cũng không phải không thể xảy ra, chính Trình Tư Hàm trước đó không lâu cũng vừa mới chơi trò biến mất ngay trước mắt Trương Hằng, β dù gì cũng là người đại diện vòng đầu của c·hiến tr·anh trên bảng xếp hạng đang đứng thứ hai, lại là người đại diện mà Loki đích thân chỉ định, nếu nàng không có tuyệt chiêu trốn chạy thì ngược lại mới là chuyện lạ.
Nhưng điều khiến Trình Tư Hàm khó hiểu là, β rõ ràng có cách thoát thân, vậy tại sao ở bệnh viện và trên đường nàng ta không dùng mà cứ phải đợi đến chỗ này mới dùng? Chẳng lẽ là do đạo cụ trên người nàng chỉ phát huy tác dụng ở đây? Hay chỉ đơn thuần là muốn đưa mình đến nơi này? Ngoài ra, trong những lời nàng ta nói trước đó ở trên tàu điện ngầm thì có bao nhiêu là thật, bao nhiêu là giả?
Trình Tư Hàm nhìn con đường phía trước dường như không có điểm cuối, lại nhìn điện thoại trong tay, không biết có phải do vị trí hiện tại nàng đang ở dưới mặt đất quá sâu không mà trên điện thoại lúc này hiện trạng thái không có tín hiệu, nàng không thể liên lạc với bên ngoài. Trình Tư Hàm do dự một chút, quyết định vẫn nên quay về đường cũ, đợi Trương Hằng và Phiền Mỹ Nam tới tụ họp, sau đó cùng nhau bàn bạc xem nên làm gì tiếp theo. May mắn là lúc trước nàng cũng không đuổi theo quá xa, theo tính toán của Trình Tư Hàm thì nàng cũng chỉ chạy khoảng bốn năm phút trong bóng tối, hơn nữa do không thấy đường nên tốc độ cũng không nhanh, vậy nên bây giờ mở điện thoại quay lại chắc cũng chỉ mất hai ba phút.
Nhưng rồi Trình Tư Hàm đi chừng sáu bảy phút mà vẫn không tìm thấy nhà ga lúc nãy, hơn nữa điều quái lạ hơn là, lần này Trình Tư Hàm cũng đặc biệt chú ý đến môi trường xung quanh, kết quả phát hiện nơi này ngoại trừ việc không có đường ray thì hoàn toàn không khác gì với đường hầm đang được sử dụng phía trên đầu, ở giữa cũng không có bất kỳ ngã rẽ nào, vậy nên cũng loại trừ khả năng nàng đi nhầm đường lúc quay trở lại.
Trái tim Trình Tư Hàm chùng xuống, trước đó vì mải đuổi theo β nên cảm giác của nàng không được rõ lắm, hiện giờ β đã biến mất, trong đường hầm chỉ còn lại một mình nàng, đồng thời ánh sáng điện thoại hắt lên khiến bóng của nàng đổ dài trên vách tường đường hầm, trông vừa quái dị lại vừa khó tả. Phía trước mặt và sau lưng nàng đều là bóng tối sâu không thấy đáy, cả đường hầm chỉ còn lại bóng dáng cô độc của nàng....
...Về phía Phiền Mỹ Nam cũng đã nhận được tin nhắn vị trí của Trình Tư Hàm gửi, cùng với Trương Hằng chạy đến nhà ga, nhưng lúc qua kiểm an thì gặp chút phiền toái, trang bị tr·ê·n người Trương Hằng dù là 【Tàng Sao】 hay 【Ôn Dịch Cốt Cung】 đều có vẻ hơi chói mắt, Trương Hằng buộc phải tìm một cái túi du lịch lớn để gói chúng lại, đồng thời tìm cách gây ra chút hỗn loạn ở cửa ra vào, thu hút hai nhân viên kiểm an đi chỗ khác. Sau đó hắn mới cùng Phiền Mỹ Nam quẹt thẻ qua máy soát vé, đi thang xuống và tới sân ga.
Phiền Mỹ Nam nhìn quanh, nhưng cũng không thấy bóng dáng Trình Tư Hàm hoặc β đâu, thế là mở miệng nói: "Địa điểm mà tỷ ấy gửi cho ta cuối cùng là ở chỗ này, ngươi thấy nàng ấy có ý gì, muốn chúng ta lên tàu điện ngầm ở đây sao?"
"Hình như không phải, tuyến đường sắt này là tuyến chúng ta theo dõi ban đầu, chỉ có điều sau đó không biết điện thoại của tỷ ngươi chạy thế nào mà lại ở trên người tên đạo chích kia, hắn đã đổi tuyến, nhưng lúc đó tỷ ngươi và β chắc vẫn còn trên tàu điện ngầm, vậy nên bọn họ đáng lẽ là xuống xe ở đây chứ không phải là lên xe, mà nếu chỉ là xuống trạm thì tỷ ngươi cũng không cần bất chấp nguy hiểm mà gửi tin nhắn, hơn nữa còn cụ thể đến tận sân ga, có khả năng rất lớn là bọn họ vẫn còn ở chỗ này."
"Ta đi vào nhà vệ sinh xem thử." Phiền Mỹ Nam nói.
"Được, vậy ta tìm cách điều tra camera." Trương Hằng ngẩng đầu nhìn mấy chiếc camera trên tường, những camera này cơ bản đã bao phủ toàn bộ sân ga, nếu tìm được đoạn ghi hình thì chắc có thể biết chuyện gì đã xảy ra ở đây.
Nhưng Phiền Mỹ Nam thì hơi lo lắng, khác với nhân viên kiểm an ở cửa soát vé, người phụ trách theo dõi camera trong phòng quan sát thường thì sẽ không để ý đến những gì xảy ra bên ngoài, mà trong một phòng quan sát cũng không chỉ có một hai người, tất nhiên là những người đó hợp lại cũng không phải đối thủ của Trương Hằng, nhưng nếu Trương Hằng thực sự muốn dùng b·ạ·o l·ự·c để lấy được đoạn ghi hình thì có lẽ cũng sẽ gây ra một trận sóng gió không nhỏ, phải biết đây là thế giới hiện thực chứ không phải phó bản.
Theo lý thuyết, đáng lẽ đây là lúc cô phải ra mặt, nếu như khả năng ngụy trang của cô vẫn còn, cô có thể đóng vai thành lãnh đạo nhà ga để đường hoàng vào xem ghi hình. Nhưng hiện tại năng lực của cô đã biến mất, còn kỹ thuật trang điểm của Trương Hằng tuy không tệ nhưng vẫn chưa đến mức có thể ngụy trang thành người khác mà không bị bạn bè và cấp dưới của người đó nhận ra, tuy nhiên bản thân Trương Hằng thì lại có vẻ như không để ý đến chuyện này.
Phiền Mỹ Nam bỏ ra khoảng không đến năm phút để kiểm tra nhà vệ sinh, sau đó mới lên tầng đến trước phòng quan sát.
Bạn cần đăng nhập để bình luận