Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 274: Rơi xuống

Chương 274: Rơi xuống Ny Lỵ một mực khẩn trương nhìn ra phía sau, khoảng cách giữa những quái vật kia và bọn họ đang nhanh chóng thu hẹp lại. Nhưng ở một bên khác, khoảng cách giữa ba người và mặt biển cũng ngày càng gần. Đến đoạn cuối của lộ trình, cả hai bên đều tăng tốc độ lên cực hạn trong cuộc rượt đuổi này. Ny Lỵ nhìn thấy những con quái vật nửa người nửa cá hình dạng ếch từ bốn phương tám hướng lao tới, tựa như muốn bao phủ lấy bọn họ vậy.
Nhưng ngay sau đó, đầu của nàng đã rời khỏi mặt nước, một lần nữa nhìn thấy ánh mặt trời bên ngoài. Trước đây, Ny Lỵ chưa bao giờ nghĩ rằng việc mỗi ngày đều có thể thấy mặt trời lại đáng yêu đến thế. Nhất là khi ánh dương quang một lần nữa chiếu lên người nàng, Ny Lỵ cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết.
Cơ thể của ba người hiện tại đều đã rời khỏi mặt biển, và ngay khi Ny Lỵ cảm thấy nguy hiểm đã qua đi thì một bóng đen mạnh mẽ bất thình lình nhảy ra từ dưới nước. Nó nhảy lên từ lưng của một đồng bọn, khiến cho nó có thể đạt độ cao cao hơn nhiều so với khi trực tiếp nhảy từ dưới nước lên. Đủ cao để túm lấy mắt cá chân của Trương Hằng.
Ban đầu, Trương Hằng triển khai đôi cánh bóng tối chỉ có thể chở hai người. Ny Lỵ và Hàn Lộ là nữ sinh, cân nặng không đáng kể, nhưng các nàng lại cùng với Trương Hằng mang theo nguyên bộ đồ lặn, khiến cho ngay sau khi vừa rời khỏi mặt nước, Trương Hằng liền cảm thấy áp lực khi bay. Tốc độ lại lần nữa giảm xuống, chỉ còn miễn cưỡng giữ được độ cao. Và trên không trung, ngay phía trên còn treo một con quái vật nửa người nửa cá hình dạng ếch, cánh bóng tối cuối cùng đã không còn khả năng chống đỡ được trọng lượng lớn đến thế. Cơ thể của ba người cũng vì vậy mà bắt đầu rơi xuống mặt nước.
Dù vào giờ phút như vậy, Trương Hằng vẫn giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối, hắn liếc mắt nhìn khoảng cách giữa mình và tảng đá ngầm gần nhất. Hắn dốc hết sức quăng Ny Lỵ và Hàn Lộ sang bên, việc vứt đi hai cô gái cũng làm giảm trọng lượng cánh bóng tối đang chịu, nhưng trước khi Trương Hằng kịp bay lên lại, từ dưới nước đã có thêm nhiều bóng đen thoát ra, bọn chúng không chạm được Trương Hằng liền ôm lấy những đồng bọn đang treo trên người Trương Hằng. Thế là, Ny Lỵ và Hàn Lộ đã nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời này họ khó lòng quên được.
Trong khoảnh khắc đó, có ít nhất bảy tám con quái vật bám vào người Trương Hằng, đồng thời, lại có thêm nhiều quái vật khác đang nhảy lên hoặc chuẩn bị lao ra khỏi mặt nước. Điều không may tiếp tục ập đến khi đôi cánh bóng tối sau lưng Trương Hằng cũng đến giới hạn mười giây sử dụng và biến mất. Cơ thể của Trương Hằng lại rơi xuống biển, chẳng khác nào một giọt nước rơi vào chảo dầu đang nóng rực.
Những con quái vật nửa người nửa cá hình dạng ếch ở bên dưới thấy vậy liền hoàn toàn náo loạn cả lên. Bọn chúng vây lấy Trương Hằng đang rơi xuống, cùng với những đồng bọn kéo hắn về phía cái đường hầm đáy biển khổng lồ phía dưới. Tựa như muốn đẩy hắn xuống địa ngục.
Thấy cảnh tượng này, Hàn Lộ ngay lập tức muốn nhảy xuống biển để tìm Trương Hằng, nhưng bị Ny Lỵ nhanh tay lẹ mắt cản lại.
"Ngươi bị điên rồi sao, bình dưỡng khí của ngươi đã hết rồi."
"Hắn là vì cứu chúng ta nên mới bị bọn chúng bắt lại." Hàn Lộ nói, "Nếu không, với thực lực của hắn, dù không thể đánh lại bọn chúng cũng hoàn toàn có thể chạy thoát được."
Hàn Lộ vừa nói vừa liếc mắt nhìn bình dưỡng khí của Ny Lỵ. "Cho ta mượn bình dưỡng khí của ngươi."
"Bình của ta cũng không còn nhiều khí đâu, ngươi phải bình tĩnh lại, với tình trạng của chúng ta bây giờ, dù xuống nước cũng không thể giúp được hắn."
Ny Lỵ còn một câu không nói ra, đó là trong bình dưỡng khí của Trương Hằng cũng không còn nhiều khí nén. Cho dù bây giờ hắn không bị những con quái vật đó xé xác ngay lập tức, thì đợi khi bị kéo xuống đáy biển cũng gần như không còn khả năng sống sót, việc cô có thể làm bây giờ là khuyên nhủ Hàn Lộ đừng làm chuyện dại dột, nếu không, sự hi sinh của Trương Hằng trước đó sẽ trở nên vô nghĩa.
Cũng may, Hàn Lộ không phải kiểu nữ sinh "ngươi c·h·ết ta cũng c·h·ết" như trong phim truyền hình. Việc cô muốn xuống nước là phản ứng bản năng khi thấy Trương Hằng bị bọn quái vật kéo xuống biển. Nhưng khi được Ny Lỵ khuyên ngăn, cô cũng bình tĩnh trở lại, hiểu được lời Ny Lỵ nói không sai. Với trạng thái hiện tại của họ, dù xuống nước lần nữa cũng không giúp được gì cho Trương Hằng mà còn tự đưa mình vào nguy hiểm.
Đến giờ, Trương Hằng đã cứu Hàn Lộ hai lần. Nếu là một mạng đổi một mạng thì Hàn Lộ có thể xem xét, nhưng việc hy sinh vô ích thì hoàn toàn không có ý nghĩa gì. Bởi vì chỉ khi cô còn sống thì mới có thể nghĩ cách để cứu Trương Hằng trở lại. Khác với Ny Lỵ, Hàn Lộ thực ra đã nghĩ đến vấn đề bình dưỡng khí, nhưng do sự việc mộng cảnh t·ử v·ong, Hàn Lộ đã biết được chút ít về thế giới của Trương Hằng nên cô vẫn nuôi một chút hi vọng.
Dù Hàn Lộ biết hi vọng này chỉ giống như một sự tự an ủi, cô vẫn muốn cố gắng hết mình vì hi vọng nhỏ bé đó. Hàn Lộ hỏi Ny Lỵ, "Ta nghe nói trên đảo có quân đội đóng quân, có thật không?"
Ny Lỵ ngẩn người, "Đúng vậy, có một căn cứ lực lượng phòng vệ, nhưng không có nhiều người, ngươi muốn họ giúp chúng ta tìm Trương Hằng sao?"
Nói đến đây, Ny Lỵ như nhớ ra điều gì, lấy máy ảnh ra, "Trước đó ở dưới nước, dù ta không thể chụp rõ mặt những con quái vật kia nhưng cũng chụp được một vài bức bích họa, có lẽ chúng ta có thể thuyết phục người trong căn cứ tin chúng ta thông qua những bức ảnh này."
Nghe vậy, Hàn Lộ lại nhìn xuống đường hầm dưới đáy biển. Lúc này, nó trông rất yên tĩnh, không còn thấy bóng dáng con quái vật nào, như thể tất cả những chuyện vừa xảy ra chỉ là ảo giác của cô. Và người cô mong đợi vẫn chưa trở lại trước mặt, Hàn Lộ hơi thất vọng thu ánh mắt lại, "Việc này không thể chậm trễ, chúng ta đi ngay bây giờ."
...
Hàn Lộ và Ny Lỵ nhờ máy tính lặn chỉ đường, tìm lại được chiếc thuyền của mình. Bác thuyền trưởng lúc này đang dùng điện thoại để tìm kiếm trên Google về hiện tượng nước biển đột ngột chuyển sang màu đỏ. Tuy cư dân mạng cũng thấy lạ lùng và bàn tán nhưng không có ý kiến gì.
Thấy Hàn Lộ và Ny Lỵ, bác kêu lên, "Các cô không sao là tốt rồi, tôi còn đang lo lắng về việc nước biển đột nhiên chuyển sang màu hồng..."
Bác thuyền trưởng đang nói thì đột nhiên dừng lại, "Chẳng phải các cô đi ba người sao? Còn cậu chàng giọng Tokyo đâu rồi?"
"Chúng tôi gặp một chút... chuyện rất đáng sợ." Ny Lỵ nói, "Bây giờ cần phải nhanh chóng về đảo để tìm người giúp."
"Tôi hiểu." Bác thuyền trưởng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của hai cô gái liền thu lại nụ cười, vừa lái thuyền vừa nói một cách nghiêm túc: "Thêm một người là thêm một sức mạnh, nếu cần gì cứ bảo tôi đến giúp một tay, tôi có thể kêu gọi những người trong hiệp hội ngư dân. Nếu mọi người cùng nhau, nhất định có thể vượt qua khó khăn."
Ny Lỵ lộ ra một nụ cười khổ, "Chuyện lần này e rằng không phải người bình thường có thể xử lý. Tóm lại, trước tiên cứ đưa chúng tôi về đảo đi đã."
Chỉ cần nghĩ đến những thứ mà mình đã nhìn thấy ở dưới nước, Ny Lỵ liền không muốn ở lại trên biển một phút giây nào nữa. Sau đó, cô lại liếc mắt nhìn Hàn Lộ, lúc này cô ấy đang ngơ ngác ngồi ở đuôi thuyền, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận