Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 532: Phỏng vấn

Chương 532: Phỏng vấn
Trương Hằng đối với tòa nhà hành chính của nhà máy năng lượng nguyên tử số 1 cũng không xa lạ gì. Bởi vì ngay từ chín tháng trước, hắn cùng Gia Tử bọn người đã ở trong công sự che chắn dưới lòng đất của tòa nhà này, có một cuộc nói chuyện “hữu hảo” với xưởng trưởng nhà máy năng lượng nguyên tử Bryukhanov và tổng công trình sư Fomin.
Mà bây giờ Trương Hằng lại đến nơi này, mặc âu phục và giày da, còn cố ý chải tóc, đi theo nhân viên tiếp tân đến bên ngoài phòng họp nhỏ tầng bốn. Trên hành lang đã có không ít người ăn mặc giống như hắn đang ngồi, Trương Hằng dựa theo số báo danh của mình tìm được chỗ ngồi tương ứng, nhìn vào thứ tự sắp xếp có thể thấy rõ ràng, phía trước hắn có bốn người, phía sau còn có ba người.
Bao gồm Trương Hằng, tám người đều là đến nhà máy năng lượng nguyên tử để nhận lời mời, bất quá lúc này thần thái mỗi người đều không giống nhau, có người khẩn trương đang run chân, có người nhắm mắt dưỡng thần, còn có người đang không ngừng lau mồ hôi. Trương Hằng nhìn qua là người thoải mái nhất trong tám người, thừa dịp người phía trước vào phòng họp, hắn còn đứng dậy, đi đến máy đun nước một bên, lấy một cốc nước, vừa uống vừa ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhà máy năng lượng nguyên tử hiện tại trông có vẻ vui vẻ phồn vinh, các loại kiến trúc xếp hàng chỉnh tề, theo thứ tự xây thành ba lò phản ứng vận hành tình trạng tốt đẹp, không ngừng chuyển vận điện lực cho Ukraina, mà lò phản ứng số bốn ủ mầm đại họa về sau cũng sắp hoàn thành, đây cũng là lý do tại sao nhà máy năng lượng nguyên tử Chernobyl muốn bắt đầu thu nhận máu mới. Đương nhiên người mới tuyển vào không thể lập tức phụ trách vận hành lò phản ứng mới, mà là phải đi thực tập tại các lò phản ứng khác, tích lũy kinh nghiệm làm việc.
Trương Hằng uống xong cốc nước của mình, lại lấy thêm một cốc nữa trở về chỗ ngồi, đưa cho người đàn ông bên cạnh đang có chút khẩn trương, đã bắt đầu cắn móng tay. Người kia vội vàng nói cảm ơn, luống cuống tay chân nhận lấy cốc nước.
"Anh xưng hô như thế nào?" Trương Hằng duỗi một tay ra.
"Evgeni," người kia cũng đưa tay, nhưng đến một nửa thì ý thức được trong tay mình vẫn đang cầm cốc nước, thế là lại duỗi ra một tay khác, dùng tư thế hơi khó chịu bắt tay với Trương Hằng, "Trước đó công tác tại nhà máy năng lượng nguyên tử Beloyarsky."
"Tôi là Ivan, đến từ trạm nhiệt điện số 1 Zaporizhia." Trương Hằng cũng tự giới thiệu.
Nghe Trương Hằng nói, người đàn ông dường như âm thầm thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt khẩn trương cũng giảm đi không ít. Trương Hằng biết vì sao Evgeni lại thả lỏng, bởi vì hiện tại tám người ngồi trong hành lang đều là đối thủ cạnh tranh, bọn họ cùng nhau tranh bốn chỉ tiêu công việc, tỉ lệ thành công đúng là năm mươi phần trăm, nếu so ở đời sau thì có vẻ cao, bất quá thời điểm này không có internet kiểu ném lưới lớn, vài trăm người tranh một vị trí thảm liệt.
Nhà máy năng lượng nguyên tử tuyển dụng người cũng đi theo hình thức đề cử, trước đó có đề cử từ các nơi, sau đó bộ phận tuyển dụng của nhà máy năng lượng nguyên tử sẽ tập hợp danh sách những người được đề cử đưa lên ban chấp hành trung ương năng lượng hạt nhân, ban chấp hành sẽ tiến hành xét duyệt, đợi đến khi thông qua sẽ lại để nhà máy năng lượng nguyên tử tổ chức phỏng vấn, xác định ra danh sách cuối cùng, lại báo ban chấp hành trung ương năng lượng hạt nhân phê duyệt, toàn bộ quá trình tuyển dụng mới coi như xong.
Có thể thấy được danh sách tuyển dụng cuối cùng coi như là do nhà máy năng lượng nguyên tử cùng ban chấp hành cùng nhau bàn ra, trong đó ban chấp hành trung ương năng lượng hạt nhân sẽ phụ trách công việc điều tra lý lịch, nhưng vấn đề này ngược lại không làm khó được Trương Hằng, một kẻ không có hộ khẩu.
Hắn cũng không dùng thân phận thật của mình, mà là trực tiếp tìm một người ứng tuyển có vóc dáng tương đối giống mình, mượn thân phận của người kia, ứng viên của nhà máy năng lượng nguyên tử đến từ khắp nơi, ban đầu tại Pripyat vốn không quen ai, những năm này cũng không có hệ thống thu thập vân tay, cái thật sự đưa lên cấp trên cũng chỉ là một bản sơ yếu lý lịch và ảnh chụp, rất dễ giả mạo. Ảnh chụp chỉ cần xác định trong người phỏng vấn của nhà máy năng lượng nguyên tử không có ai gần đây đã gặp mặt mình, Trương Hằng có thể dùng kỹ năng hóa trang cấp 2 đối phó qua, mà lại bởi vì thân phận của hắn là có thật, cho dù ban chấp hành trung ương năng lượng hạt nhân gọi điện thoại đến chỗ làm việc trước đây của hắn để xác minh cũng sẽ không có vấn đề gì.
Cho nên hiện tại hắn thật ra là thay Ivan đến nhà máy năng lượng nguyên tử phỏng vấn. Mà nhìn từ lý lịch, Ivan thật sự không quá nổi trội, khác với Evgeni, người từng có kinh nghiệm làm việc trong nhà máy năng lượng nguyên tử, Ivan trước đó chỉ công tác tại trạm nhiệt điện, Evgeni hiển nhiên cũng ý thức được điều đó, mới cảm thấy mình đã loại bỏ được một đối thủ cạnh tranh. Nhưng mà lý do Trương Hằng chọn Ivan không chỉ là vì Ivan có hình thể và vóc dáng giống mình nhất, nếu không thì hắn chọn một người chắc chắn sẽ bị loại để thay thế thì chẳng có ý nghĩa gì, trên thực tế lý do Trương Hằng chọn Ivan, có quan hệ rất lớn đến kinh nghiệm làm việc của Ivan.
Evgeni cũng không trò chuyện quá lâu với Trương Hằng, mặc dù Trương Hằng đưa nước cho anh ta, quan hệ của hai người có vẻ hòa hoãn hơn chút, nhưng Evgeni không quên cả hai vẫn là đối thủ cạnh tranh, trò chuyện cũng rất cẩn thận, đều chỉ nói những chuyện không liên quan đến công việc.
Lại một lát sau, theo các ứng viên phía trước lần lượt vào phòng họp, cuối cùng cũng đến lượt Evgeni, Trương Hằng chúc Evgeni phỏng vấn thuận lợi, mà Evgeni cũng lịch sự tỏ ý cảm ơn, sau đó chỉnh lại cà vạt rồi đi vào. Mà phải mất tận hai mươi phút Evgeni mới từ phòng họp bước ra, khi ra cả người anh ta không còn vẻ khẩn trương, trên mặt còn nở nụ cười nhàn nhạt, còn cổ vũ Trương Hằng, "Đến lượt anh Ivan, cố lên, thể hiện tốt một chút."
"Cảm ơn, tôi hiểu rồi."
Trương Hằng nghe vậy liền đứng dậy, đi ngang qua Evgeni, đẩy cửa phòng họp ra. Bên trong là một chiếc bàn gỗ hình bầu dục, có ba người ngồi sau bàn.
Trương Hằng nhận ra hai người trong đó, một người là Bryukhanov, một người là Fomin, sắc mặt hai người đều rất tốt, khác hẳn với hai người trong ký ức sau vụ nổ, Fomin mặt chữ điền góc cạnh rõ ràng, ngồi thẳng tại chỗ, con mắt sâu thẳm đầy thần thái như thể có thể nhìn thấu được từng người dự thi, còn Bryukhanov thì vẻ mặt ôn hòa, cười lên rất có tính tương tác, khóe mắt cong lên cho thấy hết thảy mọi việc đều nắm chắc trong tay.
Về phần người thứ ba bên tay phải, Trương Hằng lục lọi trí nhớ của mình, phát hiện không có ấn tượng gì về người này, bất kể là trước khi sự cố xảy ra hay là về sau đều chưa từng nhìn thấy bóng dáng của người thứ ba, có lẽ là đã rời khỏi nhà máy năng lượng nguyên tử Chernobyl trước năm 1986. Lúc này người đó đang cắm cúi xem lý lịch trong tay, chau mày.
"V.G. Ivan, anh là người Crimea, năm nay 25 tuổi."
"Không sai."
"Trước đây làm kỹ sư động cơ hơi nước ở trạm nhiệt điện số 1 Zaporizhia?"
"Đúng vậy." Trương Hằng gật đầu.
"Vậy tại sao muốn đến công tác tại nhà máy năng lượng nguyên tử?"
"Bởi vì mọi người đều nói nhiệt điện đại diện cho quá khứ và hiện tại, năng lượng hạt nhân loại nguồn năng lượng sạch sẽ này đại diện cho tương lai, tôi muốn ôm lấy tương lai." Trương Hằng đối đáp trôi chảy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận