Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 89: Dây chuyền

"Ngươi cứ theo hướng này đi xuống, đừng quay đầu lại, tìm chỗ nào thích hợp thì trốn đi." Trương Hằng nói với Farber Cort.
"Vậy còn ngươi?" Farber Cort hỏi ngược lại.
"Ta sẽ dụ bọn chúng đi, sau đó sẽ quay lại tìm ngươi."
Trương Hằng cũng không phải tự nhiên thánh mẫu mà làm linh hồn thăng hoa, phát triển tinh thần bạn bè quốc tế không có lợi gì cho bản thân, chỉ toàn có lợi cho phẩm đức ưu tú của người khác. Chủ yếu là hắn đánh giá thấp khả năng truy dấu của những quái vật kia trong đầm lầy, nếu cả hai người cùng nhau bỏ chạy thì kết cục cuối cùng chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.
Còn nếu bỏ Farber Cort mà Trương Hằng chạy một mình thì ngược lại khả năng trốn thoát sẽ rất cao.
Nhưng mục đích đêm nay của hắn không phải là trốn thoát, mà là điều tra chuyện đang xảy ra trên người mình, điều đó cũng có nghĩa là trước tiên hắn cần phải hiểu được chuyện đang xảy ra ở trấn nhỏ này, cho nên không phải vạn bất đắc dĩ, hắn vẫn sẽ cố gắng bảo toàn cho Farber Cort.
Trương Hằng nói xong còn đưa cho Farber Cort một khẩu súng lục ổ quay, "Khẩu súng này cho ngươi phòng thân, nhưng nhớ kỹ cố gắng không nổ súng, nếu không thì ta cũng chưa chắc có thể cứu được ngươi."
Farber Cort không phải kẻ ngốc, lập tức hiểu ra ý của Trương Hằng.
Súng ngắn tuy có thể bảo vệ hắn ở một mức độ nào đó, nhưng tiếng súng sẽ làm lộ vị trí của hắn, nếu như hắn bị phần lớn quái vật bao vây, Trương Hằng sẽ không vì cứu hắn mà tự mình rơi vào chỗ chết.
Tuy lời nói là như vậy, nhưng khẩu súng lục kia vẫn mang lại cho Farber Cort một chút cảm giác an toàn.
Khi đối mặt với nỗi sợ hãi vượt quá lẽ thường, những thành quả của nền văn minh khoa học kỹ thuật của nhân loại ít nhiều gì cũng có thể mang lại một chút an ủi, nhất là khi hắn bị những quái vật kia vây lại, không có súng thì chắc chắn sẽ chết, có súng thì vẫn còn cơ hội để đánh cược một lần.
Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, Trương Hằng chỉ nói vài câu đơn giản với Farber Cort, sau đó hai người liền tách ra, Farber Cort tiếp tục đi về phía trước, còn Trương Hằng thì chọn một hướng khác, và khi di chuyển, hắn cố tình bước chân mạnh hơn, khiến cho đám cỏ dại xung quanh cũng rung chuyển theo.
Đám quái vật ở phía sau gần như ngay lập tức phát hiện ra động tĩnh bên này, Trương Hằng giống như một ngọn đuốc được thắp lên trong đêm tối, hấp dẫn những con thiêu thân xung quanh không ngừng lao về phía hắn.
Đương nhiên, cũng có tin tức tốt, sau khi vứt bỏ Farber Cort, kẻ “vướng víu”, hành động của Trương Hằng trở nên linh hoạt và thuận tiện hơn nhiều.
Hắn tăng tốc độ, chạy về phía trước bờ ruộng, nơi có hai căn nhà dân.
Việc muốn dựa vào mấy cánh cửa mỏng manh cùng kết cấu bùn đất để ngăn cản bọn quái vật là không khác gì người si nói mộng, nhưng nơi này lại là một điểm cao gần đó, rất thích hợp để tiến hành một trận phản kích quy mô nhỏ.
Đúng vậy, Trương Hằng tuy lấy chạy trốn làm mục tiêu hành động, nhưng cũng không muốn cứ như vậy mà mãi chạy trốn, chỉ biết chịu đánh mà không trả đòn không phải là phong cách của hắn. Hơn nữa, nếu không gây chút phiền phức cho bọn chúng, chúng sẽ càng lấn tới.
Trương Hằng vừa chạy vừa thò tay vào ba lô, lấy ra một hộp băng đạn, lắp vào súng trường, lúc này hắn cách hai căn nhà nhỏ bằng đất chưa đầy hai trăm mét. Trương Hằng có thể nhìn thấy chúng với những mảnh vải rách nát che cửa sổ, cửa lớn đen ngòm mở toang và rác rưởi đầy sân. Những mảnh vỏ sò và xác hàu vỡ vụn cho thấy nơi này đã lâu không có ai ở.
Trương Hằng nhảy qua một vũng bùn nhỏ, thấy sắp đến một trong số những ngôi nhà, nhưng đúng lúc này thì xảy ra dị biến. Từ trong bụi cỏ bên tay trái của hắn, đột nhiên một bóng người lao ra. Đối phương dường như đã mai phục ở đây từ trước, vì khoảng cách giữa hai người quá gần, đôi mắt lồi to của nó gần như dán vào mặt Trương Hằng. Trương Hằng không có đủ thời gian để chuẩn bị.
May mà mùi tanh nồng nặc của biển trên người đối phương đã phần nào báo hiệu cho hắn.
Tuy bị ngã xuống đất, nhưng Trương Hằng đã kịp thời dùng súng trường kẹp cổ đối phương. Bất quá ngay sau đó, Trương Hằng mới nhận ra cấu tạo cơ thể của con vật này hơi khác so với người bình thường, nó thở bằng hai bên cổ, nên việc bị kẹp như vậy cũng không ảnh hưởng nhiều đến nó, tất nhiên là nó cũng không dễ chịu gì, cố dùng tay đẩy nòng súng, dưới chân thì đạp loạn xạ.
Ngoài ra, trên cổ nó có đeo một chiếc vòng trang sức bằng vàng được chạm khắc hoa văn kỳ dị, cũng rơi xuống đất trong lúc giằng co.
Trương Hằng chưa kịp nhìn kỹ chiếc vòng cổ thì thấy một bóng người khác từ một ngôi nhà đất lao ra. Nhìn cách ăn mặc giống như nông dân quanh đây, chỉ là xu hướng quái vật hóa của hắn không rõ rệt bằng những tên khác, nhiều nhất cũng chỉ giống với hai người nam nữ ở nhà hàng kia mà thôi.
Nhưng nếu để hắn xông đến trước mặt, chắc chắn sẽ mất thêm thời gian. Bởi vậy, Trương Hằng quyết định bóp cò khi vẫn đang đấu sức với con vật trước mặt. Hắn kẹp nòng súng hướng về phía người nông dân kia. Viên đạn từ nòng súng bắn ra, trúng vào bắp đùi đối phương. Dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng chỉ cần có thể khiến đối phương không còn gây khó dễ được nữa là đạt mục đích.
Sau khi bắn xong một phát súng, Trương Hằng liền buông tay, ngược lại rút dao bếp từ trong ba lô ra, cắm vào hốc mắt của con quái vật khi nó quay đầu. Con quái vật há miệng, dùng chút sức lực cuối cùng phun ra mấy âm tiết mơ hồ không rõ.
"Tỉnh lại đi, ta căn bản không nghe hiểu các ngươi đang nói gì..." Trương Hằng vừa nói vừa nhặt lại súng trường, rồi ngập ngừng một chút, cũng nhặt luôn sợi dây chuyền bỏ vào trong túi của mình.
Trương Hằng vẫn tưởng vật này được làm bằng vàng, nhưng nhìn kỹ thì vẫn có chút khác biệt, chiếc vòng cổ toàn thân tỏa ra một loại ánh sáng kỳ dị màu sắc không bắt mắt, dường như là có ai đó đã trộn lẫn thứ kim loại lạ nào đó vào.
Nhưng bây giờ không phải là lúc xoắn xuýt về chuyện như vậy, Trương Hằng chỉ đánh giá qua, sau đó hắn vượt qua người nông dân đang rên rỉ, đi đến trước hai căn nhà đất, xác nhận không còn ai ẩn náu bên trong, rồi leo lên mái của một trong hai ngôi nhà.
Sau đó, hắn thấy một cảnh tượng hùng vĩ và kỳ dị. Chỉ thấy vô số quái vật nửa người nửa cá giống con ếch từ đầm lầy đang nhào lên, giống như những con cá heo nhảy lên khỏi mặt nước, có điều vẻ ngoài của chúng thì xấu xí hơn cá heo rất nhiều.
Đi thuyền trên biển nhìn thấy cá heo sẽ khiến tâm trạng người ta vui vẻ, nhưng ở đây, khi nhìn thấy những con quái vật xấu xí này, người bình thường chắc chỉ sợ hãi mà tè ra quần.
Trương Hằng lại không quá để ý đến cảnh tượng trước mắt. Hắn nhanh chóng chuyển tầm mắt, tìm kiếm trong đám người những bóng hình đội vương miện vàng, quấn mình trong áo choàng. Trước đó, khi bỏ chạy, Trương Hằng đã để ý đến những kẻ mặc trang phục cổ quái này. Bọn chúng chính là những tế tự mà hắn đã thấy trong nhà thờ khi vừa đến trấn, dường như bọn chúng là những kẻ chỉ huy và tổ chức trong đám quái vật, có địa vị cao hơn những quái vật thông thường.
Do vậy, người mà Trương Hằng muốn hạ gục nhất chính là bọn người này.
Nhưng thời gian còn lại cho hắn không còn nhiều, đợt thủy triều quái vật đầu tiên sẽ sớm ập đến vị trí của hắn.
Trương Hằng giơ khẩu súng trường lên, lợi dụng ánh trăng nhắm vào một bóng người trong đám quái vật.
Một tiếng súng vang lên, một bóng người đội vương miện vàng lung lay, ngã xuống đất và không thể đứng dậy.
Trương Hằng không có thời gian để tận hưởng chiến quả. Sau đó, hắn lại thay đổi nòng súng, phát đạn thứ hai lại mang đi một tên tế tự nữa.
Nhưng đến phát súng thứ ba thì hắn lại bắn trượt. Một phần vì khoảng cách khá xa, một phần vì đối phương đã thấy hai đồng bọn của mình gặp nạn, trở nên cảnh giác, và nhanh nhẹn né tránh được.
Tất nhiên, lý do chính vẫn là vì 【Thấu kính loại bỏ】hiện tại không có ở bên Trương Hằng, nếu không, dù cho đối phương có cảnh giác thì Trương Hằng cũng có nắm chắc có thể hạ gục hắn, nhưng bây giờ Trương Hằng biết mình không còn cơ hội bắn bổ sung nữa. Liếc nhìn tên đội vương miện vàng một cái, hắn tiện tay giải quyết hai con quái vật đang lao lên phía trước nhất, rồi nhảy xuống khỏi mái nhà.
Bạn cần đăng nhập để bình luận