Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 54: Đuổi theo nó!

"Ngươi nói là, nơi này, tại thành phố ta đang sống, trong thế giới thực tại có một con quái vật tồn tại?" Dù Trương Hằng rất tỉnh táo, và mấy tháng nay luôn tiếp xúc với những hiện tượng siêu nhiên, nhưng khi nghe được loại lý lẽ này vẫn cảm thấy khó tin.
"Ờ... Chi tiết không quá chính xác, nhưng đại khái là ý như vậy." Lão nhân từ trong túi móc ra một gói kẹo mềm Vượng Tử, miệng ông ta dường như không thể ngơi nghỉ, "Nhưng không cần lo lắng, nó đã mất đi sự sùng bái của người Alkoz nên trở nên suy yếu chưa từng thấy, vào thời kỳ đỉnh cao của ta thì đối phó với thứ bất nhập lưu này chỉ là chuyện một cái búng tay."
"Vậy còn bây giờ?"
"Bây giờ... chẳng phải ta vừa mới tìm được người giúp sao?"
"...Nghe thật khiến người yên tâm." Trương Hằng theo chỉ dẫn của Đường Trang lão nhân lái chiếc Audi A6 lên một con phố khác.
"Thả lỏng chút, dù sức mạnh của ta cũng suy giảm rất nhiều, nhưng chúng ta có hai người, còn nó chỉ có một, về số lượng thì chúng ta có ưu thế tuyệt đối." Đường Trang lão nhân khích lệ, đồng thời nhanh chóng ăn hết số kẹo mềm trên tay, với cách ăn của ông ta, Trương Hằng vô cùng nghi ngờ không biết ông ta có bị tiểu đường không.
"Ta vẫn không hiểu, một con quái vật ở Papua New Guinea vì sao lại không ngại đường xá xa xôi chạy tới đây?"
"Tín đồ ban đầu của nó, những người Alkoz kia đã chết hết, nếu dùng thuật ngữ kinh tế học đang thịnh hành hiện nay để giải thích thì là, dù nó trốn thoát khỏi nhà tù thời gian, nhưng hiện tại thị trường Papua New Guinea đã bị chia cắt sạch sẽ, nó ở đó lăn lộn không nổi, muốn khôi phục sức mạnh, liền phải kiếm được tín đồ mới, vì vậy chỉ có thể rời bỏ quê hương, đi theo một đôi tình nhân Trung Quốc đến đây."
"Ta gặp nó ở sân bay Hồng Kiều Thượng Hải, tên ngốc này bị nhốt quá lâu, đã tách biệt với xã hội, có lẽ nó thấy ở đó có nhiều người, nên muốn thử vận may, nhưng 99% những người đến sân bay đều không dừng lại, hơn nữa cái bộ dạng lắc lư kia của nó dùng để hù mấy thổ dân hai vạn năm trước thì được, bây giờ đã sớm lỗi thời rồi, ở đó chờ nửa tháng mới lừa được hai bà lão làm nhân viên quét dọn, có một người đã hiến tế thời gian còn lại của mình cho nó, còn một người thì đang do dự, sau đó nó thấy ta, liền bắt đầu ba chân bốn cẳng mà chạy."
Lão nhân nhúc nhích cái mông, đổi tư thế ngồi thoải mái hơn một chút, "Từ lần cuối chúng ta gặp nhau ta vẫn đang xử lý chuyện này, ta truy đuổi nó sắp hai tháng rồi, đêm nay có ngươi giúp đỡ chắc có thể giải quyết được cái phiền toái này, nếu không tên gia hỏa này sớm muộn gì cũng sẽ tìm tới ngươi."
"Vì sao?"
"Bởi vì trên người ngươi có 【 dị thường thời gian 】 đối với nó có lực hấp dẫn trí mạng, còn bởi vì ngươi là người đại diện của ta, sau hai tháng chung sống hòa hảo, ta xác định vật kia trăm phần trăm muốn báo thù ta." Lão nhân nói tiếp, "Đường phía trước rẽ trái, đi đường phụ, đừng lên cầu vượt."
Trương Hằng trầm mặc, hắn đang cấp tốc tiêu hóa những lời Đường Trang lão nhân nói, một lát sau mới lên tiếng, "Thế giới này bắt đầu trở nên điên cuồng từ khi ngươi tìm đến ta, hay vốn nó đã điên cuồng như vậy."
Vế sau nở một nụ cười đầy ý vị, "Ngươi là người thông minh, lập tức nhận ra được vấn đề, chỉ cần chơi tiếp trò chơi này rất nhanh sẽ có đáp án. Có một số việc, nếu như không tận mắt thấy rất khó tin được... Phía trước dừng xe, ta cảm giác nó ở gần đây."
Trương Hằng đạp phanh, chiếc Audi A6 từ từ dừng lại trong một con hẻm nhỏ.
Hầm đường này dài 2,8 km, nằm trong thành phố, vì để không gây ô nhiễm tiếng ồn nên được xây dựng kiểu hoàn toàn khép kín, giờ này trong hầm xe không tính là nhiều, Trương Hằng tạm thời không thấy vật gì đáng nghi, đang muốn lên tiếng hỏi thăm thì đã thấy lão nhân đưa một ngón tay lên môi.
Trương Hằng tắt máy, thế giới trở lại yên tĩnh hoàn toàn, chừng nửa phút sau, từ đỉnh hầm truyền đến một trận tiếng bước chân lộp cộp, từ xa tới gần, rồi dừng lại khi sắp tới nơi.
Cứ như vậy trôi qua năm phút, hai người trong xe đều cực kỳ bình tĩnh, không hề nói một lời, ngay khi Trương Hằng tưởng rằng vật kia đã biến mất không thấy gì thì, trần xe đột nhiên bị vật nặng nện xuống, trên tấm thép trần xe của Trương Hằng nổi lên hai dấu chân.
Ngay sau đó, một khuôn mặt quỷ dị từ kính chắn gió thò xuống.
Đó là một vật có dáng vẻ rất giống khỉ, nhưng mắt rất lớn, chiếm đến một phần ba khuôn mặt, khác với khỉ, trên mặt nó không có lông tóc, chỉ có những nếp nhăn giống hệt lão nhân.
Trương Hằng từ đôi mắt màu vàng kia nhìn thấy vẻ tham lam, nhưng ngay sau khi thấy người còn lại trên ghế, sắc mặt vật kia liền thay đổi, quay đầu bỏ chạy vào sâu trong hầm.
"Đuổi theo nó!" Đường Trang lão nhân cuối cùng cũng lên tiếng.
Không kịp hỏi rõ, Trương Hằng lần nữa nổ máy, đạp ga, con quái thú sắt thép rít lên một tiếng rồi lao về phía trước.
Trương Hằng bật đèn pha, dưới ánh đèn, con quái vật tên Morseby đang nhảy nhót trên vách hầm, tốc độ của nó rất nhanh, mà dường như hoàn toàn không bị trọng lực chi phối.
Nếu không tận mắt chứng kiến, Trương Hằng sẽ không tin trên thế giới còn có loại sinh vật như vậy, hắn cuối cùng hiểu vì sao Đường Trang lão nhân đuổi theo cái thứ này sắp hai tháng mà vẫn không có thu hoạch gì.
Với kỹ năng lái xe ô tô cấp 2 hiện tại của hắn, cũng chỉ có thể miễn cưỡng theo kịp đối phương, đây còn là do chiếm ưu thế ánh sáng trong đường hầm, một khi rời khỏi không gian bị bịt kín chỉ có hai hướng như thế này, với sự nhanh nhẹn của gia hỏa kia, nó tùy tiện chui vào tòa nhà nào đó thì kỹ năng lái xe của hắn dù có lợi hại hơn gấp mười cũng không thể theo kịp.
May sao lúc này Đường Trang lão nhân ngồi sau rốt cuộc cũng có động tác, ông ta mở chiếc túi du lịch luôn được ôm trong lòng ra, lấy từ trong đó ra mấy đoạn sắt hoen gỉ, dựa theo một thứ tự nào đó tổ hợp chúng lại với nhau, cuối cùng thành một thanh trường thương hoen gỉ.
Nhìn vẻ bề ngoài thì nó không giống vũ khí mà giống đồ cổ mới đào được hơn.
"Thứ này là ta mượn được từ một người bạn, dùng tạm chút." Đường Trang lão nhân giải thích, ông cầm trường thương, mở cửa nóc xe, đứng dậy từ chỗ ngồi.
Ông ta rõ ràng không cao, nhưng lúc này lại cho người ta cảm giác vĩ đại vô cùng, giống như hòa làm một thể với thiên địa.
Trương Hằng cố gắng giữ cho Audi A6 chạy ổn định, giảm bớt sự lắc lư, nhưng Đường Trang lão nhân lại căn bản không có động tác nhắm vào nào, chỉ tùy ý ném thanh trường thương ra.
Mà thanh trường thương vừa rời tay, đã bộc phát ra một vệt ánh sáng xé gió! Giống như một luồng điện.
Tên quái dị Morseby cũng ý thức được nguy hiểm, lần nữa tăng tốc độ, đồng thời bắt đầu điên cuồng nhảy nhót trong hầm, nhưng mặc kệ nó lẩn tránh thế nào, thanh trường thương kia tựa như có hệ thống chỉ đạo, từ đầu đến cuối chỉ nhắm vào thân thể nó.
Cuối cùng, nó chỉ có thể tăng tốc độ của mình lên cực hạn, thấy sắp chạy ra khỏi hầm, nhưng ngay sau đó, thanh trường thương đâm vào từ sau lưng, xuyên thủng lồng ngực nó.
Giống như đột nhiên mất đi toàn bộ sức lực, Morseby từ trên không trung rơi xuống, ngã trên mặt đường nhựa trước cửa hầm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận