Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 476: Thời đại mới chỗ làm việc hoàn cảnh

"Loki?" Lão nhân nghe vậy ngẩn người, "Loki cũng ở đây sao? Lúc nào."
Vẻ mờ mịt trên mặt hắn không giống giả tạo, nói cách khác ít nhất trong khoảng thời gian gần đây, lão nhân thật sự chưa từng gặp Loki.
Đương nhiên, điều này không thể khẳng định Loki chưa từng đến nơi này, cân nhắc năng lực biến hình của hắn, tùy tiện biến thành một con chim hoặc côn trùng gì đó có thể cõng lão nhân, thần không biết quỷ không hay dễ dàng lẻn lên đảo, thậm chí có thể trực tiếp tìm đến nơi Jörmungandr đang ngủ say.
Chỉ là như vậy thì kế hoạch đã định của Trương Hằng và Phiền Mỹ Nam sẽ thất bại, không có cách nào biết được tung tích của Loki từ lão nhân.
Thực tế là lần này tuy β dẫn ba người đến đường ray xe lửa bỏ hoang này, nhưng Trương Hằng vẫn cảm thấy có bóng dáng của Loki phía sau, tuy vậy Trương Hằng có chút không hiểu mục đích của Loki là gì.
Có phải đối phương đang nhắm vào hắn? Vì Phiền Mỹ Nam không thể động thủ với hắn, nên mới để β dẫn hắn tới đây, muốn nhờ con mãng đen khổng lồ trên đảo để xử lý hắn? Nếu đúng như vậy thì Loki có vẻ coi thường hắn rồi, hoặc Loki chỉ muốn mượn tay hắn giết mãng đen, khiến hắn và Jörmungandr kết thù?
Hiện tại, kết luận này có vẻ hợp lý nhất.
Nhưng Jörmungandr là quái vật xuất hiện trong chư thần hoàng hôn, bản thân đã có không ít kẻ địch, riêng chư thần Asgard không ai là không muốn xử lý nó, nếu không phải Trương Hằng quá xui xẻo, vừa hay xuất hiện tại nơi ở của nó, Jörmungandr có lẽ không rảnh mà tìm Trương Hằng trả thù.
Khi giao chiến với mãng đen, Trương Hằng từng hoài nghi sau khi mình tự tay giải quyết mãng đen, Jörmungandr sẽ xuất hiện bằng cách nào đó, nhưng lời của lão nhân lại phủ nhận khả năng này.
Vậy nên Trương Hằng lại không hiểu Loki định làm gì, bởi kế hoạch của hắn bây giờ xem ra có vẻ đầu voi đuôi chuột, sấm to mưa nhỏ.
Sau đó, Trương Hằng khẽ động thần sắc, như nhớ ra điều gì, hỏi lão nhân, "Vừa rồi trên đảo có ai khác đến không?"
Lão nhân sắc mặt khẽ biến, nhớ tới lời căn dặn của người phụ nữ không rõ lai lịch kia, liền muốn phủ nhận, nhưng lão biết phản ứng đầu tiên của mình chắc chắn đã bị Trương Hằng thấy, bây giờ mà phủ nhận thì càng che càng lộ, vì vậy có chút khó xử, không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ im lặng.
"..."
Thật ra trong lòng lão nhân còn hoang mang hơn Trương Hằng, lão không rõ mối quan hệ giữa người phụ nữ không rõ lai lịch kia và Trương Hằng là như thế nào, theo cách nói của người trước, Trương Hằng là ông chủ của nàng, lần này đến là để giải quyết phiền phức cho ông chủ, nhưng nàng bận trước bận sau thời gian dài như vậy, có vẻ không muốn ông chủ biết sự tồn tại của mình, trước khi đi còn dặn lão nhân không được kể cho Trương Hằng việc nàng lên đảo.
Lão nhân chỉ có thể cảm thán mình ở trên đảo quá lâu rồi, không thích ứng được với môi trường làm việc phức tạp trong thời đại mới.
May là Trương Hằng không hỏi nữa, hắn biết không thể có được đáp án từ lão nhân, thế là nhắm mắt nghỉ ngơi nửa phút, sau đó nhảy xuống khỏi xác rắn, lên thuyền gỗ.
Lão nhân cũng thở phào nhẹ nhõm, đây chính là bi ai của nhân viên làm quân sư, dù lão là bộ não của Jörmungandr ở thế giới bên ngoài, phụ trách quản lý mọi thứ bên ngoài khi Jörmungandr ngủ say, nhưng sau khi mãng đen chết, lão không đánh lại ai cả, không thể đắc tội với người phụ nữ không rõ lai lịch kia, cũng không thể đắc tội Trương Hằng trước mặt, chỉ có thể kẹp giữa hai người như đi trên băng mỏng.
Chờ Trương Hằng lên thuyền, lão tranh thủ chèo thuyền đến đường hầm dưới đáy đầm nước thông ra biển, sau đó từ trên thuyền lấy ra hai bộ thiết bị lặn đời cũ, đưa một bộ cho Trương Hằng, nhưng hắn từ chối.
"Ta không cần thứ này."
Lão nhân cũng không thấy lạ, dù sao Trương Hằng đã có thể từ đây đến được thì cũng có thể từ đây trở về, hơn nữa trước đó không lâu đối phương vừa ác chiến với A Hắc dưới biển hơn bốn mươi phút, A Hắc lặn xuống biển, nhưng vẫn không thoát được.
Thế là lão nhân đeo bộ thiết bị lặn của mình vào, động tác có vẻ hơi chậm chạp, thậm chí còn nghiên cứu cách sử dụng bình ô xy, đồng thời không quên giải thích với Trương Hằng, "Đường hầm này bình thường chỉ dùng cho A Hắc cho bầy rắn ăn, còn các tín đồ có đường hầm khác ra vào đảo, ta cũng không ngờ có người có thể đi ra được, cho nên lúc đầu đã coi ngươi là tín đồ đến đảo."
Trương Hằng gật đầu nhẹ, không nói gì, cầm túi du lịch của mình, đi theo sau lão nhân.
Sau đó hai người cùng xuống nước, vào đường hầm dưới đáy biển, đường hầm này rất nhiều loạn lưu, nhưng hướng chảy tổng thể là từ đầm nước ra biển, Trương Hằng tưởng khi về ngược dòng sẽ khá tốn sức, thậm chí đã chuẩn bị vận dụng khả năng điều khiển dòng nước để đưa hai người về.
Nhưng không ngờ vào trong chưa bơi đến nửa mét, những dòng chảy hỗn loạn kia lại thay đổi thần kỳ, từ hướng ra ngoài biến thành hướng vào trong, không bao lâu sau, hai người lại được đưa về trong đầu rắn đá.
Vừa ngoi lên đầm nước, Trương Hằng đã nghe tiếng Mã Lục hô hoán, giọng mang vài phần gấp gáp.
"Thế nào?" Trương Hằng leo lên khỏi hố hỏi Mã Lục đang ngồi xổm ở cửa động, lúc này hắn trông như kiến bò trên chảo nóng, thấy Trương Hằng thì lo lắng nói.
"Phàn tiểu thư không thấy! Ngươi xuống không lâu thì Phàn tiểu thư nói không muốn ngồi đây đợi nữa, muốn xem có tìm được thứ gì giúp ngươi không, ta cũng muốn hỗ trợ nên nàng bảo ta tìm cách làm dây thừng, rồi hai ta tách ra, ta ở tầng hai, nàng ở tầng một... Khoảng hai mươi phút sau, ta xuống tìm nàng thì phát hiện nàng biến mất, ta gọi lớn cũng không ai trả lời."
Câu nói đầu tiên của Mã Lục đã khiến lòng Trương Hằng nặng trĩu, hắn quay đầu hỏi lão nhân phía sau, "Ở đây còn có thứ gì khác không?"
Lão nhân nghe vậy liền lắc đầu, "Không có, đường ray xe lửa này đã đóng cửa mấy chục năm, không ai vào, ta dùng nơi này để nuôi bầy rắn, thật ra bình thường bầy rắn rất ngoan, đều ở yên trong đường hầm, chỉ khi ăn mới bò ra, bọn chúng rất ngoan."
Nhưng Trương Hằng biết rõ nơi này không phải không có người ra vào, bầy rắn trong đường hầm trước đó đã bị hắn tiêu diệt gần hết, số còn lại không làm được gì, vậy nên việc Phiền Mỹ Nam mất tích có lẽ không liên quan đến bầy rắn, nhưng Trương Hằng chưa quên, người đại diện của Loki là β đã vào đây trước bọn họ một bước, trước đó hắn điều tra màn hình giám sát không thấy β rời đi, nên rất có khả năng hắn còn ở đây.
Nếu nói ai có khả năng tập kích Phiền Mỹ Nam nhất thì không phải β thì không ai khác.
Bạn cần đăng nhập để bình luận