Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 401: Công ty khung

Vừa rời khỏi đại sảnh Điện Tử Dê liền thần sắc khẩn trương chất vấn Khâu Minh, "Ngươi vừa rồi nháy mắt là có ý gì, đang mật báo sao?"
"Xin nhờ lão huynh, thả lỏng một chút đi, ta nháy mắt thuần túy chỉ là đang vận dụng mị lực đàn ông của ta để giúp các ngươi hóa giải nguy cơ mà thôi." Khâu Minh nói, "kỳ thực các ngươi không cần khẩn trương như vậy, các ngươi là ta dẫn vào, thật sự bị phát hiện thì ta chắc chắn chạy không được, cho nên chúng ta hiện tại thực chất là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng."
"Ta nhớ là ta trước đó đã cảnh cáo ngươi rồi, đừng làm những động tác thừa thãi." Trương Hằng ở một bên cũng lên tiếng thản nhiên nói.
"Ừm, được thôi, lần này xác thực là lỗi của ta, ta xin lỗi vì mình đã tự tiện hành động." Khâu Minh nhận lỗi ngược lại rất tốt, cũng không hề tìm lý do gì cho mình.
"Lần sau không được theo lệ này nữa." Trương Hằng biết lần này Khâu Minh không nói sai, cũng không phải từ vẻ ngoài người này mà nhìn ra được, công việc thường ngày của Khâu Minh cơ bản đều là đang lừa người, điều này khiến ngay cả một người có sức quan sát xuất sắc như Trương Hằng đôi khi cũng không thể phân biệt được đâu là lời nói thật hay lời nói dối, do đó vừa rồi lúc ở phía trên thực tế lực chú ý của Trương Hằng đều dồn vào cặp song sinh hành chính kia, sau khi Khâu Minh nháy mắt hai người kia trên mặt cũng không hề lộ ra vẻ khẩn trương gì, ngược lại tinh thần đều thả lỏng xuống, một người trong số đó còn đang che miệng cười trộm.
Cho nên xét về kết quả mà nói thì cái mị lực đàn ông này của Khâu Minh dùng vẫn là khá chuẩn, tất nhiên gia hỏa này thích tự tiện hành động cũng là thật, hơn nữa sau khi bị kiềm chế hắn tỏ ra có chút quá mức tỉnh táo, dường như tin rằng Trương Hằng và Điện Tử Dê cũng sẽ không làm gì hắn, Trương Hằng cũng không biết sự tự tin của hắn từ đâu mà có.
Ngay lúc ba người nói chuyện, sàn nhà cũng không ngừng hạ xuống, Trương Hằng và Điện Tử Dê thấy được cảnh tượng phía dưới.
Khác với sự vắng vẻ của đại sảnh, tầng này vô cùng náo nhiệt, phỏng đoán cẩn thận ít nhất cũng phải có ba, bốn trăm người, những chiếc bàn làm việc được sắp xếp thành hàng dài, kéo dài về phía sau, trai gái mặc đồ công sở ngồi tại vị trí của mỗi người, người thì đang gọi điện thoại, người thì đang kiểm tra cái gì đó trên màn hình, ai ai cũng đều có vẻ rất bận rộn.
"Bộ phận chăm sóc khách hàng," Khâu Minh giới thiệu nói, "đây là bộ phận có số người nhiều thứ hai trong công ty, bình thường chủ yếu phụ trách chăm sóc khách hàng, thu thập những yêu cầu hợp lý hoặc không hợp lý của khách hàng, phản hồi cho bộ phận sản phẩm và bộ phận thiết kế, từ đó sản xuất ra những sản phẩm chất lượng hơn, cũng tiếp nhận các loại đơn đặt hàng tùy chỉnh, đồng thời còn cung cấp hướng dẫn tại chỗ miễn phí."
Ngay khi Khâu Minh đang nói thì có một thanh niên kết thúc cuộc trò chuyện, đứng dậy mặc quần áo chỉnh tề hướng phía ba người đi tới, nhẹ gật đầu rồi đi lên tầng trên.
"Thảo nào nhiều người như vậy, ta nhớ Thịnh Đường Morgan có không ít công ty con ở Thượng Hải mới 0297, trải rộng rất nhiều ngành nghề, những người mua sản phẩm của các ngươi chắc cũng không ít." Điện Tử Dê nói.
"Không, bộ phận chăm sóc khách hàng mà ngươi đang nói kia ở trong tòa cao ốc của Thịnh Đường Morgan bên ngoài kia cơ, bộ phận chăm sóc khách hàng ở đây không phải phục vụ cho người mà là những công ty vào thuê trong Thịnh Đường Morgan."
"Công ty?"
"Đúng, dĩ nhiên không phải mấy cái quán con ruồi ven đường hay cửa hàng tạp hóa giá rẻ kiểu một hai tầng kia, mà là những loại công ty lớn nổi tiếng, tỉ như cái máy tính Thần Thuyền mà ngươi dùng, main Hoa Phái hay là son môi Địch Lâm của nữ sinh chẳng hạn, Thượng Hải mới 0297 là một thành phố kiểu mới do Thịnh Đường Morgan đầu tư xây dựng, ngươi có thể xem nó là một cửa hàng lớn, sau khi xây xong thì cần thương gia vào ở mới có thể trở nên nhộn nhịp, ngoài những công ty con của chính Thịnh Đường Morgan, thì cũng sẽ mời chào những thương hộ khác, và để đáp lại, những thành phố mới mà các công ty kia đầu tư xây dựng cũng sẽ mở cửa cho Thịnh Đường Morgan vào ở."
"Tựa như ký kết hiệp nghị thương mại đa phương vậy sao?"
"Ừm."
"Vậy những công ty vào ở kia còn phải mua của Thịnh Đường Morgan loại hàng hóa gì đó sao, là loại hàng hóa gì?" Điện Tử Dê cau mày.
"Một loại vật tư cần thiết để sản xuất."
"Nguồn năng lượng sao?"
"Cũng xêm xêm kiểu vật đó thôi."
Khâu Minh cũng không nói tỉ mỉ, hắn dẫn đường ở phía trước, mang Trương Hằng và Điện Tử Dê xuyên qua một mảng lớn những bàn làm việc của bộ phận chăm sóc khách hàng, sau đó cà thẻ công tác của mình, mở cánh cửa kính mờ ở cuối hành lang.
Lần này đường đi trước mặt ba người xuất hiện ngã rẽ, bên tay trái là một cầu thang đi lên, bên tay phải thì dường như là khu nghỉ ngơi của nhân viên, bên trong có phòng tập thể thao, quán cà phê còn có góc đọc sách gì đó, thế nhưng cả hai đường này Khâu Minh đều không chọn, hắn chỉ vào cánh cửa lớn ở cuối hành lang có vẻ được canh gác rất kỹ lưỡng, mở miệng nói với Điện Tử Dê, "muốn đi tới khu vực của Từ Thiến, đi đường này là nhanh nhất, nhưng cần ngươi cho cái đoạn ngón tay quý báu của ngươi lên sàn."
Người sau nghe theo chỉ dẫn của hắn lấy cái hộp nhỏ 5cm M*10cm trong ngực ra rồi ấn nút ở phía sau, ngón tay liền nhô ra một đoạn, cũng không biết cái hộp này chế ra thế nào, ngón tay ở bên trong vậy mà vẫn duy trì được nhiệt độ vốn có, giống như đang mọc trên người vậy.
Điện Tử Dê đối chiếu vòng tay với giấy chứng nhận công tác, lại nhập dấu vân tay, cánh cửa lớn trông có vẻ khá nặng nề kia mới mở ra, vừa mở cửa thì Điện Tử Dê đã cảm nhận được nhiệt độ thay đổi, và lập tức ý thức được phía sau là nơi nào.
"Đây là phòng máy?"
"Không sai." Khâu Minh gật đầu.
Điện Tử Dê vốn tưởng mình hẳn là rất quen thuộc với loại địa phương này rồi, nhưng khi nhìn thấy bầy thiết bị không thấy điểm cuối kia hắn vẫn là ngây ra ở đó, "Cái này… nơi này có bao nhiêu server vậy?"
"Đại khái một triệu cái đi, tầng này và mười hai tầng phía dưới nữa."
"Thịnh Đường Morgan giấu một triệu cái server ở đây, vì sao? Vì sao bọn họ lại cần lượng tính toán lớn như vậy?"
"Việc duy trì Thượng Hải mới 0297 vận hành bình thường cũng không phải là chuyện dễ dàng, chúng ta cần thu thập dữ liệu từ mọi mặt, đảm bảo từng linh kiện đều vận hành bình thường, mỗi một đoạn cố sự đều có thể được thuật lại bình thường, câu chuyện và câu chuyện dính liền với nhau, giảm bớt hết mức các lỗi có thể phát sinh trong lúc vận hành."
"Sao mỗi chữ ngươi nói ta đều nghe rõ, nhưng mà đặt chúng lại với nhau thì hoàn toàn không hiểu ngươi đang nói gì vậy." Điện Tử Dê nghi hoặc nói.
"Không sao, tiếp tục đi về phía trước là ngươi sẽ biết thôi." Khâu Minh vừa nói vừa cất bước, đi về phía cánh cửa bên kia của phòng máy.
Còn Điện Tử Dê với bụng đầy nghi vấn thì cùng với Trương Hằng đang im lặng đi theo phía sau hắn.
Mười phút sau ba người xuyên qua phòng máy, đến trước một cánh cửa khác, Điện Tử Dê mở cửa rồi cưỡi thang máy ngoài cửa đi lên tầng thứ ba.
"Đây cũng là nơi nào?" Trước khi mở cửa, Điện Tử Dê hỏi Khâu Minh.
"Bộ phận thiết kế." Khâu Minh nói, "tất cả các công đoạn thiết kế trước khi sản xuất đều được hoàn thành ở đây, chúng ta thuê những nhà biên kịch, những nhà logic học xuất sắc nhất, ngoài ra còn thuê đội ngũ chuyên gia vượt quá một trăm người, cung cấp các ý kiến thiết kế tương ứng, cộng thêm dữ liệu được chứa trong những server vừa rồi thì sẽ có thể thiết kế ra những sản phẩm hoàn mỹ nhất."
Bạn cần đăng nhập để bình luận