Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 246: Chân chính địch nhân

Chương 246: Địch nhân thực sự
Sau khi rời khỏi trang viên Hyman, Trương Hằng và Karina cùng Billy và những người khác diễn tập hoàn thiện kế hoạch hành động tiếp theo sau khi lấy được lá thư, bao gồm hợp tác với Eugene, lan truyền tin tức nhanh chóng trong Liên minh Hắc Thương, để nhận được sự ủng hộ rộng rãi hơn trên đảo, trong đó thái độ của Raymond chắc chắn là cực kỳ quan trọng.
Người sau vừa là hội trưởng trên danh nghĩa của Liên minh Hắc Thương, lại là thương nhân chợ đen có uy vọng cao nhất, nhất cử nhất động của ông ta đều có ảnh hưởng rất lớn đến các thương nhân chợ đen khác.
Tuy nhiên, để thuyết phục Raymond quyết định đối phó với Malcolm không hề dễ dàng, người trước dù sao cũng đã có tuổi, rất khó nhúng tay vào việc quản lý công việc, nếu thiếu Malcolm, Liên minh Hắc Thương rất có thể sẽ không thể tiếp tục vận hành được.
Nhưng tin tốt là khác với Malcolm, Raymond không có tham vọng lớn đến vậy, bản thân ông ta không hề có ác ý lớn như vậy với Karina và chỗ giao dịch đồ cũ của người sau. Trương Hằng và đồng bọn có hai lá át chủ bài, một lá là tình bạn giữa Raymond và Normand, hầu như toàn bộ Nassau đều biết, khi Normand gặp khó khăn nhất, trong Liên minh Hắc Thương chỉ có Raymond vẫn ủng hộ ông ta, trong bối cảnh như vậy, chuyện Malcolm trước đây vu hãm Normand bị vạch trần, Raymond khó mà ngồi yên không lý tới.
Lá bài còn lại là việc Malcolm lén lút giúp đỡ kẻ thù chính trị của con rể ông ta sau lưng Raymond, cộng thêm việc hai người trước đó đã từng có tranh chấp, vẫn có khả năng rất lớn thuyết phục Raymond quay lại.
...
Đến khi thảo luận xong thì trời cũng sắp sáng.
Karina trở về chỗ ở, rửa mặt qua loa, chuẩn bị chợp mắt một lát để hồi phục tinh thần, nhưng vừa nằm xuống không bao lâu thì có một cỗ xe ngựa xuất hiện ở ngoài cửa nhà nàng.
Người tới gõ cửa phòng nàng, sau đó nữ thương nhân nghe thấy tiếng tranh cãi dưới lầu, Karina chỉ đành phải mặc lại quần áo chỉnh tề, đi xuống lầu.
Nàng thấy hai tên hộ vệ mà nàng mới thuê một tháng trước đã rút súng ngắn bên hông ra, đang giằng co với người ngoài cửa, bộ dạng như đang đối mặt với kẻ địch lớn.
"Người của ngươi có vẻ không hoan nghênh ta cho lắm." Người đến mở miệng nói, cởi găng tay da đen trên tay ra.
Karina nhìn thấy người ngoài cửa, sắc mặt đột ngột thay đổi, "Sau khi ngươi đã gây ra cho ta nhiều chuyện như vậy, sao ngươi còn dám xuất hiện ở đây, đáng lẽ ta phải ra lệnh cho bọn chúng nổ súng."
"Vậy tại sao ngươi không ra lệnh?"
Nữ thương nhân im lặng.
"Xem ra đầu óc của ngươi vẫn còn tỉnh táo, biết nếu giết ta thì chính ngươi cũng không thể tiếp tục ở lại trên đảo, tốt lắm, ta thích liên lạc với những người lý trí." Người đến thản nhiên nói, "Ngươi đã không định cho bọn họ nổ súng, vậy tiếp theo có phải nên mời ta vào trong không?"
Karina cực kỳ không thích cái cảm giác này, giống như lần trước ở quán cà phê, khí thế của nàng hoàn toàn bị đối phương áp chế, Malcolm nắm giữ thế chủ động tuyệt đối, nàng rất khó phản bác lại lời hắn nói.
Theo lý mà nói, đến bước này thì giữa hai người không còn gì để nói, đêm nay thắng bại cũng sắp ngã ngũ, nhưng chính Karina cũng không hiểu vì sao cuối cùng vẫn né người ra.
Malcolm tự nhiên đi vào phòng, tự nhiên như trở về nhà mình, còn hai tên hộ vệ của Karina thì một tấc cũng không rời theo sau hắn, nữ thương nhân do dự một lát, cuối cùng vẫn để bọn họ ra ngoài trước.
Đến lúc này trong phòng chỉ còn lại Karina và Malcolm.
Người sau kéo một cái ghế ra, ngồi xuống, mở miệng nói gọn gàng dứt khoát, "Ta đề nghị chúng ta nên đình chiến."
"Vì sao, bởi vì ngươi sắp không chịu đựng nổi nữa sao?" Nữ thương nhân cười khẩy nói.
Malcolm lại ngoài ý muốn không phản bác, "Đích thực là ta đã phạm không ít sai lầm, khi bọn Sam ra khơi, ta đã nghĩ đến hai kết quả, thứ nhất là bọn chúng sẽ chiếm được chỗ năm nghìn bảng vàng kia, thứ hai là bọn chúng không thể đánh lại chiếc thuyền châu báu của Tây Ban Nha kia, chỉ có thể rút về Nassau, dù thế nào thì cũng không thể giải quyết khó khăn của ngươi, nhưng ta chỉ không nghĩ tới Hàn Nha hiệu có thể độc chiếm hơn một nửa số vàng, sự xuất hiện của hải quân là một việc ngoài kế hoạch, tuy nhiên sau khi đã rút kinh nghiệm từ mấy lần trước, ngươi sẽ không thật sự cho rằng việc để cho ta thua ván này chỉ là những sự việc ngẫu nhiên chứ."
"Chẳng lẽ không đúng sao?"
"Nếu như kế hoạch của ta được thực hiện một cách nghiêm ngặt, ngươi căn bản không chống đỡ nổi đến khi Hàn Nha hiệu trở về." Malcolm thản nhiên nói.
"Hóa ra người cầm quyền đường đường của Liên minh Hắc Thương cũng chỉ còn lại chiêu hù dọa người thấp kém như vậy."
"Ngươi căn bản không biết kẻ địch thật sự của mình là ai, đúng không?" Malcolm đặt tay lên bàn ăn, lưng dựa vào ghế.
"Không, duy chỉ có chuyện này ta từ đầu đến cuối đều vô cùng tỉnh táo." Karina cười lạnh, "Ngươi cho hải tặc cướp tàu vận tải của ta, để tên khốn Wilton kia làm nhục và đe dọa ta, mưu sát thủy thủ đoàn của ta, cài người nằm vùng bên cạnh ta, để Liên minh Hắc Thương phong tỏa ta, bắt nạt ta thiếu kinh nghiệm, dẫn dụ ta khuếch trương quá mức..."
"Đây đều là thủ đoạn cạnh tranh thương nghiệp bình thường thôi mà, chẳng phải ngươi cũng đang đào góc của những thuyền trưởng bên ta, luôn gây rắc rối cho ta sao, ta tưởng ngươi rất hưởng thụ chuyện này chứ."
"Hưởng thụ?!" Karina giận quá hóa cười, "Ngươi dùng thủ đoạn đê tiện vu hãm phụ thân ta, để ông ấy bị giam vào đại lao, hủy hoại gia đình và cuộc sống của ta, sau đó bây giờ đứng trước mặt ta, nói với ta rằng chúng ta không phải là địch nhân, đây thực sự là trò cười buồn cười nhất mà ta từng nghe trong đời."
"Cuối cùng ta đã hiểu sự phẫn nộ của ngươi đến từ đâu rồi." Malcolm nhướng mày, dừng lại một chút rồi nói tiếp "Vậy nếu ta nói cho ngươi biết việc phụ thân ngươi vào tù từ đầu đến cuối đều không liên quan gì đến ta, trong lòng ngươi sẽ nghĩ như thế nào?"
"A, ông Malcolm, với tư cách là đối thủ của ông, tôi đã từng có chút tôn trọng ông, xin đừng làm mất đi chút tôn trọng này."
"Thật đáng tiếc, ta cũng không có ý định kể chuyện cười." Malcolm lắc đầu, "Ta vô cùng tôn trọng phụ thân ngươi, tuy ông ấy và ta có lập trường khác biệt, làm đối thủ ta sẽ không chút nương tình đánh bại ông ấy, đuổi ông ấy ra khỏi Nassau, nhưng cũng sẽ không sử dụng những thủ đoạn như vậy, sau khi ông ấy gặp chuyện, ta đã liên hệ với gia tộc ngay lập tức, mời họ điều tra chuyện này, đáng tiếc là chuyện này rất khó tìm chứng cứ, nên cuối cùng ta chỉ có thể tìm cách để người của gia tộc liên hệ được với Bá tước tư Raute, mời ông ta đến nhà ăn tối, lại biếu ông ta thêm hai rương đồ sứ thượng đẳng, coi đó là cái giá cuối cùng để đổi lấy việc ông ta mở miệng nói ra người nhờ ông ta vu hãm phụ thân ngươi là ai."
"Là ai?"
"Ngươi sẽ không tin đâu, ông ta là người mà quan hệ với phụ thân ngươi luôn vô cùng tốt, không, là người có quan hệ cực kỳ tốt với tất cả các thương nhân chợ đen trên đảo, chính là hội trưởng của Liên minh Hắc Thương bây giờ Raymond, mà đây không phải là lần đầu tiên ông ta làm loại chuyện này, không biết ngươi có từng nghe đến cái tên Normand này không, ông ta cũng đã từng là bạn thân của Raymond, việc Liên minh Hắc Thương đời đầu tan rã cũng không thể tách rời khỏi Raymond."
Bạn cần đăng nhập để bình luận