Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 330: Mạc Mạt Kinh Đô thiên (xong)

Chương 330: Mạc Mạt Kinh Đô t·h·i·ê·n (kết thúc)
Trương Hằng trở về từ phó bản Mạc Mạt Kinh Đô đã ba ngày, lúc cầm kết quả giám định thì hắn biết mình đã bị lừa rồi.
【 Tên: Đao thường 】【 Phẩm chất: F 】【 Tác dụng: Đao xương (duy nhất) Tác phẩm đầu tay của ông chủ một xưởng đao ở Kinh Đô, dùng vật liệu thừa từ những thanh đao nổi tiếng thiên hạ, bằng ý chí bất khuất, rèn ra thanh đao xương vô song, bất quá bản thân vật liệu quá kém, kỹ thuật rèn đúc cũng rất bình thường, nhưng nếu chỉ là một tác phẩm luyện tập đầu tiên thì đã không tệ. 】
Cái này... quá hố rồi?
Nói một cách dễ hiểu thì người rèn đao đã nhặt phế liệu từ những thanh đao nổi tiếng còn lại, rồi hăng hái rèn thành đao, nhưng trình độ và vật liệu đều không đạt, nếu so sánh với người thì thanh đao này giống như Lâm Đại Ngọc, lòng cao hơn trời, m·ệ·n·h mỏng như giấy, tính tình ngông nghênh, nhưng thể chất lại kém cỏi, làm gì cũng không tốt.
Thực tế thì Trương Hằng đã chuẩn bị tâm lý, cho dù ông chủ xưởng đao có thổi phồng thế nào thì kỹ thuật và vật liệu của thanh đao này vẫn vậy, mà trong lịch sử nó cũng chẳng có danh tiếng gì, trông thế nào cũng không bằng hai thanh đao kia, còn cái lý do thoái thác “thiếu niên hãy nhanh đi tạo lịch sử” thì Trương Hằng cũng không để trong lòng.
Hắn cuối cùng chọn thanh đao này chỉ là vì kinh nghiệm tích lũy trong game, ông chủ xưởng đao là nhân vật ẩn sau phó bản, cũng giống như Einstein trong phó bản trại huấn luyện Apollo, hay Conan Doyle trong phó bản suy diễn.
Gã này giấu rất kỹ trong phó bản, trước đó Phi Hồng Chi k·i·ế·m và bạn cô ấy đều không gặp được hắn, Trương Hằng đoán chắc mình đã kích hoạt điều kiện ẩn gì đó nên chủ xưởng đao mới lộ diện, trong tay gã có ba thanh đao, Juuzumaru Tsunetsugu thì trải qua những trận chiến khốc liệt nhất, từ quán trà chém nhau ra đường, cuối cùng còn đối đầu với kẻ chém người Kirino Toshiaki, còn Kiku-Ichimonji thì yêu cầu cao về đao pháp, ý chí đốt hết mình của Okita Souji có thể nói là đệ nhất đao kh·á·ch thời Mạc Mạt, đánh bại gã không hề dễ dàng.
Nhưng nghĩ kỹ lại, thứ khó khăn nhất là việc lấy được thanh đao thứ ba mà chẳng tốn chút công phu nào.
Phải biết, tính cả thời gian bug trên người thì hắn đã cùng Koyama Akane chờ đợi chín tháng mới giúp cái đạo trường nửa sống nửa c·hết của Koyama từng bước phát triển, cho đến ngày hôm nay trở thành đạo trường có tiếng ở Kinh Đô, còn người chơi khác chỉ có 30 ngày thời gian game thông thường, thì đây là một nhiệm vụ bất khả thi.
Dựa theo thói quen, đại đa số đạo cụ nhận được đều liên quan đến độ khó của phó bản, huống chi đây lại là một đạo cụ ẩn, nên Trương Hằng cuối cùng vẫn quyết định đánh cược một phen.
Nhưng kết quả thật sự là hố không thể tả.
Cô pha rượu tỏ vẻ cười trên nỗi đau của người khác, trước đó nàng cũng thấy Phi Hồng Chi k·i·ế·m giao dịch với Trương Hằng, bình thường những đạo cụ mở thêm phó bản đặc biệt thế này đều có giá trị lớn, Trương Hằng dù không dùng thì bán đi cũng kiếm được kha khá điểm tích lũy, chắc chắn mạnh hơn một đạo cụ phẩm chất F, chuyến này hắn không khác nào bị t·h·i·ếu m·á·u.
Dù sao thì cũng đã có hai thanh danh đao phẩm chất C tương đương với Mikazuki Munechika được bày trước mắt, nhưng hắn lại chọn thanh 【đao thường】 này, bây giờ chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Trương Hằng tính sơ điểm tích lũy trên người, sau khi trải qua phó bản suy diễn thì hắn có khoảng 1200 điểm tích lũy, sau khi tham gia cuộc chiến giữa Quang Hồ và Liên Hợp Thể, mua sắm súng ngắm và pháo sáng mất khoảng 50 điểm, nên giờ còn hơn 1100 điểm tích lũy.
Đợi cô pha rượu hả hê ăn dưa xong thì Trương Hằng mới vào đề, “Trước cô nói cô quen biết một thợ rèn chuyên chế tạo v·ũ k·hí cho các Thần.”
“Ừ, thì sao?” Cô pha rượu nhướng mày, vẻ mặt ngạc nhiên, chỉ vào thanh 【đao thường】 trên bàn nói, “Chẳng lẽ cậu muốn rèn lại thanh đao này sao?”
“Giờ tôi mới hiểu cái tên kia nói có quý nhân giúp một tay là ý gì.” Trương Hằng bất đắc dĩ nói.
Sau khi thất vọng, hắn suy tính lại mọi khả năng, nếu ông chủ xưởng đao không có ác ý với hắn thì việc đề cử thanh đao này chỉ còn một cách giải thích, gã này hiển nhiên không hoàn toàn không biết gì về hắn, mà là biết hắn có khả năng rèn lại thanh đao này, kích hoạt đặc tính đao xương bên trong, ngoài ra, chuyện này có lẽ cũng cho thấy người mà ông chủ kia quen không phải là cùng một người với thợ rèn mà cô pha rượu biết.
“Cậu phải nghĩ cho kỹ, không ai biết đặc tính đao xương là gì, mà tôi biết người kia ra tay một lần giá không hề rẻ, đao trong tay cậu thì chỉ có phẩm chất F, nếu bỏ công sức lớn mà chỉ đạt được một đạo cụ phẩm chất D, thậm chí E thì còn thiệt hơn, đôi khi biết dừng lại cũng là một cách khôn ngoan.” Cô pha rượu nhắc nhở.
“Thanh đao này là một người bạn tặng cho ta, trong đó chứa đựng tình cảm của nàng, cái tên kia có câu nói ngược lại không sai, nó đúng là đao của ta.” Trương Hằng nói, “Vậy nên ta đã quyết định rồi, cứ xem nó biểu hiện ra sao sau khi rèn lại đi, ngoài ra, tiện thể hỏi giúp xem có thể dùng đạo cụ thanh toán không.”
Điểm tích lũy của Trương Hằng không nhiều, nhưng sau trận chiến với Quang Hồ, hắn lại tích trữ không ít đạo cụ trò chơi không tốt để bán hoặc dùng, thêm cả lúc cứu Phiền Mỹ Nam và xử lý đội người chơi kia, hắn cũng nhận được vài thứ, đạo cụ trên người giờ đã ở tình trạng đầy kho.
Mỗi lần hắn vào một phó bản chỉ được mang theo số đạo cụ giới hạn, những đạo cụ còn lại cũng khó được sử dụng hiệu quả, nếu có thể dùng thanh toán chi phí rèn lại thì cũng là một ý kiến hay.
“Cái tên kia, ngược lại là rất hứng thú với những vật liệu cổ quái.” Cô pha rượu nói, “Để tôi hỏi giúp cũng được...”
Nội thành quản lý đao cụ rất nghiêm, Trương Hằng cũng chẳng có hứng thú gì mang theo thanh đao phẩm chất F trên người, thế là trực tiếp gửi luôn ở chỗ cô pha rượu.
Sau đó Trương Hằng tự cho mình nghỉ phép, tạm biệt thế giới lung linh, trở về với công việc chính là sinh viên.
Một tuần sau, hắn thậm chí không hề mở diễn đàn người chơi, ngoài việc đi học đầy đủ thì hắn dành thời gian chơi game cùng bạn cùng phòng là Ngụy Giang Dương, Trần Hoa Đống, tất nhiên là những bài tập rèn luyện thường ngày hắn cũng không bỏ qua, ngoài ra Trương Hằng còn tải game FGO, đúng lúc gặp event Honnoji phục khắc, Trương Hằng đã nạp hai đơn 648, nhưng cho dù hắn dùng cả 【chân thỏ may mắn】 thì vẫn chẳng nhìn thấy một sợi lông của Okita Souji.
Có lẽ là bởi vì, hai người gặp nhau trong loạn thế đã cạn hết duyên phận với nhau.
Trong tiếng cười khoái trá của Trần Hoa Đống, “Xông Điền đại tiểu thư là của ta!” Trương Hằng lại nhớ đến cái nụ cười ngượng ngùng của chàng trai to lớn trong chùa Thanh Thủy, cùng những bông hoa anh đào rực rỡ khắp cả ngọn đồi hôm đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận