Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 427: Ký ức mã hóa thất

Hắc ở trên màn hình chiếu thấy toàn bộ quá trình F tiểu thư cùng Trương Hằng chiến đấu, dù không rõ hai người đã nói gì, nhưng hắn có thể thấy F tiểu thư không hề nương tay.
Nhưng kết quả sau cùng vẫn là bại dưới tay Trương Hằng, lại còn là trong tình huống vũ khí chiếm ưu thế hoàn toàn, sau đó Hắc thấy Trương Hằng rút thanh 【 Tàng Sao 】 cắm trên đất rồi đi về đại sảnh.
Nơi đó Phong Tử đang điều khiển người máy Săn G·iết Ⅵ chiến đấu khổ sở, đối thủ là mười lăm chiến binh xương vỏ ngoài, dù đơn đấu không ai là đối thủ của người máy Săn G·iết Ⅵ, nhưng tốc độ và sức mạnh của họ đều vượt người bình thường, lại thêm giáp xương vỏ ngoài có khả năng phòng ngự khá tốt, dựa vào phối hợp tốt cuối cùng đã thành công áp chế người máy Săn G·iết Ⅵ trước mặt.
Tuy nhiên khả năng tự lành kinh khủng của người máy Săn G·iết Ⅵ cũng khiến bọn chúng hơi đau đầu, khi không thể dùng thuốc nổ thì việc giải quyết triệt để con quái vật trước mắt này không phải chuyện dễ, cũng may chúng cũng đã chuẩn bị.
— Xích hợp kim.
Trong tình huống không thể phá hủy người máy Săn G·iết Ⅵ, đội đặc nhiệm lựa chọn phương án khác là dùng xích cố gắng hạn chế hành động của nó, đương nhiên việc này không hề dễ, nhất là khi người máy Săn G·iết Ⅵ có tám chân, di chuyển rất linh hoạt, nhưng trải qua nỗ lực không ngừng của các đội viên, hiện tại ba chân của nó đã bị xiềng xích khóa lại.
Một đội viên đặc nhiệm lén vòng ra sau người máy Săn G·iết Ⅵ, định tròng xích lên cái chân thứ tư, nhưng không ngờ bản thân đã bị theo dõi trước, đến khi bị chém vào hông mới phát hiện mình bị tập kích.
Nhưng khi đoán ra đối phương dùng dao, tinh thần của hắn lại thả lỏng.
Trong nhận thức của hắn, giáp xương vỏ ngoài dù không bằng người máy Săn G·iết Ⅵ nhưng cũng không phải vũ khí lạnh bình thường có thể chặt hỏng, nhưng nếu hắn xem trận chiến giữa Trương Hằng và người máy Săn G·iết Ⅵ trước đó, có lẽ sẽ không nghĩ vậy.
Và hắn rất nhanh phải trả giá cho sự chủ quan của mình.
Bị tấn công, hắn hơi do dự rồi vẫn quyết định theo kế hoạch cũ dùng xích quấn chân người máy Săn G·iết Ⅵ, khi xong việc và quay lại đối phó kẻ tấn công sau lưng, lại phát hiện mình mất đi quyền kiểm soát bộ giáp xương, cơ thể không nhúc nhích được.
Lúc này hắn mới nhận ra trụ cột khống chế đã bị người phá hủy từ lúc nào không hay.
Trương Hằng không khách khí, đối mặt đối thủ không thể động đậy, trực tiếp dùng 【 Tàng Sao 】 đâm vào hốc mắt tràn đầy kinh ngạc, rút lưỡi dao dính máu ra rồi Trương Hằng lại tiếp tục tìm kiếm con mồi tiếp theo....
...Hắc ở trên lầu trơ mắt nhìn từng thành viên đội đặc nhiệm ngã xuống, thêm việc Trương Hằng san sẻ áp lực, người máy Săn G·iết Ⅵ đang bị áp chế lại lần nữa hồi phục tinh thần, trở nên sống động như trước, mồ hôi lạnh trên trán Hắc càng lúc càng nhiều, nhưng còn chưa nghĩ ra biện pháp nào thì màn hình chiếu trước mặt đã mất tín hiệu.
Bởi vì camera ở dưới đã bị Trương Hằng tìm thấy và phá hủy, lần này Hắc đã mất đi quyền kiểm soát toàn bộ cục diện. Lúc này hắn không còn để ý đến lời G tiên sinh dặn trước khi đi là không ai được làm phiền, vội vàng chạy tới trước thang máy, do quá khẩn trương, hắn thậm chí còn ấn nút đi lên thành nút đi xuống, sau đó lại vội vàng hủy đi ấn lại.
Hai tháng trước, G tiên sinh đã cải tạo tòa tháp tín hiệu này, tầng cao nhất được ông dùng xây phòng mã hóa ký ức, nhưng mã hóa ký ức là một công việc cực kỳ phức tạp và cần tập trung, G tiên sinh đã đặt ra điều lệ nghiêm ngặt, nếu không có sự cho phép, tất cả những người khác không được bước vào phòng mã hóa ký ức ở tầng cao nhất.
Bởi vậy trên đường đi lên Hắc vô cùng thấp thỏm, hắn biết làm như vậy là vi phạm mệnh lệnh của G tiên sinh, nhưng trong tình huống này hắn không thể không đến, vì hắn lo nếu đến chậm một chút nữa, thì người đứng ngoài cửa sẽ là Trương Hằng và người máy Săn G·iết Ⅵ.
Hắc gần như chạy bộ ra khỏi thang máy, chạy thẳng đến cuối hành lang, dừng trước một cánh cổng kim loại, vội vội vàng vàng nhấn chuông cửa, khoảng nửa phút sau khuôn mặt của G tiên sinh hiện lên trên màn hình ở cổng, ông nhíu mày nói, “Ta không phải nói ngươi chỉ huy chiến đấu sao, đừng làm phiền ta.”
“Chuyện này e là ngài cần phải biết,” Hắc lo lắng nói, “ta làm theo lời ngài sắp xếp, F tiểu thư cuối cùng cũng đồng ý ra tay, nhưng nàng và đội đặc nhiệm liên thủ vẫn không ngăn được Trương Hằng và con người máy kia… Những người còn lại hiện tại cũng chống đỡ không nổi bao lâu, có lẽ vài phút nữa địch nhân sẽ giết lên.”
G tiên sinh mặt không lộ biểu tình, sau khi nghe xong liền hỏi lại, “Ngươi muốn nói chỉ có vậy thôi sao?”
Hắc có chút ngơ ngác, không hiểu G tiên sinh có ý gì, Trương Hằng sắp giết lên đến nơi, mà mục tiêu hàng đầu của hắn là G tiên sinh, kết quả người này nhận tin xong vẫn tỏ vẻ có chút không kiên nhẫn, có vẻ như thấy Hắc vội vội vàng vàng chạy tới chỉ vì chuyện nhỏ nhặt không đáng kể này thì quá làm quá lên.
“Ta hiểu rồi,” G tiên sinh nhìn ra sự nghi hoặc của Hắc, nhưng không nói gì thêm, “Ngươi có thể tiếp tục đi bận việc của ngươi.”
“Ây... nhưng ta hiện tại giống như không có việc gì khác để bận.”
Hắc bây giờ vừa hổ thẹn lại vừa sợ hãi, người mà G tiên sinh giao cho hắn đều bị hắn chỉ huy cho chết rồi, mà cuối cùng vẫn không thể ngăn được Trương Hằng, mặt khác hiện tại hắn cũng không biết ngoài chờ chết ra mình có thể làm gì.
Sau cửa, G tiên sinh dường như suy tư nửa giây, sau đó nói, “Được rồi, ngươi vào đi.”
Ông nói xong, cánh cửa kim loại của phòng mã hóa ký ức liền mở ra, Hắc lùi lại hai bước, nhường khoảng trống cửa mở, sau đó bước vào.
Đây là lần đầu tiên hắn vào phòng mã hóa ký ức được G tiên sinh xếp vào loại cơ mật tối cao.
Kết quả vừa bước vào đã bị cảnh tượng trước mắt làm kinh ngạc, thậm chí tạm thời quên đi sự sợ hãi khi Trương Hằng sắp giết lên.
Chỉ thấy một đại sảnh rộng lớn xung quanh được bao bọc bởi vô số màn hình lớn nhỏ, mỗi màn hình đều phát một đoạn hình ảnh, và nhân vật chính trong những hình ảnh này đều là một người đàn ông trung niên mặc tây trang, trong một màn hình bên trái, ông đang ngồi ở bàn ăn thưởng thức món bò bít tết, trong khi ở một màn hình khác, ông lại đang mở một cuộc họp nào đó.
Mặt khác, Hắc còn thấy một căn cứ tạo hình kỳ lạ, tọa lạc trong một thung lũng, nhìn tựa như một chiếc cự hạm đón gió ra khơi, đồng thời trong phòng có vô số âm thanh hỗn loạn chồng lên nhau, tiếng còi xe, tiếng giấy bị lật, tiếng nhai kẹo cao su và tiếng thông báo tin tức, những âm thanh này hội tụ một chỗ như muốn nuốt chửng hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận