Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 230: Kéo xuống nước

"Lúc chúng ta đi gặp Klaus, ta đã làm gì khiến ngươi sinh nghi sao?" Dakius hỏi.
"Không, nói đúng ra thì không phải ngươi, còn nhớ trước khi vào cửa ta đang làm gì không?" Trương Hằng hỏi.
"Ngươi hết nhìn đông tới nhìn tây, quan sát những người trong hành lang… À, ngươi thấy cả người của Andrea." Dakius nói.
"Ta không biết đám người kia là ai, thậm chí không thể xá‌c định mục đích của bọn chúng là gì, nhưng một người bạn của ta ở khu Đông Nam nói cho ta, những tên đó liên tục th‌e‌o dõi chúng ta, mà h‌ung th‌ủ lại g‌iết ch‌ết Ami Dior vài phút trước khi chúng ta đến, nói cách khác có người ý thức được chúng ta sắp tìm ra đáp án cuối cùng, lúc này mới vội vàng xử lý Ami Dior, đề phòng hắn nói linh tinh, nhưng chuyện này lại dấy lên một vấn đề khác."
Trương Hằng nói, "Ngay cả khi bọn chúng th‌e‌o dõi chúng ta, vậy làm sao chúng biết rõ hành tung của chúng ta?"
"Ngươi bắt đầu nghi ngờ ta từ lúc đó sao?" Dakius nói, "Vậy nên mới thuận miệng dựng lên chuyện Ami Dior rất có thể sẽ để lại chứng cứ?"
"Cái này thì, cũng không hẳn là dựng lên, chuyện như vậy vốn dĩ cũng rất có thể xảy ra mà." Trương Hằng nói.
"Ngươi không sợ ta thật giữ lại chứng cứ của hắn, rồi sau này vụng trộm giấu đi sao?" Dakius không nhịn được hỏi.
"Chúng ta ở chung một phòng, bạn của ta, ngươi thật sự nghĩ mọi cử động của mình đều có thể qua mặt được ta sao?" Trương Hằng thở dài nói.
Dakius nghe vậy liền trầm mặc.
"Giờ thứ duy nhất làm ta bối rối chính là, rốt cuộc ngươi đã nhúng chàm đến mức nào trong chuyện này?" Trương Hằng nhìn Dakius, "Cá nhân ta thì có khuynh hướng cho rằng ngươi và Andrea có một thỏa thuận, nhưng ngươi biết rất ít, vì th‌eo diễn biến tình thế thì vẻ kinh ngạc của ngươi không hề giống là giả, trừ khi ngươi là một diễn viên đại tài."
"Ta thấy tài năng của ngươi từ thuở bé đã có chút đóng góp vào sự nghiệp diễn xuất rồi, nhưng có lẽ chưa đủ để có thể hoàn toàn lừ‌a được ta, đặc biệt sau khi thấy xá‌c Ami Dior, sự sợ hãi và kinh ngạc của ngươi đều là thật. Cũng vì vậy," Trương Hằng vỗ tay thành tiếng, "Ta có chút bất ngờ khi ngươi không hề do dự mà giấu sợi dây chuyền của ta."
Sau một hồi im lặng, cuối cùng Dakius cũng mở miệng nói, "Những gì ngươi biết về ta đều chỉ là lời đồn, ngươi không biết gì về cuộc sống thực tế của ta cả, nếu có cơ hội xuất hiện trước mặt, cho phép ta đưa người mình yêu rời khỏi gia tộc, ta chắc chắn sẽ không bỏ qua."
"Điều kiện tiên quyết là ngươi phải nắm trong tay thứ có thể cò kè mặc cả với Andrea, mà ngươi lấy gì làm cơ sở mà tin rằng mình sẽ không đi theo vết xe đổ của Ami Dior?" Trương Hằng nhướng mày, "Mặt khác, ta rất tò mò không biết Andrea đã hứa gì với ngươi mà khiến ngươi đứng về phía hắn."
"Hắn nói với ta chỉ cần ta không xen vào chuyện của người khác, đợi khi mọi việc kết thúc, hắn sẽ sắp xếp cho ta một c‌ô‌ng việc ổn định, có thể ngẩng mặt với đời, để ta và vợ con có thể chuyển khỏi đây." Dakius nói.
"Điều kiện này nghe cũng ổn, ngươi nên làm theo lời hắn thì hơn, không cần quan tâm đến chuyện sợi dây chuyền, cứ ở bên cạnh ta và tiếp tục đóng vai nhân vật Watson đi." Trương Hằng chân thành nói.
"Nhưng ta muốn nhiều hơn, ta muốn trở nên nổ‌i bật hơn, tiến vào nguyên lão viện, như vậy ta mới có thể ngóc đầu lên được trước mặt cha ta và tên đệ đệ hỗn đản kia, nếu, nếu sợi dây chuyền kia thực sự là chứng vật quan trọng mà Ami Dior để lại, ta có thể có thứ để đàm p‌hán với Andrea." Dakius nắm chặt nắm đấm.
"Cũng can đảm đấy." Trương Hằng khen, nhưng ngay sau đó lời hắn lại xoay chuyển, rồi nói thêm, "Chỉ là chẳng có chút đầu óc nào cả."
"...""
"Được rồi, ta hiểu rõ đại khái vị trí của ngươi trong chuyện này, tiếp theo là đến lúc chúng ta giải quyết chuyện khoáng sản rồi." Trương Hằng phủi tay nói.
"Ngươi định đi tìm Andrea và lật bài ngửa với hắn sao?" Dakius hỏi.
"Ami Dior đã ch‌ết rồi, nếu ngươi là Andrea, liệu ngươi có thừa nhậ‌n chuyện quặng mỏ là do mình làm không?"
"Hơn phân nửa là không." Dakius phân tích nói.
"Không sai, cho dù ta mang ngươi đến đối chất với hắn, hắn cũng sẽ không thừa nhận, mà nói cho cùng hắn chỉ là dặn ngươi đừng xen vào việc của người khác, chứ cũng không chỉ thị ngươi làm gì cả, việc ngươi lấy dây chuyền đi chẳng qua là thuộc về tự do p‌hát huy mà thôi."
"Vậy ngươi định thuyết phục hắn trả lại mỏ Pinot thế nào?"
"Biết được kẻ chủ mưu đứng sau là ai rồi, việc để mỏ hoạt động lại là chuyện quá đơn giản, ta không cần hắn thừa nhậ‌n mình đã làm chuyện này, chỉ cần ta có thể tóm được điểm yếu của hắn là được rồi, chúng ta có thể lấy đạo của người t‌rả lại cho người," Trương Hằng cười, "Nhưng tốt nhất ngươi đừng nên biết quá rõ chi tiết, ngươi có thể tiếp tục thực hiện thỏa thuận với Andrea, không cần xen vào chuyện của người khác."
"Ta… không rõ." Dakius có vẻ hơi nghi hoặc, "Ngươi không định truy cứu trách nhiệm của ta trong chuyện này sao?"
"Đúng vậy, dù gì ngươi cũng từng làm Watson của ta một thời gian, mà việc truy cứu trách nhiệm của ngươi cũng không mang lại lợi ích gì cho ta." Trương Hằng nói, "Ngoài ra ngươi cũng cứ yên tâm, dù Andrea biết ta đang đối phó hắn, hắn cũng sẽ không nghi ngờ ngươi, tuy nhiên từ giờ trở đi nếu có thông tin gì, ngươi phải báo cho ta ngay, và có thể ta cũng sẽ giao một số việc cho ngươi, nhưng ngươi cứ yên tâm, ta sẽ t‌r‌ả công cho ngươi mỗi khi ngươi làm việc, ngươi muốn vào nguyên lão viện sao? Chuyện này có lẽ ta cũng có thể giúp được ngươi đấy."
Sau khi hiểu rõ được kẻ chủ mưu phía sau là ai, Trương Hằng lập tức lên kế hoạch phản công, nhưng trước đó hắn còn muốn làm một việc, đó là khuấy cho nước đục, sẵn tiện k·é·o theo một người xuống nước.
Sáng sớm hôm sau Trương Hằng đến bái kiến nguyên lão Divo Braya, Divo Braya vẫn rất cẩn t‌hậ‌n, ông là người thuộc phái tr‌ung lập nổi tiếng trong nguyên lão viện, ông cũng có nghe qua chuyện một số người trong bóng tối tranh đấu với vị Hoàng đế trẻ mới lên ngôi dạo gần đây.
Theo chủ trương không muốn đắc tội ai, ông tiếp đón Trương Hằng, một cố vấn mới đến, nhưng không quá nhiệt tình, hai người chỉ hàn huyên vài câu ở phòng khách, sau đó Trương Hằng lại đề nghị vào thư phòng xem đồ cất giữ của ông, Divo Braya không thể từ chối thẳng thừng, thế là hai người chờ một lát ở thư phòng, rồi Trương Hằng cảm thấy chán, nên chủ động xin cáo từ.
Sau khi thở phào nhẹ nhõm, Divo Braya tiễn Trương Hằng ra đến phòng khách, rồi nhìn người phương Đông kia rời khỏi Domus của mình.
Kết quả Trương Hằng vừa ra cửa, thì lại thẳng đến chỗ ở của Cobb ở ngoại ô, y như lần ở nhà Cobb, Trương Hằng cũng ở đó hết nửa ngày, khiến Andrea đang bí mật giám sát hành tung của Trương Hằng vô cùng khẩn trương, hắn đương nhiên biết Divo Braya là người mua lớn nhất nông sản của Cobb.
Hắn tuy đã sai Ami Dior đến thương lượng với Cobb, hứa sẽ giúp Cobb thanh toán phí bồi thường vi phạm hợp đồng, và sẽ trả thêm cho Cobb một khoản tiền nữa, nhưng quặng mỏ chỉ là một phần nhỏ trong việc làm ăn của Cobb, nguồn thu chính của Cobb vẫn là từ nông trường, nếu Divo Braya cũng tham gia vào, với tư cách là người mua lớn nhất, ông sẽ gây áp lực cho Cobb, thì rất có thể Cobb sẽ khai hết giao dịch với hắn ra.
Nhưng Andrea vẫn còn chút hy vọng, dù sao thì cáo già Divo Braya vẫn luôn giữ thái độ tr‌ung lập từ xưa đến nay, chẳng có lý nào bây giờ lại đột ngột tham chiến, một mình Andrea thì Divo Braya chẳng sợ, nhưng Andrea cũng chỉ là người bị đẩy lên sân khấu, sau lưng hắn vẫn còn các đồng minh chính trị có trọng lượng hơn, nếu không thì chỉ là một thị chính quan nho nhỏ, Andrea sao dám đơn độc đối chọi lại quyền lực của Hoàng đế.
Có lẽ Divo Braya sẽ không ngang nhiên đối đầu với họ như vậy, nếu không thì sau ngày hôm nay, ông chỉ có thể ôm chân Commodus, nên đây có thể chỉ là người phương Đông kia cố ý bày trò thôi.
Nhưng rồi ngày hôm sau, Andrea nhận được một tin dữ, đường ống dẫn nước thuộc khu vực hắn quản lý bị kẻ gian ph‌á hoại vào đêm qua.
Bạn cần đăng nhập để bình luận