Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 78: Mannerheim phòng tuyến hoan nghênh ngươi (hai mươi)

Chương 78: Phòng tuyến Mannerheim hoan nghênh ngươi (hai mươi)
Trong căn nhà gỗ nhỏ, tiếng súng đột ngột vang lên phá tan sự yên tĩnh của đêm tối.
Một lát sau, khu rừng phía xa vốn im ắng cuối cùng cũng vọng ra những tiếng động xao xác. Mấy người bịt mặt, tay lăm lăm súng tự động từ trong rừng cây bước ra, bọn họ mặc đồ ngụy trang màu trắng, nhưng trên người không có bất kỳ dấu hiệu quân đội nào, không nói một lời tiến về phía căn nhà gỗ nhỏ.
Thế nhưng, thứ nghênh đón bọn họ lại là một nòng súng đen ngòm, to lớn.
Trương Hằng không ngờ rằng nữ bác sĩ giấu dưới gầm giường lại là một khẩu súng máy hạng nặng Mark tháo từ trên xe ngựa xuống, người phụ nữ này còn điên cuồng hơn những gì hắn tưởng tượng. Nhưng vào thời điểm này, sự điên cuồng của nàng ngược lại lại phát huy tác dụng.
Trương Hằng rất kiên nhẫn, hắn đợi cho đến khi những kẻ không rõ lai lịch trong rừng cây sắp tiếp cận cửa nhà nhỏ mới bóp cò, đạn từ nòng súng phụt ra, tạo thành một vệt lửa dài.
Năm người bên ngoài rõ ràng cũng đã đề phòng khả năng có người giở trò quỷ, nhưng cho dù trí tưởng tượng của bọn chúng có phong phú đến gấp mười lần, thì chắc chắn cũng không thể đoán được trong căn nhà nhỏ lại giấu một thứ vũ khí hạng nặng như thế này.
Hỏa lực áp đảo trong nháy mắt đập tan mọi khả năng chống cự, năm người bên ngoài căn bản không có bất cứ cơ hội phản kháng nào, liền bị những viên đạn kim loại lao đến xé nát thân thể.
Đáng tiếc là súng máy hạng nặng có lợi hại đến đâu thì lượng đạn tiêu thụ cũng rất kinh người, chỉ một vòng công kích đã bắn hết số đạn dự trữ dưới gầm giường của nữ bác sĩ, mà thứ này cũng không thể tùy thân mang theo. Trương Hằng sau khi giải quyết xong đợt nguy cơ đầu tiên cũng chỉ có thể vứt nó sang một bên, sau đó rút súng lục bên hông ra, bắn rớt chiếc đèn dầu treo dưới mái hiên.
Và ngay khi hắn vừa làm xong chuyện này, đợt công kích thứ hai của đối phương cũng đã ập đến.
Đạn từ trong rừng rậm bắn tới, cày xới vào những vách gỗ mỏng manh của căn nhà, dễ như trở bàn tay xé rách chúng. Cũng may là Simon đã sớm đánh ngã chiếc giường để làm vật che chắn.
Cô bé tuy vẫn chưa biết vì sao địch nhân lại đột ngột xuất hiện ở doanh địa, nhưng cũng biết hai người hiện tại đang gặp nguy hiểm. Nàng đã cầm chắc khẩu M28 trên tay, cắn vào hộp tiếp đạn bằng da rồi nhanh chóng nạp đạn.
Trận mưa đạn xối xả kéo dài chừng ba phút, trong phòng một mảnh hỗn độn, khắp nơi đều là vết đạn, chén đĩa trên bàn đều vỡ vụn, may mà có hai tấm phản giường che chắn, nếu không hai người e rằng cũng chẳng khác gì đám thủy tinh vỡ vụn trên đất.
Có thể thấy rõ những kẻ kia lần này quyết tâm muốn xử lý Simon, bọn chúng đã chuẩn bị khá đầy đủ. Lại đợi một lát, tiếng súng dần thưa thớt, ba người nữa từ trong rừng đi ra, thăm dò bắt đầu di chuyển về phía căn nhà gỗ nhỏ, kết quả đáp lại chúng là ba tiếng súng nổ.
Ba người này đều bị Simon nổ súng hạ gục, Trương Hằng cũng nổ hai phát súng, đáng tiếc súng ngắn cuối cùng vẫn khiến hắn cảm thấy có chút không quen, nhưng ngay sau đó bọn họ phải hứng chịu những đợt phản công càng mãnh liệt hơn.
Tiếng súng dày đặc từ bốn phương tám hướng dội đến, đạn như thủy triều ập tới, dường như muốn nhấn chìm toàn bộ căn nhà gỗ nhỏ.
Tiếp tục thế này thì không ổn, từ mức độ hung hãn của hỏa lực, Trương Hằng có thể ước tính đại khái số người của đối phương phải từ hai mươi đến ba mươi người. Cứ đà này, hai tấm ván giường sớm muộn cũng chung kết cục với vách gỗ. Nhưng vấn đề là cả hai người lại không có bất cứ biện pháp nào để giải quyết tình cảnh trước mắt. Trương Hằng hiện tại ngay cả ló đầu ra cũng khó, chứ đừng nói đến việc làm sao đánh trả và đưa Simon cùng nhau tẩu thoát.
Nói một cách công bằng thì lần này Trương Hằng vẫn là bị Maggy tính kế.
Sở dĩ người phụ nữ kia sẵn lòng kể lại đầu đuôi sự việc của Simon cho hắn nghe, không chỉ đơn giản là có lòng tốt giải thích cho hắn, mà còn đang dùng cách này để chặn đường lui của hắn. Nữ bác sĩ tin rằng với trí lực của Trương Hằng, chắc chắn có thể hiểu rõ mình có ý gì sau khi biết những bí mật này. Cho dù hắn thật sự muốn chọn cách giết Simon thì cũng không thể được như ý mà rời khỏi doanh địa.
Cho nên Trương Hằng lúc ấy mới nói “Đối với chuyện này ta từ trước đến nay đều không có lựa chọn”.
Nhưng cho dù là vậy, cuối cùng Trương Hằng vẫn cảm tạ Maggy, bởi vì hắn hiểu rõ, chỉ riêng đối với việc này thì bản thân mình rất khó làm ngơ được, hắn tự hỏi, một khi đã hiểu rõ hết thảy thì rất khó có thể đưa ra quyết định bỏ mặc Simon mà mình chạy trốn.
Huống chi hắn vẫn còn một quân bài tẩy, trong túi của Trương Hằng vẫn đang yên vị con mộc điêu kia.
Ít nhất hắn còn có thể sử dụng phương pháp biến thành Ảnh tử để rời khỏi căn phòng nhỏ, có điều đêm nay không có ánh trăng, phạm vi hoạt động của hắn cũng chỉ giới hạn ở những nơi có đèn dầu chiếu tới, đây là một trở ngại không nhỏ. Muốn xông vào rừng rậm đánh vào sau lưng bọn chúng cũng không dễ dàng.
Nhưng nếu như tình thế tiếp tục diễn biến xấu hơn, hắn cũng không có lựa chọn nào khác.
Ngay khi Trương Hằng đưa tay vào túi, chuẩn bị nắm lấy con mộc điêu, thì tiếng súng đột nhiên trở nên dày đặc hơn, nhưng lần này tiếng súng không phải tất cả đều phát ra từ trong rừng cây, mà còn có không ít từ trong doanh địa vang lên.
Trương Hằng thấy tên áo khoác một tay, tàn tật vừa ôm khẩu súng máy hạng nhẹ yểm hộ cho người khác vừa xông ra ngoài, vừa giơ súng tiểu liên trong tay vừa điên cuồng nã đạn vào rừng. Ngoài ra, tên què chân nhiều sẹo cũng đá đổ chiếc bàn, kê khẩu súng trường lên đó rồi hầm hè cùng bọn đang ẩn náu trong rừng bắn trả, những đội viên du kích khác cũng bắt đầu hành động.
Trương Hằng không bỏ lỡ cơ hội, hắn một cước đạp sập bức tường lung lay sắp đổ sau khi đã hứng cả trăm ngàn lỗ đạn, mang theo Simon chạy ra khỏi nhà gỗ.
Vừa ra đến cửa đã nghe bên cạnh có tiếng huýt sáo, ngay sau đó một đội du kích viên đã ném cho hắn một khẩu súng tiểu liên, đối phương ra dấu với hắn, rồi gia nhập vào trận chiến.
Từ khi khai chiến đến giờ, số người trong doanh địa từ hơn bốn mươi người lúc cao điểm đã giảm xuống còn hơn mười người hiện tại. Phần lớn đã lần lượt hy sinh trong chiến hỏa, thế nhưng, chính điều này lại khiến những người còn lại trở nên đoàn kết lạ thường.
Đêm nay, dù nhận lệnh từ cấp trên không cho phép rời khỏi phòng một bước, nhưng khi thấy Simon ở lại trong căn nhà nhỏ bị tập kích, những người này vẫn quyết định đứng ra. Sự biến chuyển này hiển nhiên nằm ngoài dự đoán của cả hai bên.
Tuy bọn họ có sĩ khí cao ngút trời, nhưng về nhân số lại hoàn toàn ở thế yếu. Ngoại trừ đợt công kích đầu tiên đã khiến những kẻ trong rừng bối rối, đối phương rất nhanh đã tổ chức đánh trả.
Tuy những tên kia từ đầu đến cuối đều không lộ mặt, nhưng thực lực của bọn chúng xem ra không hề tệ. Ngoài đợt tấn công mở màn bị súng máy hạng nặng của nhà hắn dội cho một trận đến mức không có cách nào ứng phó, sau đó chúng lại phối hợp vô cùng ăn ý, hành động có trật tự. Thế là, đội du kích cũng bắt đầu xuất hiện thương vong.
Simon có chút do dự, hình như nàng muốn quay trở lại hỗ trợ, nhưng Trương Hằng biết mục tiêu của bọn chúng là nàng, việc nàng ở lại đây chỉ càng khiến những người khác gặp nguy hiểm hơn, vì thế hắn vỗ vai nàng.
Hiện tại, khắp doanh địa đều vang tiếng súng, đa phần mọi người lúc này đều không biết phải trốn đi đâu, nhưng với Trương Hằng thì lại không phải là vấn đề. Ngay từ trước khi nói chuyện với Maggy, cô ta đã ám chỉ rất rõ ràng, hướng tây bắc hẳn là sơ hở của vòng vây, cũng là con đường sống duy nhất của bọn họ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận