Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 158: Hồng trà cùng lời nói trong đêm

"Cám ơn, cám ơn các ngươi, lần này may mắn mà có các ngươi," thầy giáo dạy hóa ở dưới chân cầu liên tục nói lời cảm tạ, đồng thời theo như giao hẹn, rút một xấp tiền trong túi da trâu đưa cho Trương Hằng, đầy mong chờ nói, "Lần sau giao dịch tôi còn có thể tìm các cậu sao?"
Trương Hằng nhìn về phía cậu bé trai đứng sau.
Cậu bé kia nghĩ nghĩ, đưa ra một dãy số điện thoại, "Gọi trước một cuộc, mặc kệ có ai nghe máy hay không, lập tức cúp, nửa tiếng sau lại gọi lần nữa, đừng nói thêm lời thừa thãi, không được tiết lộ thân phận, địa điểm gặp mặt vẫn để ở chỗ này, nên chỉ cần nói thời gian là được."
"Được được." Thầy giáo hóa rối rít gật đầu, nhét túi da trâu vào vị trí sâu nhất trong áo.
"Chúc ông may mắn." Trương Hằng nói, khởi động xe.
Bóng lưng thầy giáo hóa ở trong kính chiếu hậu dần xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất vào bóng tối.
"Vận may không tệ, một đêm kiếm lời được 4000 Euro." Trương Hằng nói, rút ra 10 tờ 200 Euro trong xấp tiền đưa cho cậu bé kia.
Cậu bé nhíu mày, "Ngươi không thiếu của ta nhiều tiền như vậy."
"Đây không phải là ta thiếu tiền của ngươi, mà là tiền chia cho ngươi trong vụ làm ăn lần này."
"Ta không muốn, đây là công lao của ngươi, ta thậm chí còn không xuống xe." Cậu bé nói.
"Riêng việc dọc đường này ngươi đã giải thích cho ta cách dùng hệ thống thông tin hiện đại để theo dấu cũng đã đáng giá từng này tiền."
"Nhưng hiện tại ta có chút hối hận."
"Vì sao?"
"Bởi vì trông ngươi không giống người tốt, tại sao ngươi lại liên hệ với bọn Albania kia thuần thục như vậy, trong lòng ngươi không hề có một chút sợ hãi sao, ngươi đã đánh ngã bốn người bằng cách nào? Súng kia từ đâu tới, làm sao ngươi biết uy hiếp chúng bằng Jonathan thì chúng sẽ thả chúng ta, trước kia ngươi đã từng làm chuyện tương tự sao? Thân phận thực sự của ngươi có phải là đã mất rồi, hay là bởi vì ngươi đang bị truy nã?"
"Xem ra ngươi có không ít nghi vấn về ta, nếu ta không thể đưa ra một lời giải thích khiến ngươi hài lòng, ngươi sẽ làm gì? Báo cảnh sát, hay là đuổi ta đi?"
Cậu bé trai hừ một tiếng, "Ta đuổi ngươi đi để ngươi đi tìm bọn Albania đó nương tựa, biến thành tội phạm thực sự sao, đừng hòng, ta sẽ giám sát ngươi."
"Được thôi." Trương Hằng lại lấy ra khoảng một ngàn từ hai nghìn Euro, "Tiền thuê nhà tháng này với tiền nợ."
Lần này cậu bé trai cuối cùng cũng nhận tiền, đồng thời không quên nói thêm, "Còn có tiền ăn, cuối tháng tính với ngươi."
"Được thôi."
Trương Hằng đến bãi đỗ xe trả xe, sau đó cùng cậu bé bắt xe buýt trở về chỗ ở, kết quả giữa đường thì trời bắt đầu đổ mưa, hai người không mang dù bị dội cho ướt sũng, về đến nhà thì cũng đã gần 12 giờ đêm.
Hai người đi tắm rửa trước, thay đồ sạch sẽ, nhưng cũng không buồn ngủ, cậu bé dứt khoát pha một ấm hồng trà, hỏi Trương Hằng, "Ngươi có muốn một chén không?"
"Bao nhiêu tiền?"
"Trông ta giống người nhỏ mọn vậy sao?"
"Ta không biết, ngươi có vậy không?"
Cậu bé lườm một cái, đưa tách hồng trà đã pha cho Trương Hằng.
"Thật xin lỗi, trước đây thời gian chúng ta ở cùng nhau cũng không lâu, vẫn chưa kịp hiểu rõ ngươi."
Chờ trà nguội bớt, Trương Hằng nếm thử một ngụm nhỏ, vị rất bình thường, chát đắng sau đó chút ngọt dịu cũng không rõ ràng, chắc là trà loại thông thường bán trong siêu thị.
Cậu bé cũng rót cho mình một tách, sau đó lấy một miếng lót đặt dưới cửa sổ, cởi dép lê ra, khoanh chân ngồi xuống, một tay vuốt ve Cá Sấu Nhỏ, một tay cầm tách trà lên, nhấp một ngụm hồng trà nóng hổi, phát ra tiếng thở dài thỏa mãn.
Giọt mưa gõ vào cửa kính, phát ra âm thanh tí tách dễ chịu, uốn lượn thành từng vệt nước nhỏ, một lúc lâu hai người đều không ai nói gì, chỉ riêng mỗi người uống trà trong tay.
Đến khi Trương Hằng phá vỡ sự im lặng, "Ngươi khuyên Jonathan từ bỏ, tiếp nhận hiện thực, tại sao bản thân ngươi lại không chấp nhận hiện thực?"
"Hả?"
"Ngươi cũng đã nói rồi, các ngươi đang đánh một trận chiến không thể thắng, vậy tại sao các ngươi vẫn còn muốn tiếp tục chiến đấu?"
"Vì sao ta phải trả lời vấn đề của ngươi?" Cậu bé trai liếc một cái, sau đó nhích mông, đổi tư thế ngồi, không màng hình tượng mà dang hai chân ra, mở rộng gấp đôi.
"Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi."
"Ha ha, đừng tưởng dựa vào vài lời xã giao là ta sẽ tin, 01 được huấn luyện bài bản về phương diện này, ta được A+ tại sao ngươi không nói với ta sớm hơn, rốt cuộc ngươi đã làm gián điệp cho Hắc Tổ bằng cách nào."
"Bởi vì… bọn họ nhìn có vẻ giống bên thắng hơn?"
"Đúng vậy, nếu ngươi chỉ làm việc cho bên thắng, vậy sẽ vĩnh viễn không bao giờ thua, đó là logic của người thông minh," cậu bé cười khẩy nói, "Nhưng mà ngươi có biết vấn đề của người thông minh nằm ở chỗ nào không, bọn họ đôi khi lại quá thông minh... Được rồi, không nói chuyện của ta nữa, nói chuyện của ngươi đi, ngươi có thể thử tiếp tục kể câu chuyện về vũ trụ song song kia xem, ta sắp quên mất thế giới mười hai năm trước ra sao rồi, kể đi, xem ngươi có thể khơi dậy được bao nhiêu ký ức của ta."
"Ừm, thật ra thì cũng không khác biệt lắm, ngươi biết đấy, mọi người vẫn chỉ quan tâm đến việc của riêng mình, so với những tin tức lớn lao về chính trị, kinh tế hay lộn xộn đủ thứ khác thì mọi người vẫn luôn quan tâm đến ví tiền của mình hơn, bọn họ sẽ lên mạng lên tiếng yếu ớt, hô hào chính nghĩa, nhưng cũng chỉ thế mà thôi… ngược lại là ngươi, sau mười hai năm, sự thay đổi của ngươi mới thật sự lớn."
"Có phải không, ta đã thay đổi ở đâu?"
"Khi đó ngươi thật sự giống như cái ID của ngươi, trông như một đứa trẻ ngốc, toàn thân giống như một cây cung căng cứng, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện phải đi chứng minh thứ gì đó, ta không thể nào hình dung được cuộc sống bình thường của ngươi là như thế nào."
"Hừ." Cậu bé lại nhấp một ngụm trà.
"Nhưng mà ta thật sự rất vui khi nội tâm của ngươi lại không có chút thay đổi nào, đáng ra ngươi có thể không làm như vậy, che giấu lòng tốt và chính nghĩa dưới vẻ ngoài lạnh lùng đó."
"Ngươi biết cho dù ngươi nói như vậy, ta cũng không giảm tiền thuê nhà cho ngươi đâu." Cậu bé nói một cách nghiêm túc.
"Ngươi mời ta uống hồng trà, ta cũng phải làm gì đó chứ."
"Ừm, không đạt, lời nói dối của ngươi đầy sơ hở, ta cũng không nỡ nhìn ngươi diễn tiếp." Cậu bé dừng lại một chút, đặt cốc trà xuống bậu cửa sổ, ôm lấy Cá Sấu Nhỏ trên đầu gối.
"Nói cho ngươi cũng không sao… Khi còn nhỏ, chắc chắn ai cũng có rất nhiều lý tưởng, lúc mười mấy tuổi thì luôn cảm thấy mình là chủ nhân của thế giới, thấy việc gì sai trái là muốn ra tay thay đổi, xếp lại toàn bộ những mảnh ghép gỗ đang bị sai vị trí, quét sạch bụi bẩn trên mặt bàn, khi đó, ngươi thật sự muốn biến thế giới trở nên tốt đẹp hơn, nhưng đến khi lớn hơn một chút, ngươi sẽ phát hiện ra rằng thế giới không hề như vậy, mọi người cũng không để ý đến đúng sai."
"Thế giới của người trưởng thành chỉ quan tâm đến lợi ích, ngươi thấy bất công, thấy những thứ sai lầm cần phải sửa lại, nhưng mọi người đều im lặng, không ai phản kháng, ai cũng tự nhủ rằng thế giới là như vậy, ta phải tuân thủ quy tắc, chấp nhận những điều bất công, bởi vì để thay đổi thì cái giá phải trả quá lớn, một mình ta không làm được, tiếng nói của ta quá nhỏ… Thế nên thế giới này đôi khi nhìn như một vở hài kịch đen đầy ma mị."
"Ý ta là, ta hiểu quy tắc vận hành của thế giới này, ta hiểu rằng tất cả đều xoay quanh lợi ích, nhưng điều đó không có nghĩa là ở những nơi không liên quan đến lợi ích thì không có đúng sai, đúng vẫn là đúng, sai vẫn là sai, đây không phải một mối quan hệ biện chứng trong triết học, ta thấy Hắc Tổ làm sai, có lẽ bọn họ là người chiến thắng cuối cùng, OK, ta chấp nhận điểm này, nhưng đáng tiếc là chiến thắng không đại diện cho chính nghĩa, và nếu ta biết họ đã làm sai, thì ta vẫn sẽ tiếp tục chiến đấu, 01 vẫn sẽ tiếp tục chiến đấu, dù không ai muốn đứng về phía chúng ta." Cậu bé trai thành thật nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận