Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 253: Thông minh quá sẽ bị thông minh hại

Chương 253: Thông minh quá sẽ bị thông minh hại.
Trương Hằng dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết hết đám nam tế tự, sau đó đi vào thần miếu cạnh cửa, vào bên trong nhìn một cái. Khác với bên trong thần miếu Jupiter một mảnh đen kịt, bên trong thần miếu Juno ngược lại đèn đuốc sáng trưng.
Trương Hằng thấy hai tùy tùng đang giúp một nam tế tự sửa soạn thứ gì đó, hẳn là từ miệng đám hài tử vừa rồi lấy được tin tức có giá trị. Vị trí ba người cách cửa lớn hơi xa, Trương Hằng tính toán, hắn khó có thể trước khi đối phương phát giác mà sờ đến gần ba người, vì vậy Trương Hằng lấy xuống 【 ôn dịch xương cung 】 trên lưng.
Mũi tên thứ nhất chính xác trúng yết hầu một tùy tùng, tùy tùng kia chưa kịp lên tiếng đã trượt xuống theo cột đá cẩm thạch phía sau, còn tùy tùng bên cạnh bị động tĩnh mũi tên bắn trúng đánh thức, vừa rút vũ khí, vừa mở miệng định lớn tiếng hơn cảnh báo, nhưng không ngờ ngay sau đó hắn cũng đi theo đồng bọn, mũi tên thứ hai tới nhanh hơn tưởng tượng nhiều, lại còn trực tiếp xuyên tim hắn.
Để trong thời gian ngắn nhất giải quyết hai tùy tùng, mũi tên thứ nhất Trương Hằng dùng mũi tên thường, mũi tên thứ hai lại dùng 【 Paris chi tiễn 】, tùy tiện nhắm rồi lập tức buông tay, giây sau 【 Paris chi tiễn 】 tự động trúng vào chỗ yếu phát huy hiệu quả, tự sửa lộ bay.
Đến khi hai tùy tùng đều ngã xuống, tên tế tự đang cắm cúi chỉnh lý giấy cói mới nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu lên, nhưng mà kiếm Ba Tư của Trương Hằng đã gác trên cổ hắn.
"Orderlus đâu?" Trương Hằng hạ giọng hỏi.
"Ai?" Tế tự có vẻ kinh hoàng, "Ta không biết cái gì Orderlus, đây là thần miếu thiên hậu Juno, chúng ta không có bao nhiêu tiền, nếu ngươi muốn cướp người, nên đi tìm bọn quý tộc dưới núi kia."
"Ngươi biết ta không vì tiền mà đến." Trương Hằng nói.
Nhưng hắn vừa dứt lời thì nghe có tiếng bước chân từ sau tượng thần truyền tới. Mặt tế tự lộ ra vẻ vui mừng, biết có người đang tới đây, e là hành trình tiềm hành của người áo đen trước mắt cũng phải kết thúc tại đây.
Nhưng hắn không ngờ, phản ứng của Trương Hằng khi nghe tiếng bước chân cũng rất quyết đoán, trực tiếp đẩy kiếm Ba Tư vào cổ hắn, tế tự nhìn máu tươi từ cổ họng mình trào ra, tựa hồ vẫn không tin được.
Còn Trương Hằng đã nghiêng người áp vào lối đi ngoài hành lang. Người chủ tiếng bước chân chưa đi hết hành lang đã thấy tế tự ôm cổ mình, theo bản năng hắn muốn đi vào xem cho rõ rốt cuộc có chuyện gì, thế là gặp một bóng người đâm thẳng vào ngực hắn, Trương Hằng cũng nhân cơ hội nhảy lên cắm chủy thủ vào tim kẻ vừa tới.
Đến đây, hắn đã giải quyết năm địch nhân, cơ bản đều trong vòng một chiêu, cố gắng không để người chết phát ra âm thanh lớn, bị người phát hiện. Không phải Trương Hằng ngẫu hứng, đột nhiên muốn theo đuổi thành tựu tiềm hành thông quan năm sao, mà bởi vì hắn biết Orderlus có một đường hầm bí mật có thể thông tới thư phòng Commodus, rất có thể cửa hầm còn lại cũng nằm ở thần miếu, ngoài ra Trương Hằng không rõ liệu giữa đường có lối ra nào khác hay không.
Để tránh gây phiền toái cho bản thân, Trương Hằng tất nhiên hy vọng có thể trước khi Orderlus vào đường hầm bí mật mà giải quyết tên phiền toái này, vì vậy hắn mới chọn phương thức chiến đấu tiềm hành. Đến giờ tiến triển coi như thuận lợi, tuy không thể trực tiếp hỏi được chỗ của Orderlus từ miệng tên tế tự, nhưng cũng may thần miếu không đặc biệt lớn, Trương Hằng thu hồi 【 Paris chi tiễn 】 tiếp tục đi dọc hành lang phía trước.
Đèn trên vách hành lang không sáng như đại sảnh phía ngoài, hắt bóng Trương Hằng lên tường, lung lay, có vẻ hơi âm trầm. Nhất là xung quanh còn thỉnh thoảng xuất hiện một hai gian thạch thất, nhìn có vẻ đã cũ, hẳn là phòng của các tế tự mấy trăm năm trước, bất quá sau mấy lần xây dựng lại thần miếu, hiện tại tế tự đã có chỗ ở mới, nơi này đã thành chỗ cất giữ hồ sơ cùng tạp vật.
Nhưng khi đi một đoạn, Trương Hằng cũng phát hiện một vài điểm không đúng, thứ nhất là hắn đã đi rất dài, có thể cảm giác được địa thế không ngừng đi xuống, thứ hai là thạch thất ở đây nhiều hơn bên thần miếu Jupiter sát vách rất nhiều, hơn nữa các thạch thất còn liên thông nhau, giống như mê cung, do vậy khi tìm kiếm Trương Hằng không thể không chú ý ghi nhớ đường mình đã đi.
Nhưng sau tiếng ầm ầm, Trương Hằng quay đầu lại, phát hiện con đường mình đến đột nhiên nhiều thêm một tảng đá lớn.
Cùng lúc đó, giọng của Orderlus vang lên sau lưng hắn.
"Ai phái ngươi tới giết ta?"
Trương Hằng quay đầu nhìn về nơi giọng nói truyền đến, nhưng ở đó chỉ có vách đá, không thấy bóng người nào, lúc này tiếng cười lạnh của Orderlus lại vang lên, "Đừng phí sức, ngươi không thấy ta đâu, ngươi biết đây là nơi nào không?"
"Xin lắng tai nghe." Trương Hằng vừa nói vừa đi tới vách đá kia, ngẩng đầu đánh giá nó.
"Đây là Minh phủ," giọng của Orderlus có vẻ hơi âm trầm, "Ngoài những kẻ đã chết một lần như ta, người sống nào đến đây rồi cũng không cách nào đi ra ngoài... "
"Ha." Trương Hằng biết Minh phủ, không chỉ trong thần thoại, mà trên thực tế quảng trường La Mã cũng có một Minh phủ.
Ngay cạnh cây cột mạ vàng tượng trưng cho điểm xuất phát của mọi con đường, có một kiến trúc nhỏ, phần trên được người La Mã coi là rốn, phần dưới là Minh phủ. Người thành La Mã đều tin rằng thế giới người sống trên mặt đất và thế giới tư nhân dưới lòng đất được liên kết với nhau bằng một khe hở, mỗi năm có ba ngày Minh phủ sẽ mở cửa, mà những ngày đó cũng bị coi là hung nhật.
Nhưng những thứ này Trương Hằng tất nhiên không tin, hắn rất nhanh tìm được thứ cần tìm trên vách đá, đó là một ống đồng, giấu trong khe đá, Orderlus dùng ống đồng này để truyền tiếng, phối hợp mánh lới Minh phủ để giả thần giả quỷ.
Trương Hằng tiến lại gần ống đồng nhỏ giọng lẩm bẩm vài câu không rõ ràng, hắn biết lúc này Orderlus ở đầu kia ống đồng tám phần đang dựng tai lên cẩn thận phân biệt xem hắn đang nói gì, sau đó Trương Hằng lấy chủy thủ, dùng sức chà xát mấy lần vào ống đồng.
Orderlus ở bên kia lập tức cảm nhận được bản nâng cấp của phấn viết trên bảng đen, suýt nữa bị đợt công kích Boeing của ai kia làm phun cả bữa tối.
Trương Hằng không phải rỗi hơi mà trêu Orderlus cho vui, Orderlus lần này là thông minh quá hóa dại, tự nhấc đá đập vào chân mình, muốn mượn danh Minh phủ gia tăng độ đáng sợ, dọa Trương Hằng.
Phải thừa nhận thủ đoạn này của hắn trong thời đại này vẫn rất lợi hại, cộng thêm loại thuốc tự chế kia thì thật sự, Trương Hằng thậm chí cảm thấy Orderlus làm cố vấn cho Commodus là quá ủy khuất cho hắn, hắn phải ở thế kỷ thứ hai sau công nguyên mà làm nhà phát minh hay nhà khoa học tiên phong gì đó, khai sáng cho toàn nhân loại mới đúng.
Nhưng chút ý tưởng đó của hắn trước mặt Trương Hằng người được giáo dục chín năm bắt buộc và thấm nhuần khoa học thì hoàn toàn là trình độ tiểu học năm hai, hơn nữa Trương Hằng còn đánh giá ra việc Orderlus có thể dựa vào ống đồng nghe được hắn nói chuyện cho thấy khoảng cách giữa cả hai cũng không xa.
Trương Hằng tặng cho Orderlus một bộ công kích âm ba cũng là hy vọng chọc tức Orderlus, để hắn đừng gấp đào địa đạo, ngoan ngoãn chờ hắn đến tận cửa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận