Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 03: Người bình thường siêu năng lực

Đám lưu manh nhãi nhép kia thường ngày ở gần đây quen tác oai tác quái, ỷ đông người làm càn, lần nào cũng chỉ có chúng bắt nạt người khác, đây là lần đầu tiên bị người khác bắt nạt ngược lại. Trương Hằng ra một quyền này quá đột ngột, trước đó lại không hề có dấu hiệu gì, tên đầu lĩnh áo da còn đang mời hắn nhập hội, mấy tên lưu manh nhãi nhép khác cũng đều cảm thấy trò này hay hay còn mới lạ, kích thích, nhao nhao nhếch mép. Kết quả không ngờ sự tình kích thích hơn còn ở phía sau, tên nhãi ăn mặc kiểu học sinh đối diện kia không nói hai lời trực tiếp động thủ, áo da bất thình lình ăn trọn một quyền, đầu sau đó lại có một màn va chạm khảo thí với sàn nhà, cả người tối sầm mắt lại, câu 'Ngọa Tào' còn chưa kịp thốt ra miệng đã ngất đi. Mấy tên lưu manh nhãi nhép khác cũng bị một màn này làm cho kinh ngạc, cả đám đều ngây người tại chỗ, nhất thời quên đánh trả, nhưng mà hiện thực đâu phải trò chơi hiệp chế, Trương Hằng cũng không định khách khí với bọn chúng, xử lý tên áo da xong liền lập tức túm lấy cổ áo tên thứ hai, một chiêu quật vai ném mục tiêu thẳng xuống đất phía sau, mà tên này càng xui xẻo, lúc rơi xuống trán lại cắm đúng vào bồn rửa tay, máu tươi chảy ròng ròng, trong nháy mắt đã mất đi sức chiến đấu. Sống ở biển Caribbean hơn mười năm, Trương Hằng không chỉ nâng đao thuật lên lv3, cho dù hiện tại không có đao trong tay, năng lực cận chiến của hắn vẫn cực kỳ đáng gờm, chiêu quật vai vừa rồi là một trong những tuyệt chiêu của Annie, hai người khi đối luyện Trương Hằng đã học được, cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu phong phú, trong mấy trận ẩu đả trên đường phố như này rất khó tìm thấy đối thủ. Bất quá ngắn ngủi năm giây, Trương Hằng đã giải quyết hai đối thủ. Nhưng mà qua khoảng thời gian này, ba tên lưu manh nhãi nhép còn lại cuối cùng cũng tỉnh như trong mộng, buông lỏng tay ra khỏi người cô bé, một bên gào thét hò hét cổ vũ mình, một bên móc ra dao bấm, huơ tay múa chân trước mặt Trương Hằng. Chiêu này của bọn chúng bình thường hù dọa người bình thường còn có tác dụng, đáng tiếc hôm nay lại gặp phải Trương Hằng, chỉ nhìn tư thế cầm dao và bộ pháp dưới chân của bọn chúng, Trương Hằng đã biết mấy tên lưu manh này không hề trải qua bất kỳ huấn luyện có hệ thống nào, về cơ bản trên dưới toàn thân đều là sơ hở, bất động thì còn đỡ, hễ động thì những sơ hở kia càng lộ rõ hơn. Bất quá loại vũ khí sắc bén như dao bấm, trong chiến đấu, nhất là hỗn chiến vẫn có độ nguy hiểm tương đối, đây cũng là nguyên nhân Trương Hằng chọn đánh ngã hai người đầu tiên, ba người còn lại hắn giải quyết sẽ tương đối đơn giản. Toàn bộ trận chiến từ đầu đến cuối chỉ vừa một phút, Trương Hằng lưu lại chút thủ, năm tên lưu manh, ngoài trừ hai tên vừa lên đã bị hắn xuống tay nặng đánh ngất xỉu, ba tên còn lại, tuy mỗi người đều trúng vài quyền, nhưng ý thức vẫn duy trì tỉnh táo, trong đó thảm hại nhất một tên cũng chỉ là lao tới không đánh trúng Trương Hằng, bị hắn ấn đầu vào bồn tiểu, sau lưng lại bị đạp cho một cú. Loại cường độ chiến đấu này trong cuộc đời hải tặc của Trương Hằng căn bản không đáng kể, hắn thậm chí còn chẳng đổ mồ hôi, ba tên còn sống nhăn nhó sau khi buông vài câu ngoan thoại vô nghĩa liền kéo theo tên áo da ngất xỉu cùng tên mặt mũi dính đầy máu bỏ chạy. Trương Hằng làm bộ đuổi theo hai bước, kết quả bọn kia vì quá sợ hãi, bị bậc thềm ở lối đi bộ vấp ngã xuống, rơi vào bồn cây xanh bên cạnh, sau này nhóm người này liền trở nên rất trung thực, không dám mạnh miệng nữa, chỉ còn cắm đầu liều mạng chạy trốn. Trương Hằng cũng chẳng có hứng thú đuổi tiếp, nhưng khi hắn quay trở lại nhà vệ sinh công cộng kia, lại không kìm được nhíu mày. Nhà vệ sinh công cộng vẫn giữ lại dấu vết của cuộc chiến trước đó, trên mặt đất có một vũng máu rất rõ ràng, là của tên trán cắm vào bồn rửa tay xui xẻo kia, còn có nước bọt của tên áo da bị ngã choáng để lại, một chiếc giày thể thao không biết của ai, ba con dao bấm, trên lan can bồn tiểu inox cũng có một vết lõm nhỏ. Mọi thứ đều giống y hệt hai phút trước lúc Trương Hằng rời đi, chỉ có một khác biệt duy nhất là cô gái bị hôn mê nằm trên mặt đất đã biến mất. Là tự mình rời đi sao? Trước đó sự chú ý của Trương Hằng đều dồn hết lên đám lưu manh, ngược lại không để ý bên nhà vệ sinh có chuyện gì xảy ra, nếu cô bé kia nhân cơ hội này rời đi cũng không phải là không có khả năng, nhà vệ sinh công cộng này được thiết kế hai cửa trước sau, hắn cùng đám cắc ké kia đều đi cửa trước, ngoài ra còn có một cửa sau, không xa cửa sau là một công viên nhỏ mở, thảm thực vật bên trong cực kỳ tươi tốt, từ đây chạy nhanh qua cũng không mất tới hai phút. Mặc dù lúc bị đám lưu manh mang tới, ý thức của cô bé có vẻ không rõ, nhưng chỉ dựa vào điểm này Trương Hằng cũng không thể xác định độ say của cô ta, thêm vào đó lúc trước đánh nhau động tĩnh cũng không nhỏ, cô ta có thể bị đánh thức giữa chừng, và trong tình huống không xác định được lập trường của mấy người kia, nếu cô ta đủ thông minh, thì hoàn toàn có thể tiếp tục giả vờ say rượu, đến khi tất cả đàn ông ở đây rời đi mới chạy vào trong công viên. Đại khái sau khi suy luận ra chuyện gì xảy ra sau khi hắn rời đi, Trương Hằng cũng chẳng có ý định đuổi theo, hắn với cô bé đó vốn không có ý gì khác, đối phương có nói cảm ơn hắn hay không hắn cũng chẳng để tâm, sở dĩ hắn động thủ với đám cắc ké kia cũng chẳng liên quan gì mấy với đối phương, chỉ là bởi vì trong tình huống đó, nếu hắn không động thủ thì sẽ không thể nào rời đi, cô bé kia đã tự mình trốn thoát, cũng giúp hắn bớt đi không ít phiền phức, không cần phải nghĩ cách liên hệ bạn bè của cô ta tới đón nữa. Trương Hằng đơn giản xử lý vũng máu dưới đất cùng mấy con dao bấm, để phòng ngừa gây ra phiền phức không cần thiết, sau đó cũng đứng dậy rời khỏi nhà vệ sinh công cộng kia. Giờ này ký túc xá đã đóng cửa, Trương Hằng cũng không muốn làm phiền đến quản lý ký túc xá dưới lầu để mở cửa nữa, giống như mọi khi, tìm một khách sạn gần đó, trực tiếp mở một phòng ở một mình. Hiện tại khách sạn phần lớn đều trang bị thiết bị nhận diện khuôn mặt, lúc đối diện với ống kính, Trương Hằng không thể không bỏ mũ trùm áo lông xuống, ngẩng mặt lên, cho nên không ngoài dự liệu, dáng vẻ của hắn làm nhân viên lễ tân giật mình. Cô ta kinh nghi bất định liên tục quẹt chứng minh thư của hắn hai lần, kết quả không nhận được bất kỳ tin tức tội phạm bị truy nã nào trên mạng, vốn dĩ đây là tin tốt, nhưng dường như nhân viên lễ tân vẫn không muốn tin vào điều đó. Cuối cùng, Trương Hằng không thể không lại móc thẻ học sinh của mình cùng thẻ ra vào trường đưa cho đối phương xem, nhân viên lễ tân cảm thấy cực kỳ ngạc nhiên, khi trả lại thẻ căn cước và thẻ phòng, cô ta không kìm được hỏi thêm một câu: “Anh thật sự mới có mười chín tuổi thôi sao?” “Ừm, còn một thời gian nữa mới tới tết, nên đúng vậy, có lẽ ta vẫn là mười chín tuổi.” Trương Hằng nhận lấy thẻ phòng. Mãi đến khi hắn lên thang máy, nhân viên lễ tân ở dưới lầu vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc không thể tin nổi, cô ta làm ở vị trí này cũng đã hai năm, hai năm nay vì tính chất công việc gặp không ít kiểu người, để giết thời gian nhàm chán, cô ta cũng tự nghĩ ra vài trò chơi nhỏ để tự tiêu khiển, trong đó thích nhất là đoán nghề nghiệp của khách. Mỗi khi có một người đi một mình vào khách sạn, nhân viên lễ tân sẽ hình dung trong đầu ra nghề nghiệp của người đó, sau đó lại trong lúc người ta trả phòng hay tính tiền khi trò chuyện phiếm sẽ tìm cách xác minh. Cô ta chơi trò nhỏ này mãi không biết chán, trải qua hai năm rèn luyện cô ta hiện tại đã có thể làm đúng đến bảy tám phần, đó có thể xem là một loại cái gọi là siêu năng lực của người bình thường. Nhưng lần này siêu năng lực mà cô ta lấy làm tự hào dường như hoàn toàn mất tác dụng. Học sinh? Sao có thể, cái khí chất này, ừm, nói gượng ép thì có chút giống với mấy tên hải tặc đầu lĩnh máu lạnh trong phim ảnh hay truyền hình. Nhưng ngay sau đó, nhân viên lễ tân lại buồn cười với cái ý nghĩ hão huyền của mình. Đây là thế kỷ 21 ở Trung Quốc rồi, làm gì còn có những thứ không đâu như thế này nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận