Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 365: Báo thù cố sự

"Chúng ta đã nghĩ đến việc giải quyết chuyện này bằng pháp luật, nhưng công ty đường sắt Thái Bình Dương liên hợp có thế lực rất lớn, việc cho hay không thị trấn ngươi xây đường sắt chỉ là chuyện một câu nói của bọn chúng, mà những thị trấn có đường sắt phát triển rất nhanh, người nhập cư mới sẽ càng ngày càng nhiều, ngược lại, hàng hóa ở trên trấn rất khó vận chuyển ra ngoài... Lúc ấy, vị trí của chúng ta chỉ là một thôn trấn, tất cả mọi người trên trấn chỉ có không đến năm mươi người, ai cũng mong mỏi đường sắt được xây qua, để cuộc sống trở nên tốt hơn, Ruben hiển nhiên cũng hiểu rõ điểm này, cho nên hắn đã dùng nó để áp chế viên chức an ninh trên trấn, muốn che giấu chuyện này đi. Lão Ngưu Tử tựa hồ cũng rơi vào hồi ức, ngừng lại một chút rồi nói tiếp, "lúc ấy, viên chức an ninh trên trấn là ngài Thompson, hắn hoàn toàn đứng về phía người của công ty đường sắt Thái Bình Dương liên hợp, quả thực tựa như chó săn của bọn chúng, Thompson luôn chắc chắn rằng Mary đã bị bọn cường đạo gần đó cướp đi và giết hại."
"Sau đó, chúng ta muốn thông qua những người khác trên trấn để đối đầu với Thompson và công ty đường sắt Thái Bình Dương liên hợp, nhưng lại phát hiện chẳng có ai muốn đứng chung với chúng ta cả, so với việc để chính nghĩa được thực hiện, mọi người càng muốn có đường sắt hơn, đây là lý do tại sao hội 'Móng Ngựa May Mắn' lại được thành lập, Cook đã nói TM với viên chức an ninh, nếu không ai có thể mang lại công lý cho chúng ta, vậy thì chúng ta tự tạo ra công lý của mình. Ngoài chúng ta ra, lúc ấy Cook còn viết thư cho hai người bạn, bọn họ cũng chạy đến thị trấn này, cùng với một cao bồi khác đang làm việc cho Cook, tổng cộng sáu người chúng ta, là toàn bộ thành viên của hội Móng Ngựa May Mắn."
Nghe đến đây, Trương Hằng cắt ngang lời Lão Ngưu Tử, "Cái hình móng ngựa bị khắc trên ngực các ngươi chính là do việc gia nhập hội Móng Ngựa May Mắn mà ra sao?" Trương Hằng chính vì đã thấy dấu ấn này khi điều tra về Lão Ngưu Tử tại Hẻm Núi Hà, nên mới nghi ngờ người này có liên quan đến nhiệm vụ chính tuyến.
"Đúng vậy, không sai," Lão Ngưu Tử thừa nhận nói, "Matthew và Cook cũng có trên người, nhưng sau đó Matthew đã cắt sẹo lên chỗ đó để loại bỏ cái lạc ấn này, đó là chuyện sau này, tóm lại, khi người đã đông đủ, sáu người chúng ta cùng nhau che mặt, lén lút đến chỗ ở của đám người Ruben, định thừa dịp bọn chúng say rượu không phòng bị sẽ giết hết bọn chúng, nhưng sau đó sự việc bắt đầu mất kiểm soát... Bên phía Ruben có tất cả mười người, ngoài hai người bạn chơi ra thì những người còn lại đều là nhân viên an ninh do cha hắn, một thành viên hội đồng quản trị cấp cho, nhưng mấy tên đó đều là công tử bột."
Matthew là người xông lên phía trước nhất, trực tiếp xử lý hai người duy nhất còn hoàn toàn tỉnh táo trong phòng, sau đó chúng ta cũng xông vào và bắt đầu đại sát đặc sát, nhưng trong phòng, ngoài người của Ruben ra còn có hai kỹ nữ, trong việc có nên giết cả hai kỹ nữ kia không, ta và Cook đã xảy ra tranh cãi, Cook nói rằng lúc Mary bị hại, rất có thể hai người kia cũng có mặt ở đó, nhưng ta nói chúng ta không thể nào xác định được điểm đó, chúng ta đến là để báo thù chứ không phải để giết bừa người vô tội, ngay lúc chúng ta cãi nhau thì một kỹ nữ định thừa lúc chúng ta không chú ý lén chuồn ra ngoài, thế là một người bạn của Cook đuổi theo và nổ súng xử lý cô ta, sau khi quay lại hắn xử lý luôn người kỹ nữ còn lại."
"Ngay sau đó... Cảnh sát trưởng Thompson nghe thấy tiếng súng cũng chạy đến, hắn rút súng, định bắn về phía ta, ta không còn cách nào, chỉ có thể đoạt thế trước mà xử lý hắn, đến lúc này mọi chuyện đã loạn hết cả lên, Cook bảo với chúng ta rằng đã đi đến bước này thì lui lại đã muộn rồi, tất cả mọi người trên trấn đều biết ân oán giữa chúng ta và Ruben, đợi viên chức an ninh mới nhậm chức thì chúng ta vẫn khó thoát khỏi cái chết, đã như vậy, chi bằng chúng ta làm trước một bước, dứt khoát giết hết người trên trấn đi.""Cho nên, các ngươi đã đồ sát cả thị trấn thật sao?" Wendy hỏi.
"Không sai, bất kể là nam hay nữ, từ người già đến trẻ con, chúng ta đã bắn giết tất cả sinh vật sống trong tầm mắt, ta sẽ mãi nhớ đêm đó, trước mắt ta mọi thứ đều là một màu đỏ, chúng ta đã không để lại một ai sống sót, ta từng nói chúng ta sống ở một thôn trấn, cho nên ai chúng ta cũng biết, thậm chí có những người ban ngày còn nói chuyện với ta, mà đêm đó ta lại phải tự tay giết họ."
"Giai đoạn đầu khi chiến đấu gần như chỉ có một chiều, nhưng về sau, khi nghe thấy tiếng súng càng lúc càng nhiều người đã cầm vũ khí lên, nhất là hai nhà người cuối cùng, bọn họ có không ít con trai, đã dùng bàn và giường để chặn cửa chính, bắn trả lại chúng ta từ cửa sổ trên lầu hai, đó là một trận huyết chiến, nó kéo dài đến tận hừng đông, toàn bộ thị trấn chỉ còn lại ba người sống sót là ta, Matthew và Cook, mà lại ai nấy cũng đều bị thương, ta không biết nên xem đó là gì, nhưng chắc chắn là đã vượt ra khỏi phạm vi báo thù."
"Trong mắt Lão Ngưu Tử tràn đầy hối hận, "Sau đó ba người chúng ta ngồi trong trấn, nhìn nhau không nói lời nào, về sau Cook kéo theo cái chân bị thương về nhà, đem số tiền dành dụm từ nông trại của hắn chia cho chúng ta, đến buổi trưa ba người chúng ta đường ai nấy đi.""Matthew và ta đều chọn cách ẩn danh, sống cuộc đời của người bình thường, Matthew đến hạt Lincoln, dùng tiền có trong tay để mở trang trại, cưới vợ sinh con, còn ta thì vô định lang thang một thời gian, cuối cùng đến trấn Glenn, đuổi đi hai tên côn đồ say xỉn gây rối trong quán rượu, và bất ngờ được dân địa phương bầu làm viên chức an ninh, ta ở lại đây từ đó, còn Cook... Mãi khi nhận được tin tức của hắn, ta mới biết hắn đã gây dựng băng Cook, tuyên bố nhận trách nhiệm về sự việc đã xảy ra ở thị trấn nhỏ khi trước, ta biết hắn làm vậy là để bảo vệ chúng ta, đặc biệt là Matthew, Cook cực kỳ thích Matthew, luôn coi cậu như con ruột, nhất là sau cái chết của Mary, Matthew là người thân duy nhất của Cook trên đời này."
"Ta không biết tại sao hắn lại muốn phá vỡ cuộc sống bình yên của Matthew, chuyện khi đó đã qua hơn mười năm rồi, chuyện này thật vô lý." Lão Ngưu Tử cau mày nói.
"Nhưng đúng là hắn đã tìm đến Matthew." Trương Hằng nói, "Muốn ngăn cản hắn, phải ngăn bọn chúng lại trước khi chúng đến hạt Lincoln, bên ta có mười lăm người, chiều nay chúng có thể đuổi tới trấn Glenn, còn bên ngươi có thể kiếm được bao nhiêu?"
Người mà Trương Hằng tìm là những người thợ mỏ và nông dân của Brice, việc này không thể nhờ đến các chấp pháp khác, cũng may sau một đêm dài đằng đẵng đàm phán, đám người Brice cuối cùng cũng đã đạt được một sự đồng thuận sơ bộ, trước mắt sẽ giải quyết cái mối nguy hiểm từ băng Cook này, bọn họ đã chọn ra mười lăm người có tài bắn súng tốt nhất, Trương Hằng và Wendy đi trước một bước, đến trấn Glenn tìm Lão Ngưu Tử, còn bọn họ thì theo sát phía sau.
"Bốn người, chính là bốn người mà hôm đó các ngươi đã thấy." Lão Ngưu Tử nói, "Chỉ có họ là những người ta hoàn toàn tin tưởng."
"Xin lỗi, ngươi đang nói cái tên bị ta trói lại rồi vứt ở bên đường sao?" Wendy lẩm bẩm nói, "Tên đó có đáng tin cậy không, hắn trông còn không lớn tuổi hơn tôi là mấy.""Dù sao thì có còn hơn không, vậy là chúng ta có hai mươi người, số lượng có chút thiệt thòi, nhưng dù gì cũng đánh được một trận." Trương Hằng tiếp lời.
Bạn cần đăng nhập để bình luận