Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 179: Nàng cũng là chủ trọ của ta

Chương 179: Nàng cũng là chủ nhà của ta
Trương Hằng dùng vải bạt bọc kỹ cái chuôi đoạn nhận kia lại, vừa lúc hắn cất bước thì từ phía sau lưng vọng đến âm thanh.
"Chúng ta theo như lời ngươi nói, đã sửa đổi lại kế hoạch một chút, ngươi muốn xem thử không?" Tiểu nam hài hỏi.
"Được, ta đến ngay đây." Trương Hằng đáp lời, nhưng hắn vẫn chưa nhấc chân đi, mà chỉ về phía trước nơi có một cây cầu vòm được chiếu sáng rực rỡ nói: "Chỗ kia là cây cầu mới à?"
"Đúng vậy, cầu mới còn có tên khác là cầu Pierre, bắt đầu xây vào thế kỷ 16, xây mất gần trăm năm, mà cho tới bây giờ vẫn còn được sử dụng, xem như một địa điểm tham quan của Toulouse." Tiểu nam hài cũng bước tới, cùng Trương Hằng đứng chung một chỗ.
Trong đêm tối, cầu mới cùng bóng dáng của nó trên mặt sông hòa chung làm một, dưới ánh đèn trang trí, trông rất đẹp.
Tiểu nam hài nói xong, hai người liền chìm vào trầm mặc, chỉ lặng lẽ nhìn cảnh sắc phía xa, một lúc lâu sau tiểu nam hài mới lại lên tiếng: "Nếu mọi thứ suôn sẻ, ngày mai chúng ta sẽ tiếp nhận mấy tên phóng viên thích xoi mói trên các diễn đàn kia, đợi Edward hoàn thành cuộc phỏng vấn, thì chúng ta sẽ đưa hắn tới một nơi an toàn… Sau đó thì sao, ngươi có kế hoạch gì không?"
"Hửm?"
"Ngươi có về lại đất nước của mình không?"
"À, nếu không có gì bất ngờ thì đúng là vậy, dù sao thì hộ chiếu của ta cũng sắp hết hạn rồi." Trương Hằng nói.
Thời gian trò chơi 90 ngày vừa đến, tất cả người chơi sẽ bị ép trở về thế giới thực, chuyện này không thể nói với đám người 01, vì vậy Trương Hằng mới dùng lý do hộ chiếu, trùng hợp là chu kỳ hộ chiếu của hắn cũng 90 ngày, giải thích như vậy sẽ dễ được chấp nhận hơn.
"Ta vẫn không hiểu tại sao ngươi lại muốn dính vào chuyện này, khác với chúng ta, rốt cuộc ngươi không phải là người sinh sống trên mảnh đất này, dù sao thì, vẫn phải cảm ơn ngươi." Tiểu nam hài ngập ngừng nói.
"Không cần cảm ơn ta, trong khoảng thời gian này, ta cũng học được không ít điều hữu dụng từ các ngươi, coi như chúng ta giúp đỡ lẫn nhau vậy." Trương Hằng đáp.
Tiểu nam hài khẽ gật đầu, đang định trở về khoang thuyền thì lại nghe Trương Hằng lên tiếng: "Về sau hãy kết thêm nhiều bạn bè, sống vui vẻ hơn chút."
"Cái gì?" Tiểu nam hài nghi ngờ liệu tai mình có vấn đề gì.
"Ngoài những người như 01, ngươi còn có bạn bè nào khác không?"
"Sao ngươi lại biết chuyện này?" Tiểu nam hài hơi bất ngờ, sau đó lại nói: "Chúng ta là hacker, không cần để ý đến ánh mắt của đám đông và những ý kiến xung quanh, đối với ta mà nói có 01 như vậy là đủ rồi."
"…Có lẽ ngươi đúng, ta rút lại lời trước đó." Trương Hằng nói.
"Sau này chúng ta còn gặp lại nhau không?" Tiểu nam hài hỏi.
"Có lẽ một ngày nào đó," Trương Hằng đáp, "tới lúc đó ta muốn nếm thử món bánh quy bích quy mà ngươi nướng."
Tiểu nam hài nhíu mày: "Được thôi, ta rảnh sẽ đi học, nhưng mà ta không chắc chắn sẽ làm ngon được đâu."
"Tin ta đi, tay nghề nấu nướng của ngươi tuy không có năng khiếu gì, nhưng riêng khoản nướng bánh quy thì đã đuổi kịp đầu bếp Michelin rồi đấy."
Trương Hằng vừa nói, vừa đưa lại máy PSP chứa game Tetris cho tiểu nam hài.
Kỷ lục cao nhất bên trên đã trở thành 999999 của hắn.
"Cảm giác như ta bị nhìn thấu rồi vậy, trông ngươi cứ như thể quen ta lắm vậy?" Tiểu nam hài cầm lấy máy chơi game, có chút khó hiểu nói.
"Không, ta chỉ là quen một người rất giống ngươi thôi."
"Nàng là bạn của ngươi sao?"
"Ừm, nàng cũng là chủ nhà của ta." Trương Hằng đáp, "nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu bù đầu với công việc."
...
Trong phòng họp, Vincent có thể nhận thấy rõ vẻ hưng phấn của gã cà phê nam, so sánh thì, người phụ nữ được phái đến cùng gã, giờ đã không thấy đâu nữa.
Sau vụ nổ xe ở bãi đậu, nàng chỉ đơn giản băng bó qua vết thương, sau đó quay về chỗ ở thu dọn đồ đạc, tự mình đặt vé máy bay, bắt xe tới sân bay, ba tiếng sau đã rời khỏi Toulouse, phải nói là quá quyết đoán.
Điều này khiến mọi người Hắc Sào đều ngây người, mà sau khi gã cà phê nam chỉnh đốn tác phong, toàn bộ đội ngũ càng thêm oán than dậy đất, hiện tại có không ít người phàn nàn về hai người được phái đến từ tổng bộ, thậm chí có không ít người hy vọng Vincent có thể đứng ra ngăn chặn những hành vi làm ẩu kiểu này.
Nhưng tất cả đều bị Vincent từ chối khéo,
Từ sau khi giao ra quyền chỉ huy, hắn thật giống như một trợ lý, tận tâm tận lực hoàn thành mọi lời gã cà phê nam dặn dò, nhưng mà với khuôn mặt không chút biểu cảm đó, không ai biết rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.
"Tình hình là như vậy, chúng ta đã vá lại lỗ hổng của Số 0, khiến đối phương không còn cách nào sử dụng Số 0 để thu thập thông tin như chúng ta nữa." Nhân viên kỹ thuật lau mồ hôi lạnh trên trán, kết thúc báo cáo.
"Cho nên ý của ngươi là, chuyện xảy ra ở hồ bơi trước đó là vì đối phương lợi dụng Số 0 để tìm được Edward?" Gã cà phê nam gác hai chân lên bàn, một tay thì đang nghịch thìa.
"Đúng, đúng… Vâng." Nhân viên kỹ thuật cảm thấy càng thêm căng thẳng.
"Thoải mái đi, ta chỉ hỏi mấy câu thôi mà, cho dù ngươi trả lời không tốt thì ta cũng không thể dùng cái muỗng nhỏ này giết ngươi được, đúng không?" Gã cà phê nam nói đùa một câu không hề hài hước, nhưng nhân viên kỹ thuật vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo trên mặt.
"Ta chỉ là có chút khó tiếp nhận, một món đồ chơi đắt tiền trị giá hơn trăm triệu euro, mà biện pháp bảo hộ của nó lại quá sơ sài, chẳng phải mấy người nói nó cực kỳ an toàn, cho dù có người tìm ra lỗ hổng cũng tuyệt đối không phải chuyện hai ba tháng có thể làm được, nhưng mà bây giờ… món đồ này vừa mới được đưa vào sử dụng chưa tới bốn tuần nữa." Gã cà phê nam gõ thìa xuống mặt bàn.
"Tôi, tôi cũng không biết." Nhân viên kỹ thuật cảm thấy mình sắp khóc đến nơi rồi.
Lúc trước, anh ta hoàn toàn dám vỗ ngực đảm bảo với Vincent cùng những người khác, nhưng không ngờ sự thật lại vả mặt nhanh như vậy, đội ngũ kỹ thuật đến giờ vẫn đang thán phục trước khả năng tìm kiếm và lợi dụng lỗ hổng của đối phương, thật khó tưởng tượng có người có thể làm được tất cả những điều này trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.
"Sẽ là ai đây, là Edward sao, chẳng phải hắn ta rất rành ctos, mà bản thân cũng là một hacker rất lợi hại hay sao?"
"Không, mọi người nghiên cứu xong nhất trí nhận định đó không phải là cách tấn công quen thuộc của Edward."
"Vậy thì là ai?"
"Tôi cũng không biết." Nhân viên kỹ thuật lúng túng nói.
"Số 0 còn nhận những cuộc tấn công khác nữa không?"
"Chắc là không có đâu, ờ… tôi, tôi cũng không biết nữa." Nhân viên kỹ thuật đã không còn sự tự tin như trước đó.
"Ngoài hai chữ không biết thì cậu còn lời nào khác không?" Gã cà phê nam thở dài, "Ta tùy tiện bỏ ra vài euro kéo một người trên đường về cũng làm tốt hơn công việc của cậu đấy, cả ngày chỉ biết mỗi không biết."
Vincent lúc này mới lên tiếng, "Chúng ta đã gặp một đội kỹ thuật rất lợi hại ở Grenoble, có thể là bọn họ làm."
"Thấy chưa, đây mới gọi là chuyên nghiệp." Gã cà phê nam nói, "vậy nên về sau khi lập kế hoạch, chúng ta sẽ phải cân nhắc đến sự tồn tại của đội kỹ thuật này, tốt, sang câu hỏi tiếp theo, tại sao Edward lại lựa chọn trốn ở Toulouse."
"Cái này chúng ta đã tra ra rồi, bởi vì hắn có giao tình với một người tên Gilm, người này bởi vì con trai gặp tai nạn nên vô cùng ghét Hắc Sào." Nhân viên kỹ thuật nhanh chóng đáp lời.
"Không, hắn đang chờ người." Vincent lạnh nhạt nói, "Hắn muốn công khai cho mọi người biết những tư liệu liên quan tới ctos mà hắn đang nắm giữ, chỉ là do lo cho em gái của mình nên mới không dám hành động, giờ thì hắn không còn vướng bận gì nữa."
"Vậy hắn định công khai bằng cách nào?" Gã cà phê nam tò mò hỏi.
"Với tính cách của Edward, hắn sẽ không chỉ chọn một con đường, mà hắn đã không động thủ thì thôi, chứ một khi đã hành động thì chắc chắn sẽ chí mạng."
"Tuyệt vời, theo dõi toàn bộ các sân bay, nhà ga, đường cao tốc, tìm ra phóng viên tin tức, nhân vật công chúng nổi tiếng, những người dẫn dắt dư luận trên internet... vô luận là ai, bọn họ chắc chắn sẽ gặp mặt Edward, sau đó," gã cà phê nam ngừng lại một chút, "chúng ta sẽ xuất hiện và giết sạch tất cả."
Bạn cần đăng nhập để bình luận