Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 347: Hồng

Chương 347: Hồng
Người phụ nữ váy đỏ thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Trương Hằng, "Ngươi tìm được người ngươi muốn tìm chưa?"
Trương Hằng không trả lời, mà hỏi ngược lại, "Còn ngươi, ngươi có đợi được người đã hẹn với ngươi không?"
Cuối cùng người phụ nữ váy đỏ vẫn đầu hàng trước, từ bỏ quanh co, dứt khoát nói, "Vậy nên ngươi là shipper?"
Trương Hằng gật đầu, "Ngươi là người giao dịch?"
"Không sai, ngươi có thể gọi ta là Hồng," người phụ nữ váy đỏ nói, sau đó dường như biết Trương Hằng đang nghĩ gì, lại bổ sung, "Ta không phải người bán, giống như ngươi đều chỉ là chân chạy thôi."
"Simon." Trương Hằng đưa tay cùng Hồng bắt chặt tay.
"Đồ dùng để trả tiền ngươi mang đến chưa? Simon." Hồng sau đó nhanh chóng đi vào chủ đề chính.
"Mang đến rồi, nhưng ta không thấy ngươi cầm theo thứ gì cả." Trương Hằng nói.
"Đừng lo lắng, ta chỉ là không mang hàng ở trên người mà thôi, ngươi biết đó, người Thịnh Đường Morgan đang tìm cách cản trở giao dịch lần này, ta cũng không thể không cẩn thận một chút," Hồng nói, "Ngươi đưa đồ dùng để trả tiền cho ta, ta kiểm tra xong, không có vấn đề sẽ dẫn ngươi đi lấy hàng."
Nhưng khi cô ta vừa nói xong, Trương Hằng vẫn không nhúc nhích, "Cái này không giống như đã nói trước đó cho lắm."
"Chỗ nào không giống?"
"Ta được biết trước khi xuất phát, chúng ta lẽ ra phải một tay giao tiền, một tay giao hàng." Trương Hằng nói.
"Đừng ngốc nghếch Simon, nội dung giao dịch cũng đã thỏa thuận xong từ trước rồi, chúng ta chỉ là người giao và nhận hàng thôi, đừng tự thêm kịch, đưa 1 khắc phản vật chất cho ta đi, sau đó ta sẽ dẫn ngươi đi lấy hàng, chúng ta đều có thể hoàn thành công việc của mình." Hồng nói.
"Ta không biết phong cách hành sự của người giao dịch là gì, nhưng đối với shipper bọn ta ước định chính là ước định, chúng ta đều nên tuân thủ ước định, vì chỉ có như vậy giao dịch mới có thể tiến hành thuận lợi." Trương Hằng không hề lay động.
Hồng dường như có vẻ bất đắc dĩ, hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn thỏa hiệp, "Được thôi, ta tôn trọng phẩm chất nghề nghiệp của ngươi, vậy như này đi, chúng ta cùng đến chỗ lấy hàng, đợi đến nơi ta sẽ kiểm tra, như vậy ngươi vừa lòng chưa?"
"Có thể." Trương Hằng đáp.
"Tốt quá, vậy không nên chậm trễ nữa, chúng ta đi thôi." Hồng vừa nói một bên đứng dậy từ trên chỗ ngồi.
Nhưng người đối diện nàng là Trương Hằng vẫn ngồi yên tại chỗ, nhắc nhở nói, "Ngươi có phải là quên một chuyện không."
"Chuyện gì?" Hồng kinh ngạc.
"Để ta xem hình xăm trên bụng của ngươi."
"Thật sao? Ngay tại đây sao?" Hồng nhíu mày.
"Có vấn đề gì không?"
"Đương nhiên là có, chẳng lẽ ngươi không nhìn ra ta mặc váy liền thân sao?" Hồng lạnh lùng nói.
"À, nếu như ngươi cảm thấy không tiện chúng ta có thể cùng đi nhà vệ sinh." Trương Hằng nói.
"Coi như ta không có vấn đề, ngươi không lo bạn gái của ngươi ghen sao?" Hồng liếc mắt về phía chỗ Phong Tử.
Người sau đã thắng trò chơi đọ rượu, chỉ còn để lại một chiếc quần lót cho người đàn ông làm công ăn lương, nhưng khi nàng vừa quay đầu thấy tình cảnh của Trương Hằng bên này, niềm vui chiến thắng lập tức không còn một chút nào, sắc mặt cũng sa sầm, vừa xỏ tất vừa đánh giá Hồng với vẻ mặt khó chịu, trông bộ dáng nàng ta có vẻ như đợi đến khi mặc xong tất cả quần áo thì sẽ đến hạch tội.
"Nàng không phải bạn gái ta." Trương Hằng nói, "Hơn nữa, vấn đề tình cảm của ta cũng không cần ngươi quan tâm."
Hồng nghe vậy như rơi vào cuộc đấu tranh tư tưởng kịch liệt, một lúc lâu sau cuối cùng vẫn cắn răng kéo khóa kéo sau lưng, một tay kéo váy liền thân xuống đến hông, để lộ ra hình xăm Apollo trên bụng kia, lạnh lùng nói, "Bây giờ, ngươi hài lòng chưa?"
Và hành động táo bạo này của cô ta đã đưa tới một tràng huýt sáo lớn của những người đàn ông xung quanh, đám người hiển nhiên không ngờ tối nay lại kích thích như thế, bên kia Phong Tử vừa phát phúc lợi, bên này liền ngay lập tức có thêm một phần quà lớn.
Phong Tử là cơ tiền bối được xem như phúc lợi, thấy cảnh này thì miệng suýt chút nữa tức đến phát điên, nàng còn tưởng rằng Hồng đang thị uy với mình, cũng chẳng màng đến chuyện đang buộc dây giày, định xông lên.
Nhưng Trương Hằng, người đang ở giữa vòng xoáy lại vẫn giữ vẻ bình tĩnh, vậy mà cứ nhìn chằm chằm vào hình xăm đỏ hai giây, sau đó nói, "Được rồi, ta xem xong rồi, hóa ra đội phản ứng khẩn cấp mở đầu số 0 cũng không có gì ghê gớm."
"Ngươi nói cái gì?" Đồng tử của Hồng đột nhiên co rút lại.
"Nghe nói các ngươi đều là những tinh anh được tuyển chọn từ hơn vạn người nhân bản, tỷ lệ cơ thể quả nhiên rất hoàn mỹ, đến cả một chút thịt thừa cũng không có." Trương Hằng nói.
"Vậy nên chỉ vì dáng người của ta đẹp nên ngươi nghi ngờ ta là người của đội phản ứng khẩn cấp?" Hồng cười nhạt nói.
"Dĩ nhiên không phải, ta đã chú ý đến ngươi từ sớm, bởi vì chỗ ngồi của ngươi, là một trong số ít những nơi không bị súng ngắm bắn tỉa trúng trong quán, ta biết trong trí nhớ của các ngươi có không ít kinh nghiệm phản bắn tỉa và đánh lén, vậy nên việc chọn chỗ ngồi này sau khi vào quán xem như đã trở thành bản năng của các ngươi."
Sắc mặt Hồng thay đổi khi nghe vậy, cô ta chưa từng nghĩ tới việc bản năng tránh hiểm ưu tú của mình lại có thể khiến thân phận của mình bại lộ.
Lời Trương Hằng không dừng lại, tiếp tục nói, "Ngươi cũng để ý tới ta một khoảng thời gian, mặc dù chính ngươi cảm thấy hành động của ngươi cực kỳ mờ ám, nhưng ta vẫn nhận ra ngươi đang quan sát ta, việc ta trước đó trượt tay làm đổ ly rượu, khiến rượu trong tay gã tửu bảo văng vào người lão tiên sinh kia thực ra cũng là để quan sát phản ứng của ngươi, không nghi ngờ gì, ngươi đã để ý chuyện này, nhưng về sau khi chúng ta ngồi đối diện nhau, ngươi lại không nhắc đến chuyện đó một lời, có phải là vì không muốn để ta phát hiện ra sức quan sát xuất sắc của ngươi? Tương tự như vậy, việc ngươi cố ý tỏ ra giận dữ cũng là để hạ thấp sự đánh giá của ta về ngươi?"
"Ngươi tưởng tượng phong phú thật đấy, ta không nhịn được muốn vỗ tay vì ngươi." Hồng sau một thoáng bối rối đã nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh, "Đáng tiếc, hình xăm trên bụng của ta chứng minh đây chỉ là sự ảo tưởng do ngươi bị hoang tưởng mà thôi."
"Ngươi nghiêm túc sao?" Trương Hằng hỏi ngược lại, "Ngươi cảm thấy ta không phân biệt được hình xăm của ngươi là xăm lên hay chỉ là in tạm lên à?"
Lần này thần sắc của Hồng cuối cùng cũng thay đổi, sau đó người ta chỉ thấy nàng rút khẩu súng ngắn bỏ túi từ bên đùi ra với tốc độ không thể tin được, nhắm ngay ngực Trương Hằng, toàn bộ động tác đều liền mạch, không hề dừng lại chút nào, lúc này đại đa số người trong quán vẫn còn đang lớn tiếng khen hay vì hành động hào phóng vừa rồi của nàng, căn bản không có mấy ai ý thức được nơi đây ngay sau một khắc sẽ có dòng máu đổ.
Nhưng cũng tiếc là đối thủ của nàng không phải là người bình thường, ngay khi Hồng rút súng, Trương Hằng cũng bắt đầu hành động, cầm lấy con dao ăn ở trên bàn, rồi ngay lúc Hồng giơ súng nhắm vào hắn, chỉ thấy dao lóe lên, sau đó nàng ta còn chưa kịp bóp cò thì tay trái cầm súng của cô đã bị Trương Hằng dùng con dao nhỏ ghim vào trên mặt bàn.
Hồng nhịn đau phát ra một tiếng tức giận hừ, nhưng ngay sau đó trong mắt nàng ta hiện lên một vẻ hung ác, trực tiếp dùng tay phải rút con dao ăn đang ghim trên tay mình ra, vạch về phía cổ họng của Trương Hằng!
"Chơi dao với ta cũng không phải là một ý hay!" Trương Hằng nghiêng người một cái, tránh thoát nhát chém hung hăng này, thân thể của hắn cũng ngã vào trong hàng ghế dài sát vách, sau đó Trương Hằng lại nhặt lấy một con dao bít tết trên bàn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận