Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 60: Chiến đấu sau cùng

Chương 60: Chiến đấu cuối cùng
Trương Hằng tránh được ống sắt thứ nhất, sau đó dùng 【Ôn dịch xương cung】 trong tay giữ lấy ống sắt thứ hai, dù cây cung này là chất liệu xương, nhưng dù gì cũng là đạo cụ cấp B, khi va chạm với ống sắt phát ra âm thanh kẽo kẹt đáng sợ, giống như xương cốt đang ma sát, nhưng trên thân ống sắt không có bất kỳ vết cắt nào. Đương nhiên, chủ nhân trước kia của nó có lẽ cũng không ngờ có người lại dùng nó cọ ống sắt.
Từ chiếc xe goòng màu xám từ trên trời giáng xuống trước đó, đến hai kẻ đánh lén đã mai phục kỹ càng này, Trương Hằng nhận ra những thứ này rõ ràng là có chủ ý từ trước, chờ hắn đến để báo thù cho con kén ở xưởng số 3.
Nếu là lúc ở trạng thái đầy đủ, hắn tuyệt đối không thèm để bọn này vào mắt. Nhưng lúc này tinh thần và thể trạng của hắn gần như đã chạm đến cực hạn. Khi một ống sắt khác lại đâm tới, hắn thậm chí không thể hoàn toàn né tránh, cánh tay bị rạch một đường dài, Trương Hằng cảm giác như mình bị sa vào vũng bùn, động tác và phản xạ đều chậm hơn bình thường nửa nhịp.
May mà sau khi trải qua nhiều phó bản, kinh nghiệm chiến đấu của hắn tương đối phong phú, cho dù sức chiến đấu bị suy yếu, lấy một địch hai, đối phó hai đối thủ gần như không có cảm giác đau cũng chỉ hơi rơi xuống hạ phong.
Bất quá, cái kiểu đánh tôm bóc vỏ của chúng khiến Trương Hằng có chút nhức cả trứng. Hai ống sắt kia đều dài hơn một mét rưỡi, người bình thường cầm sẽ thấy nặng, nhưng với bọn chúng lại như không hề có vấn đề gì, độ dài này cho phép chúng đứng ở nơi xa hơn một chút để tấn công, Trương Hằng dù dùng tiểu đao hay tay không, sau khi mất đi tính linh hoạt thì rất khó công kích chúng, muốn dùng cung tiễn cũng không tài nào tìm ra cơ hội.
Bọn chúng dường như đã quyết tâm, muốn từ từ mài chết Trương Hằng bằng cách này. Còn Trương Hằng dường như cũng không tìm thấy cơ hội phản kích nào tốt hơn, chỉ có thể gắng gượng chống đỡ, giằng co một hồi, không chỉ cánh tay, cả ngực và hông cũng bị thương, nhưng may mà chỉ bị trầy da, tạm thời không ảnh hưởng gì.
Chỉ là sau khi chặn được một đợt tấn công mới, biên độ thở của Trương Hằng rõ ràng lớn hơn. Ngược lại, hai đối thủ của hắn giống như không biết mệt mỏi, hơn nữa trên đỉnh đầu còn có kẻ địch khác đang theo dõi, khi ứng phó với đối thủ trước mắt, Trương Hằng còn phải phân thần cẩn thận đồ vật rơi xuống từ trên cao, ngoài ra, hắn còn nhận ra hai kẻ trước mặt dường như đang cố ý ép hắn vào góc khuất.
Một khi phạm vi hành động bị hạn chế, chuyện gì sẽ xảy ra sau đó có thể đoán được. Nhưng giờ, dù Trương Hằng đã nhận ra ý đồ của đối phương, có lẽ do hữu tâm vô lực, vẫn từng bước rơi vào bẫy, thấy sắp phải lui về phía tường.
Nhưng ngay sau đó, khi thời gian đếm thầm trong lòng đến giờ, Trương Hằng bất ngờ vứt bỏ 【Ôn dịch xương cung】 trong tay, rút ra khẩu mini đột kích đã hết đạn từ phía sau.
Khẩu mini đột kích đó lại biến thành khối gỗ vui vẻ, chớp mắt hoàn thành thao tác tháo gỡ 【Vô Hạn Tích Mộc】, rồi Trương Hằng giơ tay, bắn nổ đầu một tên trước mặt, tên kia vừa giơ ống sắt định đâm vào ngực Trương Hằng, còn tên đồng bọn bên cạnh cũng không tránh khỏi đạn của Trương Hằng.
Dù kỹ năng bắn súng của Trương Hằng có chút sơ suất, nhưng ở cự ly gần như vậy không cần phải ngắm chuẩn làm gì, cũng không ai nhanh hơn đạn được. Khẩu mini đột kích trong tay Trương Hằng trước kia khi phá vòng vây ở nhà máy thủy tinh đã bắn hết đạn, nhưng khi một tiếng trôi qua, một lần nữa biến về trạng thái xếp gỗ rồi lắp ráp lại thì có thể có một khẩu vũ khí đầy đạn dược. Đương nhiên, nếu không phải do bây giờ hắn đã quá mệt mỏi, đáng lẽ không cần dùng cách này để kết thúc chiến đấu.
Bên tai Trương Hằng vang lên hai tiếng thông báo hệ thống, nhưng hắn không có thời gian để tính điểm mình kiếm được bây giờ, rồi hắn hướng lên tầng trên, nếu những kẻ đó còn ở đây, nói cách khác Bách Thanh và những người bị bắt có khả năng rất lớn vẫn còn sống.
Trương Hằng chọn đi thang máy đơn sơ để lên, như thế sẽ nhanh hơn, nhưng hắn biết lũ kia sẽ không để hắn dễ dàng lên tầng trên như vậy. Quả nhiên, khi thang máy lên đến tầng sáu thì một bao xi măng từ trên trời giáng xuống, thang máy bị đập ngay giữa, dừng kẹt ở giữa không trung.
Sau đó không lâu lại có một xe gạch từ trên trời rơi xuống, đồng thời dây cáp thép bị đứt, thiết bị chống rơi trước đó đã bị phá hỏng, cuối cùng không gì ngăn được cabin thang máy rơi tự do xuống dưới.
Cabin tiếp đất, kèm theo tiếng vang ầm một tiếng, xung lực lớn làm cho cả cửa cabin biến dạng, tình trạng người bên trong cũng có thể đoán được.
Nhưng khi những người trên tầng 11 đang tìm cách quan sát tình hình trên mặt đất giữa một đống bụi mù thì Trương Hằng đã trèo lên phía trên theo bức tường bên cạnh.
Phải thừa nhận, việc Trương Hằng chọn đường tắt này lên lầu cũng rất nguy hiểm, chủ yếu là do tình trạng cơ thể của hắn, việc vốn nhẹ nhàng với hắn trở nên không còn tự nhiên như trước, đặc biệt là khi nghĩ đến độ cao so với mặt đất hiện tại của hắn, một khi trượt tay, hậu quả sẽ rất khó tưởng tượng.
Nhưng Trương Hằng biết, dù lên bằng bậc thang kia hay đi từ bên trong thì cũng sẽ gặp phải người mà đối phương đã bố trí sẵn, có lẽ chỉ có cách bên hông này mới có thể làm xáo trộn kế hoạch của đối phương. Một tin tốt khác là những kẻ còn lại ở công trường này có vẻ không nhiều, nếu không khi nãy ở dưới sẽ không chỉ có hai người mai phục hắn.
Dù bị trượt tay hai lần trên đường, nhưng cuối cùng Trương Hằng vẫn thuận lợi bò lên tầng 11, lật qua bệ cửa sổ bằng xi măng mà vào, rồi Trương Hằng cố gắng nhẹ chân, vừa quan sát xung quanh vừa mò mẫm tiến lên.
Đi được khoảng hai chục bước, Trương Hằng vòng qua bức tường chịu lực, thấy một kẻ đang nằm ở đầu cầu thang, cầm khẩu súng bắn đinh đã được sửa lại, đây là vũ khí sát thương mạnh nhất mà chúng có thể có được, một khẩu súng bắn đinh dùng để trang trí, chỉ cần cải tiến một chút có thể thành một khẩu súng thô có sức sát thương rất lớn.
Nhưng Trương Hằng không vội nổ súng, thấy đối phương không phát hiện mình, Trương Hằng chỉ im lặng ghi nhớ vị trí của mục tiêu, rồi tiếp tục men theo tường tiến lên, hắn lại đi thêm mười mét, cuối cùng nhìn thấy những người bị thay thế, trông họ đều có chút tiều tụy, rõ ràng thời gian này đã trải qua không ít kinh hãi.
Trương Hằng tìm được sinh viên trong đó, ngoài ra còn có Bách Thanh và mẹ cô, thấy họ bình an vô sự, Trương Hằng hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng hiện giờ không ai ngoại lệ, tất cả đều rơi vào hôn mê, một tên khác phụ trách trông coi họ, cầm bật lửa, bên chân để bốn thùng xăng đã bị đổ ngược.
Khi thấy Trương Hằng xuất hiện, vẻ mặt của nó lộ rõ vẻ bất ngờ, Trương Hằng không cho đối phương cơ hội châm lửa, đạn trút chính xác lên đầu tên xui xẻo đó, khi hắn bóp cò, kẻ đang chờ mai phục hắn cũng nghe thấy động tĩnh ở đây, chạy về phía này.
Trương Hằng cũng không tìm chỗ che chắn, cứ vậy quỳ một chân trên đất, đem hai mươi phát đạn còn lại bắn thẳng vào nó.
Khi trận chiến cuối cùng kết thúc, hắn đã mệt đến mức tê liệt, đến một ngón tay cũng không muốn nhúc nhích, nhưng nghe tiếng còi cảnh sát vọng đến, Trương Hằng biết mình vẫn chưa thể nghỉ ngơi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận