Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 187: Người xấu

Chương 187: Kẻ xấu Bảy đánh một, theo Hắc Vĩ Xà thì đây là một chuyện chẳng có gì khó tin.
Giống bọn hắn loại người đầu đường hỗn tạp này, ức hiếp kẻ yếu, sợ kẻ mạnh là kỹ năng sinh tồn cơ bản. Lúc chiếm ưu thế thì tận khả năng mở rộng chiến thắng, còn khi tình thế bất lợi liền ngoan ngoãn cụp đuôi.
Chỉ những kẻ thích ứng được hoàn cảnh, căn cứ vào hoàn cảnh để quyết định hành động của mình mới có thể tồn tại trên mảnh đất tràn ngập hỗn loạn và tội ác này. Nếu khu vực quảng trường Trajan đến hoàng cung là biểu tượng cho một mặt quang minh và phồn vinh của La Mã thì nơi đây chính là đại diện cho một mặt tăm tối và đổ nát của nó. Khắp nơi đều là những dân nghèo đang chật vật giành giật miếng ăn để sống.
Tàn nhẫn, thủ đoạn ác độc không phải là xấu xa, mà là một phẩm chất cần thiết để sinh tồn.
Bởi vậy, mục tiêu của kẻ đầu tiên xông lên cầm búa đinh rất rõ ràng, chính là cánh tay của Trương Hằng. Chỉ cần phế bỏ hai cánh tay của đối phương, đối phương sẽ không còn khả năng phản kháng, sau này chỉ có thể mặc bọn hắn xâu xé.
Gã cầm búa đinh cảm thấy mình vẫn còn rất nhân từ khi cố tình tránh đi mấy chỗ yếu của Trương Hằng. Tất nhiên nguyên nhân chính là bây giờ dù sao cũng đang là ban ngày. Tuy nơi này thiếu lực lượng trị an hiệu quả, nhưng gây ra án mạng thì bọn chúng vẫn sẽ gặp rắc rối.
Kết quả hắn thấy tên kia không những không lùi mà còn xông thẳng vào ngực mình.
Kẻ cầm búa đinh không hiểu vì sao, hai người va vào nhau, rõ ràng thể hình chênh lệch cũng không quá lớn, thế mà khoảnh khắc tiếp theo, thân thể của hắn lại trực tiếp bay ra ngoài.
Từ khi tham gia vào trò chơi thần kỳ này, Trương Hằng vẫn tích cực rèn luyện thân thể, hơn nữa thời gian trong hiện thực của hắn còn được tính gấp đôi. Đến bây giờ nội lực đã khá vững chắc, lực lượng tuy so ra vẫn kém Bach và Tirith Philos, nhưng so với phần lớn người thì đã có thể gọi là xuất sắc. Chắc chắn không phải một tên lưu manh tùy tiện lôi ra là có thể so sánh. Thêm vào lần phó bản này còn được huấn luyện đặc biệt còn hơn cả ma quỷ.
Cú va chạm trực diện này của Trương Hằng đã hất đối phương bay thẳng ra ngoài, ngã lên sạp trái cây bên cạnh, làm đổ tan hoang cả quầy hàng ở đó. Nhưng ngay sau đó, kẻ thứ hai đã lao đến, còn có đồng bọn đi cùng bên cạnh hắn.
Hai kẻ này trước đó đều là đấu sĩ ngầm.
Đấu sĩ ngầm chính là chỉ những đấu sĩ không biểu diễn trên đấu trường. Bình thường là những kẻ thực lực không đủ để trở thành đấu sĩ giác đấu chính thức. Ví dụ như những người không vượt qua vòng khảo hạch cuối cùng, không thể tiếp tục ở lại trường học giác đấu, hoặc vì tuổi tác quá lớn mà phải giải nghệ, hay vì bị thương gì đó mà thực lực không còn nữa nhưng lại muốn tiếp tục kiếm tiền trên con đường này. Vì vậy, bọn chúng sẽ trở thành đấu sĩ ngầm.
Nơi biểu diễn của chúng càng thêm tùy ý, tùy tiện dựng một sân khấu hoặc tìm một con hẻm nhỏ là có thể tổ chức một trận đấu giác đấu ngầm. Phần lớn khán giả là dân nghèo hoặc thậm chí là nô lệ. Tương tự với những trận đấu giác đấu chính thức, người tổ chức cũng sẽ cá cược và để thỏa mãn yêu cầu thưởng thức, luật chơi sẽ được nới lỏng hơn.
Ví dụ như không có quy định nghề nghiệp, vũ khí cũng được thoải mái hơn. Thậm chí còn có những trận đấu tàn sát máu me. Bởi vậy, người đã từng là đấu sĩ ngầm mà có thể còn toàn mạng ra về, đều không phải hạng tầm thường.
Hai tên này cũng là những kẻ đánh nhau giỏi nhất trong nhóm người của Hắc Vĩ Xà. Trước đó, rất nhiều trận đánh ác liệt đều do hai kẻ này giải quyết. Hắc Vĩ Xà cũng đặt rất nhiều kỳ vọng vào chúng.
Nhưng màn tiếp theo đã hung hăng vả vào mặt hắn.
Hai kẻ đấu sĩ ngầm này thường xuyên quen với việc một chọi bốn, thậm chí một chọi năm, vậy mà lần này lại không còn vẻ hung hãn thường ngày. Một trong hai kẻ vừa lao lên đã bị đoản chủy thủ đâm trúng cánh tay, hoàn toàn không có cách nào tóm được đoản kiếm.
Đúng lúc này, một bàn tay lại tri kỷ giúp hắn đón lấy đoản kiếm đang chuẩn bị rơi xuống đất. Sau đó, Trương Hằng dùng đoản kiếm cản đòn tấn công của một kẻ khác, rồi đá một cước vào ngực người đó, khiến hắn lăn sang một bên.
Hắc Vĩ Xà thấy vậy thì cuối cùng cũng cuống lên, vẫy tay cho những người còn lại cùng nhau xông lên. Kết quả, bọn chúng rõ ràng đang hành động theo nhóm nhưng không hiểu vì sao đối phương lại di chuyển làm sao đó, mà nhẹ nhàng tách bọn chúng ra, rồi sau đó lần lượt giải quyết.
Cuối cùng, cả bảy người đều giống như Anh em Hồ Lô cứu ông nội, không những không thể bao vây mà còn bị quật ngã toàn bộ trên mặt đất, người nào trên người cũng mang thương tích ít nhiều.
Hắc Vĩ Xà biết hôm nay bọn chúng đã đá trúng phải thiết bản. Bảy đánh một đích thực không có gì đáng lo ngại, bất quá đám người hắn lạc bại không có gì phải nói, hầu như không chống nổi một chiêu, đến cả hai kẻ đánh nhau giỏi nhất cũng không làm khó dễ được đối phương, trận ẩu đả này kết thúc mà trên người Trương Hằng chẳng có lấy một chút tổn thương nào.
"Ngươi...rốt cuộc là ai?" Ánh mắt của Hắc Vĩ Xà nhìn Trương Hằng trở nên kinh ngạc và nghi hoặc.
"Trương Hằng." Trương Hằng lại không hề giấu diếm.
Hắc Vĩ Xà cảm thấy cái tên này nghe có chút quen tai, giống như đã từng nghe ở đâu đó. Còn hai tên đấu sĩ ngầm kia thì phản ứng còn nhanh hơn cả hắn. Nghe thấy cái tên này, vẻ mặt chúng lập tức lộ rõ vẻ kinh hãi.
"Ngươi... ngươi, ngươi là tên người phương Đông đã đoạt quán quân ở rạp hát hình tròn Flavie?"
"Không sai." Trương Hằng gật đầu.
"Là ngươi!" Hắc Vĩ Xà hít sâu một ngụm khí lạnh. Đám người hắn tuy không phải nô lệ, nhưng người sống ở cái nơi này đa phần không có tư cách đến rạp hát hình tròn Flavie để xem biểu diễn. Hắn chưa tận mắt chứng kiến Trương Hằng chiến đấu, nhưng trong khoảng thời gian này, cả thành La Mã đều đang lưu truyền truyền thuyết liên quan đến tên người phương Đông này. Dù có muốn không biết cũng khó.
Dù là đánh bại những đấu sĩ giác đấu nổi danh chỉ trong mười chiêu, hay là tay không thuần phục trâu rừng đều là những chuyện chưa từng nghe nói đến. Chớ nói chi là về sau còn có tin đồn nói hắn là hóa thân của thần thánh.
Hắc Vĩ Xà giờ phút này chỉ hối hận tại sao không sớm nhận ra đối phương. Theo lý thì Trương Hằng có tướng mạo rất đặc trưng, nhưng nơi đây là khu vực đa chủng tộc hỗn tạp, người nước ngoài cũng không ít. Hắc Vĩ Xà trong chốc lát cũng không nghĩ nhiều như vậy.
Nói cho cùng thì chuyện xui xẻo này cỡ nào mới vừa vặn đụng phải nhà vô địch rạp hát hình tròn Flavie?
Biết thân phận của đối phương, Hắc Vĩ Xà đã bỏ hết mọi ý niệm chống cự. Hắn vẫn còn chút tự biết rõ, cho dù bọn hắn chiếm ưu thế về nhân số nhưng cộng lại cũng không bằng một con trâu rừng. Vì vậy tốt nhất vẫn nên ngoan ngoãn nằm rạp trên mặt đất thì hơn.
Và quả nhiên Trương Hằng cũng không hề làm khó hắn. Chỉ hỏi địa chỉ chỗ ở của hắn, rồi sau đó thả đám người này đi. Hắc Vĩ Xà nhẹ cả người, vội vàng cho người đỡ đám chiến hữu tàn tật, rồi chạy trối chết.
Nô lệ nhỏ đứng xem ở bên cạnh có vẻ bất mãn, hỏi Trương Hằng: "Tại sao lại thả bọn người xấu kia đi vậy?"
"Người xấu? Ha, nếu dựa theo định nghĩa thông thường về người xấu thì những người ở lại nơi này cơ bản đều là người xấu. Bắt hết lên, nhà tù của đế chế cũng không chứa hết. Hơn nữa về sau cũng không ai có thể làm những công việc lương thấp mà cường độ lại cao nữa." Trương Hằng lắc đầu. "Đánh giá một người, tuy có những tiêu chuẩn khách quan nhưng cũng cần phải tham khảo cả hoàn cảnh của người đó. Tình huống ở đây khá phức tạp, người tốt theo ý nghĩa truyền thống rất khó mà sống nổi."
"Thế nhưng, đội tuần tra có nhiệm vụ tiêu trừ tội phạm mà?" Nô lệ nhỏ khó hiểu nói.
Trương Hằng không nhịn được cười: "Nhiệm vụ của đội tuần tra không phải là tiêu trừ tội phạm, mà là để cho tội phạm hoạt động có thể khống chế được hơn thôi. Yên tâm, chuyện này ta đã từng làm qua một lần, bây giờ chẳng qua là làm lại thêm một lần mà thôi. Huống hồ lần này ta còn có cả chính phủ đứng phía sau. Thôi, đi dạo đến đây là kết thúc. Tiếp theo, ngươi về nhà trước đi. Ta còn có chút chuyện muốn hỏi hắn."
Trương Hằng chỉ vào gã thiếu niên vừa ăn trộm tiền.
Bạn cần đăng nhập để bình luận