Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 69: Mannerheim phòng tuyến hoan nghênh ngươi (mười một)

Chương 69: Phòng tuyến Mannerheim hoan nghênh ngươi (mười một)
Maggy dẫn Trương Hằng đi gặp nhân viên hậu cần phụ trách quản lý cấp phát vũ khí của doanh trại, một người thợ săn già bị què chân, đồng thời cũng kiêm luôn đầu bếp, bữa điểm tâm đột xuất mà Trương Hằng đã ăn trước đó là do tay nghề của ông ta làm ra. Maggy ôm đối phương một cái, dùng tiếng Phần Lan nhanh chóng nói rõ ý định đến, đồng thời đưa nửa gói thuốc lá, người kia nhìn Trương Hằng một bên, miễn cưỡng gật nhẹ đầu, nhận lấy thuốc lá quay người đi vào phòng nhỏ phía sau.
"Lát nữa lão già áo khoác sẽ hướng dẫn ngươi cách sử dụng súng trường, ông ấy là thợ săn già mấy chục năm kinh nghiệm phong phú, ngươi có vấn đề gì đều có thể hỏi, ta sẽ giúp các ngươi làm phiên dịch." Trương Hằng nhíu mày, có chút ngoài ý muốn, Maggy nhìn không hề giống người tốt bụng thích xen vào chuyện người khác.
"Là đứa bé kia nhờ ta." Người sau cũng không hề có ý định giấu giếm, nhún vai, "Hết cách rồi, ta có thể luôn có thuốc hút cũng là nhờ đứa bé kia, nên ta rất khó từ chối yêu cầu của nàng, coi như là trả nợ đi." Nữ bác sĩ dừng lại một chút, ánh mắt rơi trên mặt một người, thần sắc trở nên có chút nghi hoặc, "Nghe lén bọn họ nói lúc phát hiện các ngươi thì các ngươi đang..."
"... ..." Trương Hằng cuối cùng cũng gặp phải một vấn đề mà mình hoàn toàn không thể trả lời, tình huống lúc đó khiến hắn không có lựa chọn nào khác, nhưng loại chuyện này có giải thích ra chỉ sợ cũng không ai tin, nên hắn cũng chỉ còn cách giữ im lặng.
May là lúc này lão già áo khoác cũng từ trong phòng đi ra, ném cho hắn một khẩu súng trường.
"Khẩu M28 trong tay ngươi là cải tiến từ mẫu súng Mạc Tân-nạp-cam M1891, công nghệ chế tác và độ chính xác khi bắn đều mạnh hơn so với nguyên bản, hiện tại vũ khí của đội du kích cực kỳ khan hiếm, tốt nhất là đừng để mất nó." Maggy cuối cùng cũng chuyển chủ đề, bắt đầu công việc phiên dịch của mình, "Ngoài ra, lão già áo khoác cấp cho ngươi bảy mươi viên đạn, chú ý, đây không chỉ dùng cho ngươi luyện tập, mà còn bao gồm cả đạn dược cấp phát cho ngươi khi làm nhiệm vụ lần đầu, cho nên ta khuyên ngươi, đừng bắn hết."
Nữ bác sĩ dừng một chút, rồi nói tiếp, "Về sau mỗi lần ngươi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ thì có thể tới đây nhận bốn mươi viên đạn, nếu muốn nhiều đạn hơn, thì chỉ có thể đi tìm ở trên thi thể những tên Liên Xô già đó hoặc là ngươi có thể dùng chiến lợi phẩm có giá trị để đổi, ví dụ như là súng ống tịch thu được, thuốc men các kiểu, nếu ngươi có thể lái một chiếc xe tăng T-26 trở về, thì xin chúc mừng, toàn bộ kho quân dụng của doanh trại sẽ mở toang chào đón ngươi."
Trong lúc Maggy đang nói chuyện, mấy người du kích viên vác một khẩu súng máy hạng nặng Maxime đi tới, nhìn bộ dạng bọn họ chắc là vừa trở về doanh trại không lâu, xem ra là đại thắng trong trận chiến vừa rồi, khi thấy nữ bác sĩ còn có người mạnh gan huýt sáo.
Trương Hằng im lặng nép qua một bên, xem bọn họ khiêng khẩu súng máy hạng nặng đó vào trong nhà.
Lão già áo khoác cũng đang ghi lại gì đó trong cuốn sổ nhỏ của mình.
Chờ đám du kích viên hưng phấn rời đi, ông ta rốt cuộc cũng bắt đầu giảng giải cho Trương Hằng phương pháp sử dụng súng bắn tỉa, Trương Hằng nghe rất chăm chú, dù sao Maggy, cái máy phiên dịch hình người này, không chắc lúc nào cũng rảnh, cũng không phải ngày nào cũng giữ được tâm trạng tốt như vậy.
Ngày thứ hai nữ bác sĩ lại dẫn người nào đó đi bái phỏng một du kích viên có am hiểu trượt tuyết, lần này nàng dùng nguyên một gói thuốc mới đổi lấy việc đối phương làm thầy nửa ngày. Trương Hằng đã lướt tuyết mấy lần ở trong huyện gần nhà, cũng có chút căn bản, nên so với ngày hôm qua biểu hiện ngược lại là tốt hơn một chút.
Hai ngày sau, không chịu nổi, Maggy liền ném hắn sang một bên tự mình đi chơi.
Bất quá xem như là Trương Hằng cũng tạm thời xong chương trình học sơ bộ, tìm một chỗ không người ở gần đó bắt đầu tự luyện tập, trượt tuyết thì dễ nói, chỉ cần nắm vững mấu chốt, bỏ thời gian ra thì sẽ có hiệu quả, nhưng bắn súng thì lại khá phiền phức, lý thuyết thì ngược lại hắn cũng đã mò ra được đại khái, còn lại phải là tìm tòi trong lúc huấn luyện và trong thực chiến.
Đặc biệt là bồi dưỡng xúc cảm, thật ra thì là cứ bóp cò không ngừng mà luyện ra thôi.
Nhưng hiện tại trong tay hắn chỉ còn có bảy mươi viên đạn, cho dù hai ngày này hắn đã cố gắng tiết kiệm hết mức nhưng vẫn đã dùng hết bốn mươi viên, bình quân mỗi ngày hai mươi viên, chút lượng luyện tập đó nếu ở trong câu lạc bộ bắn súng thì cũng chỉ là hai phút là xong chuyện.
Nhưng bắn xong mà đến bây giờ hắn vẫn chưa mò thấy đuôi của lv0 đâu, Trương Hằng có chút không biết nên làm sao tiếp tục, hắn vẫn muốn giữ lại một lượng đạn nhất định để dùng khi thi hành nhiệm vụ, Trương Hằng mong muốn là ba mươi viên, ít nhất cũng phải thừa được hai mươi viên, mà ít hơn nữa thì hắn chỉ có thể làm bù nhìn.
Nhưng thật ra dù có móc thêm mười viên đạn ra thì cũng không có ý nghĩa gì lắm.
Trương Hằng hết cách với chuyện này, hắn hiện tại không có cách nào rời doanh trại, muốn có đạn thì chỉ có thể đi tìm lão già áo khoác đổi, nhưng mà những thứ có giá trị trên người hắn trước khi tới đều bị đám du kích Phần Lan kia lấy mất rồi.
Trương Hằng về sau cũng không đi đòi lại, bởi vì hắn biết rõ là mở miệng cũng chẳng có ý nghĩa gì, những thứ đó đã rơi vào tay bọn chúng rồi, muốn bọn chúng nhả ra cũng không quá thực tế.
Bất quá cứ như vậy mà việc luyện tập bắn súng vừa mới bắt đầu của hắn đã bị ép phải kết thúc.
Nhưng mà điều mà Trương Hằng không ngờ tới chính là sáng ngày thứ ba, hắn đến cái địa điểm luyện tập quen thuộc của mình thì lại phát hiện ba hộp đạn, tổng cộng có 45 viên, ở dưới một cây bạch hoa.
Nơi này là do chính Trương Hằng chọn, hơi xa doanh trại một chút, hắn cũng không biết vì sao, nhưng không ít người trong nhóm du kích viên do gã nam cầm súng tiểu liên đêm đó dẫn đầu, đều có chút ác ý mơ hồ đối với hắn, hắn vẫn còn muốn ở lại chỗ này một thời gian, không muốn chuốc lấy mấy cái phiền toái không cần thiết, nên chọn cái khu rừng vắng người tự mình luyện súng.
Kết quả lại không ngờ tới lại nhặt được thêm đạn.
Việc xuất hiện mấy viên đạn này ở một mức độ nào đó giải quyết được sự bức bách của hắn hiện tại, Trương Hằng nhìn hộp đạn bằng da trong tay, trong mắt hiện lên một tia suy nghĩ.
Đoán xem thứ này từ đâu tới cũng không phải chuyện gì khó khăn, bởi vì toàn bộ doanh trại này cũng chỉ có một người luôn đối xử tốt với hắn.
Trương Hằng ở trong rừng cây lặng lẽ bắn hết 45 viên đạn đó, sáng ngày thứ hai hắn lại thấy ba hộp đạn nữa ở dưới cùng một thân cây, ngoài ra còn có cả điện thoại di động, ví tiền, mộc điêu và chân thỏ may mắn của hắn, ngoài trừ món áo lông ra thì cơ bản là những thứ hắn bị lục soát đã đều ở đây.
Lần này Trương Hằng không luyện súng nữa, mà là đi tới một phòng nhỏ, hắn đưa tay gõ cửa một cái, người ra mở cửa là nữ bác sĩ, người sau có vẻ như vừa mới ngủ dậy, vừa ngáp vừa nói, "Chuyện gì?"
"Chào buổi sáng, cô Maggy, tôi tới tìm người." Trương Hằng biết nữ tay súng bắn tỉa ở cùng với Maggy.
Nữ bác sĩ bị gió lạnh bên ngoài thổi run hết cả người, kéo căng cổ áo rồi quay đầu nhìn thoáng một cái, "Này, cái tên đó tới tìm ngươi kìa, ta hỏi ngươi có ở đây không thì trả lời đi chứ?"
"... ..."
Nửa phút sau Maggy tránh sang một bên cho Trương Hằng đi vào, nữ nhi đang nằm trên giường, quay lưng về hướng cửa lớn đắp kín chăn, chỉ để lộ ra gáy, cứ như là còn đang ngủ.
Nữ bác sĩ cũng không khách khí, đi qua vén thẳng chăn ra, lộ ra cô nữ tay súng bắn tỉa mặc đồ chỉnh tề, "Simon, ngươi biết là mình không có cách nào mãi mãi trốn tránh đồng đội được đúng không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận