Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 399: 5 tầng không gian

Chương 399: 5 tầng không gian Khác với bốn tầng không gian còn lại, tầng năm thường có rất ít dân cư sinh sống. Số nhân khẩu đăng ký chính thức chỉ chưa đến hai nghìn người, do đó tầng thứ năm giống một vùng lãnh địa tư nhân hơn, việc xin giấy phép du lịch rất khó khăn, ngoài những người làm việc ở đây, bình thường rất ít người từ các tầng khác lui tới.
Tuy nhiên có Khâu Minh ở đây, Trương Hằng và Điện Tử Dê lại được phê duyệt rất nhanh.
Sau khi nhận được phiếu, ba người theo chỉ dẫn vào sảnh chờ xe tương ứng, nhưng nơi này cũng vô cùng quạnh hiu, ngoài bọn họ ra chỉ có lác đác sáu bảy người đang chuẩn bị đến tầng năm.
"Không cần nhìn lung tung," Khâu Minh căn dặn Điện Tử Dê đang hết nhìn đông lại nhìn tây, "Đừng quên thân phận hiện giờ của các ngươi, những người đến tầng 5 đa phần là nhân viên công ty, không được để bọn họ nhìn ra sơ hở."
"Ngươi ngược lại rất hảo tâm, nhưng có thực sự là đang suy nghĩ cho chúng ta không?" Điện Tử Dê nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn theo lời Khâu Minh mà thu hồi ánh mắt, nhìn không chớp.
"Đương nhiên, ta cũng xem như đã trải qua vô số người, rất rõ tình cảnh của mình bây giờ, nếu như ta có cử động nào không thích hợp, không đợi nó có tác dụng, người bạn bên cạnh ngươi nhất định sẽ cắt cổ ta hoặc mở một cái lỗ trên gáy của ta." Khâu Minh nói, "ta thích công việc của ta, cũng vô cùng cảm kích công ty cho ta công tác, nhưng so ra thì mạng nhỏ của ta vẫn quan trọng hơn một chút."
"Ngươi ngược lại là rất tự biết mình." Điện Tử Dê giễu cợt nói.
"Phân biệt nguy hiểm là một trong những bản năng sinh tồn quan trọng nhất của sinh vật, đừng nói loài người, ngay cả con trùng giày cũng biết thông qua ứng kích để tránh những kích thích có hại và hướng đến những kích thích có lợi." Khâu Minh nói, "Ngược lại là các ngươi, ta đã khuyên nhủ rất nhiều lần rồi, nhưng các ngươi vẫn cứ thích đi đến nơi nguy hiểm, thật sự không thông minh."
"Không phải vì ngươi bắt Từ Thiến đi sao!" Ánh mắt Điện Tử Dê lộ vẻ bất thiện.
Khâu Minh thấy vậy cũng rất thức thời mà ngậm miệng.
Không lâu sau, một cỗ máy đưa đón ngược chiều tiến vào nhà ga, cánh tay máy bên cạnh nhà ga cũng bắt đầu hoạt động, dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành việc lắp ráp, đưa khoang chờ xe của ba người vào bên trong máy đưa đón.
"Chào mừng đến tầng thứ năm, chúc quý khách có một hành trình vui vẻ."
Một giọng nữ tao nhã vang lên, nhưng nghe trong khoang xe trống rỗng lại có chút rợn người...
...Khoảng sáu phút sau, máy đưa đón dừng hoạt động lần nữa, cánh tay máy đã chuẩn bị sẵn sàng lại tháo dỡ toa xe, đưa vào đại sảnh.
Khâu Minh tháo dây an toàn, thành thật theo Trương Hằng và Điện Tử Dê ra khỏi nhà ga.
Không giống với tưởng tượng của Điện Tử Dê, nhà ga ở tầng thứ năm không có cảm giác xa hoa, dù kiến trúc có vẻ được chú trọng hơn so với bốn tầng phía dưới một chút, nhưng ngoài ra dường như không có gì khác biệt, hơn nữa bên trong nhà ga cũng vẫn quạnh quẽ, cả hành khách lẫn nhân viên công tác đều rất ít.
"Xe taxi ở đâu?" Điện Tử Dê ngẩng đầu nhìn bảng hướng dẫn, nhưng không thấy điểm đỗ taxi.
"Tầng thứ năm không có taxi." Khâu Minh nói, "người dân ở đây đều có xe riêng, còn người đi làm bình thường đều có xe đưa đón của công ty, cũng không cho phép họ đi lại lung tung, hơn hai phần ba diện tích tầng năm là lãnh địa tư nhân."
"Chế độ ngược lại đầy đủ, vậy chúng ta làm sao bây giờ, chỗ chúng ta cần đi có xa không, có thể đi bộ không?" Điện Tử Dê lầm bầm.
"Không cần lo lắng, công ty chúng ta có đặt một số xe chuyên dụng ở bãi đỗ xe của nhà ga, có thể cung cấp cho nhân viên sử dụng, lái xe đi là được rồi." Khâu Minh nói.
Sau đó, ba người đi thang máy xuống bãi đỗ xe, Khâu Minh mở vòng tay, bật chế độ gọi xe, nửa phút sau một chiếc xe con màu xám bạc rời khỏi chỗ đậu, chạy đến trước mặt ba người.
Khâu Minh mở cửa xe, ra hiệu mời, Điện Tử Dê lên xe trước, sau đó là Khâu Minh, cuối cùng là Trương Hằng ngồi ở ghế phụ bên cạnh tài xế.
"Khó khăn lắm mới đến một chuyến, có muốn dạo qua phong cảnh tầng năm một chút không?" Khâu Minh vừa điều chỉnh kính chiếu hậu vừa nói.
"Không, đưa bọn ta đi tìm Từ Thiến là tốt nhất, đừng giở trò gì nữa." Điện Tử Dê cảnh cáo.
Khâu Minh liếc nhìn khẩu súng ngắn Trương Hằng đang giấu ở eo, gật đầu nói, "Tùy các ngươi quyết định."
Đây là lần đầu tiên Điện Tử Dê đến tầng không gian thứ năm, nói không tò mò là giả, nhưng vì tất cả sự chú ý của hắn đều đổ dồn vào việc làm sao để cứu Từ Thiến, nên không có tâm trạng ngắm cảnh.
Dù vậy, khi Khâu Minh lái xe đi xuyên qua thành phố, Điện Tử Dê vẫn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ mấy lần.
Kết quả khiến hắn hơi thất vọng, cũng giống như nhà ga, tầng thứ năm mộc mạc hơn hắn tưởng, hơn nữa luôn có cảm giác thiếu cái gì đó trên đường, ban đầu Điện Tử Dê tưởng là người đi đường, nhưng sau khi nhìn thêm mấy lần hắn mới giật mình nhận ra, cảm giác không quen thuộc này là do không hề thấy biển quảng cáo nào.
Dù là tầng một hay tầng bốn thì hai bên đường đều có không ít biển quảng cáo, lớn nhỏ khác nhau, hình dáng đa dạng, trên đó là các minh tinh và hàng hóa đủ loại, Điện Tử Dê là người đam mê công nghệ, bình thường cũng hay tranh thủ dịp khuyến mãi để mua các sản phẩm liên quan, chỉ riêng tầng năm là không thấy quảng cáo nào, cả thành phố sạch sẽ đến khác thường, từng mảng lớn tường trắng, ngược lại làm Điện Tử Dê có chút không quen, cứ như đang đi giữa một vùng hoang nguyên vậy.
Như thể biết hắn đang nghĩ gì, Khâu Minh lên tiếng, "Nơi này vốn dĩ không náo nhiệt như vậy đâu."
"Vì sao?"
"Bởi vì lúc làm việc… cần tập trung tinh thần, mặt khác là để phòng tránh những liên tưởng không cần thiết." Khâu Minh nói.
"Liên tưởng không cần thiết? Cái gì là liên tưởng không cần thiết?"
Khâu Minh lại không tiếp tục trả lời câu hỏi này, hắn lái xe lên một ngọn đồi phong cảnh hữu tình, từ xa đã thấy bảng hướng dẫn cấm vào khu vực tư nhân.
Khâu Minh không để ý đến cái bảng này, tiếp tục lái xe về phía trước, rất nhanh đã đến trạm gác thứ nhất.
Sau khi mắt điện tử quét ID và giấy chứng nhận công tác của hắn, trạm gác liền thông báo cho xe đi, thế là Khâu Minh lại tiếp tục lái xe, ba phút sau đến trạm gác thứ hai, lần này không chỉ Khâu Minh mà cả Trương Hằng và Điện Tử Dê đi cùng cũng phải lấy giấy chứng nhận công tác ra thì mới được đi.
"Các ngươi thấy bộ hệ thống này đáng ghét đến mức nào chưa, thật ra mỗi tuần phải họp định kỳ đúng là ác mộng của ta." Khâu Minh không quên than phiền khi qua trạm gác thứ hai.
Sau đó, hắn lái thẳng xe lên sườn đồi, trên đó có một trang viên biệt thự, Khâu Minh cũng không dừng xe lại, vòng qua biệt thự rồi tiếp tục đi, đến khi địa thế trở nên bằng phẳng hơn, rồi bắt đầu dốc xuống, Điện Tử Dê và Trương Hằng cuối cùng cũng thấy đích đến của chuyến đi này.
Trong thung lũng phía sau sườn núi là một vùng kiến trúc màu xám khổng lồ, diện tích trông còn lớn hơn cả mười cái sân bay cộng lại, hình thù kỳ lạ, trông giống như một chiếc tàu chiến khổng lồ đang chuẩn bị khởi hành, ngoài ra một bên còn có một đường hầm nối liền khu kiến trúc này với trong lòng núi, trong đường hầm trong suốt từng chiếc xe chở hàng liên tục ra vào, trông rất bận rộn.
"Đây là địa phương nào vậy, trụ sở bí mật ẩn của chính phủ à? Hay là sở nghiên cứu của người ngoài hành tinh?" Điện Tử Dê hỏi.
"Không phải cả hai, đây là tổng bộ thực sự của Thịnh Đường Morgan mới ở Thượng Hải 0297." Khâu Minh lo lắng nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận