Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 04: Dùng dao mổ trâu cắt tiết gà

"Uy, các ngươi nghe chuyện này chưa? Trước đó có một chị khóa trên năm tư ở trường truyền thông, lừa mấy em khóa dưới nói có cơ hội thực tập ở công ty lớn, kết quả đến nơi mới phát hiện là đi tiếp rượu, còn bị ép chụp ảnh n·u·d·e. Đêm qua bạn cùng phòng rõ ràng thấy chị ta ngủ trên giường, nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu rồi."
"Ta cũng nghe rồi, vụ này làm kinh động cả khu ký túc xá số 2, mọi người tìm khắp trường không thấy, sau đó cảnh s·á·t gọi điện cho trường, yêu cầu lãnh đạo đến xử lý. Nghe nói có người tung hê toàn bộ hồ sơ đen của chị ta cho c·ô·ng a·n, trong đó có hai tấm hình, chụp đúng lúc chị ta đang bị ép quay, nhưng ánh mắt và biểu cảm thì giống như không nhìn thấy ống kính trước mặt, ghê rợn thật sự."
"Nhắc đến ghê rợn thì câu chuyện siêu thị Vật Mỹ lúc 12 giờ còn đáng sợ hơn đấy?"
"Chuyện gì 12 giờ?"
"Mấy người không biết hả, vụ này nổ banh cả diễn đàn trường rồi. Cái siêu thị Vật Mỹ gần thư viện nhất ấy, cứ đúng 12 giờ đêm thứ Hai và thứ Tư lại bị mất một chai cà phê Nestlé, nhưng trong ngăn tủ thu ngân lại thừa ra đúng 4,5 đồng. Chuyện này dọa hai bà cô thu ngân hết hồn, kiểm tra camera thì thấy chai cà phê trên kệ tự nhiên biến mất, trong video không thấy bóng dáng ai hết."
"Oa, nghe mà nổi hết da gà."
Mấy cô nàng ríu rít đi ngang qua Trương Hằng, anh đang mày mò chiếc máy ảnh Sony mới tậu.
Từ khi một tháng trước anh phát hiện mình có thêm một ngày 24 tiếng, anh đã làm rất nhiều thí nghiệm và nắm được cơ bản năng lực này.
Vụ của cô chị năm tư trường truyền thông anh chỉ vô tình gặp phải, dùng d·a·o mổ trâu c·ắ·t tiết gà thôi.
Về lý thuyết thì bây giờ nếu chuẩn bị đầy đủ anh có thể khơi mào chiến tranh thế giới lần thứ ba.
Dĩ nhiên, làm vậy cũng không có lợi lộc gì cho anh cả.
Ngoài ra, anh cũng có thể vác búa chữa cháy ra đường, đập phá tất cả cây ATM, chắc là sẽ nhanh chóng gia nhập top trăm người giàu nhất, hoặc đơn giản là trộm một đồng của mỗi người, cách này vừa ít ảnh hưởng vừa kiếm được hơn hai mươi triệu nhanh gọn.
Nhưng hiện tại, anh tạm thời không có nhu cầu đó.
Với một sinh viên năm hai mà nói, ba vạn tiền sinh hoạt hàng năm đã là quá đủ, có nhiều hơn cũng chẳng biết tiêu gì.
Gia đình anh thì không cần anh phải giúp, cha mẹ anh đang ở nước ngoài nghiên cứu khoa học nên vui vẻ quên trời quên đất rồi, ông ngoại thì là một trong những sinh viên đầu tiên sau khi thi đại học được khôi phục năm 77, sau khi tốt nghiệp trở thành kỹ sư cao cấp của dự án thủy lợi quốc gia, về hưu có lương và một căn nhà vườn để an hưởng tuổi già, ăn uống đầy đủ, đánh cờ, cuộc sống rất hài lòng.
Hơn nữa, sau khi quen với năng lực của mình, Trương Hằng cũng không cần phải đi phạm pháp mới kiếm được tiền.
Ví dụ như anh vừa mới xin gia nhập câu lạc bộ nhiếp ảnh, tháng sau sẽ có một cuộc thi ảnh chủ đề về ấn tượng thành phố, ông anh khóa trên phụ trách bên ngoài kiếm được tài trợ không tệ, giải nhất được 5000 tệ cộng thêm một ống kính góc rộng (Canon) EF 17-40 mm f/4L USM xịn xò, giải nhì, ba cũng có 3000 tệ và quà tặng.
Trương Hằng nhập môn trễ, chỉ mới nghe hai buổi học và một buổi tọa đàm của câu lạc bộ nhiếp ảnh, chủ yếu là tự học qua video trên mạng, mới chỉ nắm được cơ bản về bố cục và độ sáng.
Nhưng cái anh có thì mấy người mẫu không có, đối với mấy tay máy khác thì có những khoảnh khắc cảm xúc lướt qua nhanh như chớp mắt, khó có thể nắm bắt, còn với Trương Hằng sau 24 tiếng, khoảnh khắc nào cũng là độc nhất vô nhị, những khoảnh khắc tĩnh lặng đó không cần phải trau chuốt gì thêm vẫn đủ lay động lòng người.
Dù cho kỹ thuật của Trương Hằng còn chưa thành thục, đối với độ ấm màu hay độ nét cũng còn mù mờ, nhưng dưới ống kính của anh, thành phố này vẫn mang một sức quyến rũ khác lạ.
Trương Hằng chọn hai tấm mình chụp buổi chiều, khá ưng ý rồi gửi đến câu lạc bộ để đăng ký thi.
Anh cũng không nhất định phải đoạt giải, chủ yếu vẫn là muốn kiểm chứng tiến bộ của mình trong thời gian qua.
Từ sau khi phát hiện mình mỗi ngày có thêm 24 tiếng một tháng trước, Trương Hằng không những không nhàn hạ hơn mà ngược lại càng bận rộn hơn.
Thời gian đầu chủ yếu là để tiến hành các loại khảo nghiệm, ví dụ như đồ vật anh chạm vào có bị thoát ly khỏi trạng thái dừng thời gian luôn không, hay là sau khi rời khỏi anh một thời gian sẽ khôi phục đứng im? Rồi thì phạm vi ảnh hưởng dừng thời gian này xa đến đâu, có giới hạn ở mỗi thành phố này không? Vì thế thứ bảy anh đã mua vé máy bay đến một nơi cách xa cả ngàn dặm...
Những vấn đề này, phần lớn đều đã có đáp án qua các thí nghiệm, một số cái khó chứng thực thì tạm thời anh cũng không có cách gì.
Sau này thì anh phải cân nhắc chia thêm 24 tiếng đó ra như thế nào.
Đầu tiên, ngủ là bắt buộc, 00:00 là giờ đi ngủ bình thường.
Lần đầu trải nghiệm loại chuyện này vì tò mò nên anh có thể lang thang cả ngày trong thành phố, nhưng sau khi quen rồi thì không thể.
Trong 24 tiếng khi mọi người đứng im, chỉ có thời gian trên cổ tay anh vẫn trôi qua, đồng thời nhu cầu sinh lý cũng vẫn còn, anh vẫn sẽ thấy đói, khát nước, buồn ngủ và mệt mỏi sau khi hoạt động lâu.
"Có ý đấy, chẳng lẽ điều này cũng có nghĩa tốc độ lão hóa của mình cũng nhanh gấp đôi so với người thường sao?" Trương Hằng nhìn người trong gương như có điều suy nghĩ, nhưng trong thời gian ngắn thì e là anh không có câu trả lời cho vấn đề này.
Tóm lại, giải quyết vấn đề ăn và ngủ thì anh còn dư lại khoảng 14 tiếng, thêm vào số thời gian này, anh có thể làm được rất nhiều việc.
Ví dụ như đọc sách, có lẽ là do ảnh hưởng của cha mẹ, hai người làm thần học, anh vẫn luôn có hứng thú với đủ loại tri thức kỳ lạ, trước kia do thời gian hạn chế mỗi tuần chỉ đọc được một cuốn, bây giờ thì anh sắp xếp lại, thứ Hai và thứ Tư, mỗi ngày anh rút ra thêm 6 tiếng để đọc sách.
Thư viện vốn ồn ào trở thành khu riêng của anh, khỏi phải giành chỗ trước, không phải mất công ngắm hoa lá lân cận, thậm chí còn có thể mặc đồ ngủ mang dép lê ung dung đi lại giữa các kệ sách.
Một cuốn sách hay, cộng thêm một ly cà phê đá lạnh, là đã có thể tận hưởng một khoảng thời gian thoải mái rồi.
Ngoài ra, Trương Hằng còn lấy lại sở thích leo núi, rồi thêm môn chụp ảnh vào danh sách những thứ mình yêu thích. Thời gian bình thường thì anh đến trường học, sau đó dùng thời gian của mình để luyện tập, củng cố những thứ đã học được.
Mặt khác gần đây anh vẫn kiên trì tập bắn cung, thầy dạy của anh tuần nào cũng kinh ngạc với tốc độ tiến bộ của anh, thậm chí còn hy vọng anh nghiêm túc cân nhắc đến việc phát triển theo con đường này.
Dĩ nhiên, hoạt động mà Trương Hằng yêu thích nhất vẫn là đi dạo thành phố ban đêm, hầu như mỗi ngày anh đều dành ít nhất 2 tiếng để đi dạo.
Ẩn dưới sự náo nhiệt của một đô thị lớn là vô vàn bí mật.
Trương Hằng mượn những khoảnh khắc thời gian ngưng đọng đó và chiếc máy ảnh Sony trong tay, lặng lẽ quan s·á·t và ghi lại mọi góc của thành phố này, cứ như đang xem một bộ phim ngắn đã dừng hình. Phần lớn thời gian anh chỉ là một người xem yên lặng, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ ra tay thay đổi những tình tiết mà mình không thích.
Những sự thay đổi này không liên quan đến thiện ác, Trương Hằng cũng không có hứng thú đóng vai Thượng Đế hay ác quỷ, anh chỉ đơn thuần đang tận hưởng những khoảnh khắc thuộc về mình mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận