Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 321: Xã hội không tưởng

"Nguyện vọng lớn nhất của ta là có thể có cuộc sống tốt hơn." Từ Thiến nghĩ ngợi rồi nói chi tiết, "Ta từng ở tầng một, tuy ta vẫn muốn quên đi quãng thời gian đó, nhưng sự thật chứng minh đó là đoạn ký ức sâu sắc nhất của ta. Ở đó mỗi đêm, ta đều thầm thề rằng, nếu một ngày nào đó ta rời khỏi nơi đó, nhất định sẽ không bao giờ quay lại."
"Vậy sau khi ngươi rời đi nơi đó liền chưa từng trở về thật sao?" Trương Hằng hỏi.
"Đúng vậy, có vấn đề gì sao?" Từ Thiến hỏi, dừng một chút nàng nói tiếp, "Ta đã đi rất xa, một đường đến đây, hiện tại chỉ cần thêm một bước, một bước cuối cùng nữa thôi là ta có thể thực hiện được giấc mơ của mình. Ta biết ngươi nghĩ về ta như thế nào, một cô MC ham hư vinh, ta không phủ nhận điều đó, nhưng trở thành cư dân tầng thứ tư với ta thực sự rất quan trọng. Hơn nữa bạn trai của ta cũng là người cực kỳ tốt, anh ấy sẽ là bạn đời lý tưởng của ta."
Trương Hằng nghe vậy không có ý kiến, chỉ nói, "Thời gian không còn sớm, ngủ sớm một chút đi, ngày mai chúng ta còn phải ra ngoài."
Từ Thiến gật nhẹ đầu, loạng choạng đứng dậy, một tay để người máy dọn dẹp rác vặt trên sàn, một tay lại nói với Trương Hằng, "Nếu như ngươi có nhu cầu sinh lý, ta có thể dùng tiền tìm người chuyên nghiệp cho ngươi… Ta chỉ hy vọng ngươi nghĩ đến khoảng thời gian chúng ta ở chung coi như vui vẻ mà thôi, đừng làm hại ta."
"A, ngươi nghĩ nhiều rồi," Trương Hằng nói, "ta là vệ sĩ của ngươi, hợp đồng của chúng ta chưa kết thúc mà."
"Ừm, dù sao đi nữa, ồ… cảm ơn ngươi đã giúp ta tìm ra người theo dõi ta ở cửa hàng." Từ Thiến ôm hai tay, quay trở về cửa phòng ngủ, "Còn nữa, cái đó… ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Đợi Từ Thiến vào phòng ngủ đóng cửa lại, Trương Hằng không lập tức đi nghỉ mà đi đến cửa sổ sát đất phòng khách. Kiểm tra có người đứng ở đó, rèm cửa tự động từ từ mở ra.
Bên ngoài là cảnh đêm.
Chung cư của Từ Thiến nằm gần trung tâm thành phố, từ đây có thể nhìn thấy gần một nửa không gian của tầng ba.
Dưới chân Trương Hằng lúc này là những ánh đèn đường rực rỡ cùng biển quảng cáo điện tử, tuy đã đêm khuya, nhưng trên đường phố vẫn có không ít xe cộ qua lại. Những chiếc xe treo trên đường ray từ hình khuyên lao vút qua, hai bên là những tòa nhà văn phòng với đủ loại hình dáng đậm chất tương lai, một nửa trong số đó vẫn sáng đèn.
Một nhóm nhân viên văn phòng vừa giải quyết xong vấn đề trong dự án, vừa cười nói đi ra từ văn phòng. Tuy trên mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi, nhưng phần nhiều là sự phấn khích, không về nhà ngủ ngay mà hẹn nhau đi ăn khuya mừng thành công.
Tuy Từ Thiến tự giễu mình chỉ là một tiểu MC ham hư vinh, nhưng chỉ cần so sánh nơi này với tầng một, liền có thể hiểu vì sao nàng muốn trèo lên trên.
So với một tầng xơ xác, chen chúc và lộn xộn, nơi này tràn đầy sức sống mãnh liệt, ngoài khác biệt về giáo dục, môi trường sống, mức sống, điều quan trọng nhất là trên mặt mỗi người ở đây đều tràn đầy tự tin vào tương lai.
Những sản phẩm công nghệ mới tân tiến, những tòa nhà cao tầng nối tiếp nhau, đường đi sạch sẽ gọn gàng, bầu trời đêm tuyệt đẹp. Dù là nhà phê bình khó tính nhất, cũng phải thừa nhận rằng đây có lẽ là dáng vẻ lý tưởng nhất của nhân loại trong tương lai.
Mà đây mới chỉ là tầng thứ ba của Thượng Hải 0297, phía trên còn có những tầng bốn, tầng năm mộng ảo và mỹ lệ hơn.
Trương Hằng cuối cùng nhìn lại chiếc tàu con thoi băng ngang chân trời như chiếc Thông thiên tháp liên kết giữa trần gian và thiên đường trong Cựu Ước.
Sau đó Trương Hằng tắt đèn, nói với con chuột hamster trên bàn, "Ngủ ngon."
...
Tuy nhận được lời hứa không làm hại của Trương Hằng, nhưng sáng hôm sau, Từ Thiến vẫn có vẻ hơi căng thẳng. Nhất là lúc ăn sáng, nàng bóng gió hỏi mấy lần, nhưng Trương Hằng đều không nói hai người lát nữa sẽ đi đâu.
Thế là Từ Thiến không khỏi thấp thỏm, mãi đến khi ăn xong điểm tâm, hai người đến nhà ga. Lúc Từ Thiến thấy Trương Hằng mua vé tàu điện tử, nàng mới ý thức được điểm đến tiếp theo là nơi nào.
"Không gian tầng một?" Từ Thiến lộ vẻ khó tin, "Ta đã nói rồi, ta sẽ không quay lại đó."
"Thả lỏng đi, ta không phải bảo ngươi định cư ở đó, coi như một chuyến du lịch ngắn ngày thôi." Trương Hằng nói.
"Nhưng ta không muốn đi du lịch ở đó, vì nó chỉ làm ta nhớ lại quãng thời gian sinh hoạt ở đó."
"Ta nhớ ai đó từng nói, để giải quyết hiện tại, đôi khi cần phải đối diện với quá khứ." Trương Hằng nói, "Dù sao vé cũng mua rồi, chỉ cần ngươi đi với ta một lần, sau này ta sẽ không làm phiền ngươi nữa."
Vẻ mặt Từ Thiến có chút xoắn xuýt, bởi những chuyện đã xảy ra ở đó, khiến nàng vô cùng ghét việc phải trở lại tầng một. Mà bản thân tình hình an ninh của tầng một vốn đã không tốt, nếu Trương Hằng ở đó muốn làm gì nàng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng nếu bây giờ Từ Thiến la hét cầu cứu bảo vệ nhà ga, thì nàng có thể lập tức thoát nạn, nhưng Trương Hằng rất có thể bị bắt, sau đó bị công ty sớm triệu hồi. Một khi ký ức của Trương Hằng bị đọc, chuyện lúc trước của nàng cũng sẽ bị liên lụy, không nghi ngờ gì, nó cũng sẽ ảnh hưởng đến việc đính hôn của nàng.
Cuối cùng, khát vọng được sống ở tầng thứ tư đã thắng nỗi sợ hãi trong lòng, Từ Thiến chọn chấp nhận sự sắp xếp của Trương Hằng, lên tàu con thoi đi về phía tầng một.
"Ngươi từng nói lúc mới đến Thượng Hải 0297, ngươi từng làm nhân viên phục vụ ở một quán ăn nhỏ, ngươi còn nhớ quán ăn đó ở đâu không?" Trương Hằng hỏi Từ Thiến trên tàu.
"Đương nhiên." Từ Thiến hơi cựa quậy thân thể bị dây an toàn cố định. Dù đã quyết định rồi, nhưng hễ ý thức được mình đang dần đến gần không gian tầng một, Từ Thiến vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng. Nàng chỉ muốn đứng dậy thoát khỏi ghế, nhảy ra khỏi tàu, nhưng một khi tàu con thoi bắt đầu di chuyển thì không thể tháo dây an toàn ra, cho nên Từ Thiến chỉ có thể ngồi yên đến ga cuối cùng.
Sau đó nàng cau mày, "Ngươi định đưa ta đến quán cơm nhỏ ta từng làm, để làm gì? Ta không thích ông chủ ở đó, không muốn gặp lại hắn."
"Bây giờ ngươi thành công hơn hắn rất nhiều, chẳng lẽ không muốn về báo thù năm xưa sao?"
"Thì có ý nghĩa gì chứ, đều là chuyện đã qua." Từ Thiến lắc đầu, "Vả lại mặt hắn dày, tám phần sẽ còn kéo ta chụp ảnh chung để quảng cáo cho quán của hắn. Ta không muốn tạo cơ hội cho hắn."
"Điểm này ngươi không cần lo lắng, có ta ở đây, nếu như ngươi không vui, ta thậm chí có thể giúp ngươi đánh hắn một trận." Trương Hằng nói.
"Đề nghị này nghe cũng không tệ." Từ Thiến nghe vậy miễn cưỡng gượng cười.
Bạn cần đăng nhập để bình luận