Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 215: Mộng cảnh

Chương 215: Mộng cảnh
Trương Hằng không ngờ cảm giác cánh hoa màu đen lại không tệ ngoài dự tính, khi bắt đầu ăn có vị ngọt thơm kỳ lạ, bất quá chỉ có một cánh nhỏ, Trương Hằng chưa kịp cảm nhận kỹ đã bị một cảm giác mê man to lớn bao vây lấy.
Một khắc sau, tinh thần của hắn cũng theo bản năng phản kháng, đại não trong nháy mắt bình tĩnh trở lại, điều động tất cả lực chú ý chống lại cảm giác mê man kia.
Kết quả, sau một thoáng thất thần ngắn ngủi, Trương Hằng liền mở mắt trở lại, lần nữa thấy trần phòng ngủ.
Thất bại sao? Trương Hằng nhíu mày, hắn cũng không cố ý giữ thanh tỉnh, trước đó sự phản kháng ngắn ngủi hoàn toàn là phản ứng bản năng khi bị tập kích, nhưng ngay sau đó Trương Hằng để ý đến sự khác biệt xung quanh.
Bên cạnh hắn không có bóng dáng của Hàn Lộ và Thẩm Hi Hi, hiện tại toàn bộ phòng ngủ chỉ có một mình hắn.
Hơn nữa, từ ánh sáng xuyên qua cửa sổ vào có thể thấy đã là ban ngày.
Trương Hằng đứng dậy, đi đến cạnh giường, nhìn xuống vườn hoa của khu dân cư, một người đàn ông mặc đồ An Đức đang chạy bộ, chạy qua một ông lão dắt chó đi dạo, hai người còn chào nhau.
Mọi thứ nhìn đều rất bình thường.
Sau đó Trương Hằng lại đến trước bàn trang điểm, hộp phấn cùng mascara đều mở nắp, đặt trên bàn, cho dù ở độ tuổi nào thì phụ nữ cũng sẽ rất trân trọng đồ trang điểm của mình, việc xảy ra tình huống như vậy chứng tỏ Hàn Lộ rời đi rất vội vàng.
Vì sao, sao nàng lại phải vội vàng đi như vậy? Có phải nàng đang trốn tránh thứ gì đó không?
Trương Hằng sờ vào túi của mình, toàn bộ đạo cụ trên người đều không thấy, duy chỉ có chiếc đồng hồ hải tinh trên tay phải còn đó, thế là Trương Hằng tiện tay nhặt lên chiếc đèn để dưới đất ở góc tường, rồi mở cửa phòng.
Không biết có phải đã có người dọn dẹp hay không, phòng khách không còn bừa bộn như trước nữa, trông sạch sẽ gọn gàng, chỉ có điều lạ là cửa lớn lại đang mở toang.
Hàn Lộ rời khỏi nhà mà vội vàng đến mức quên cả đóng cửa, dù nhìn thế nào cũng thấy có chút bất thường.
Trương Hằng gần như đã xác định được bây giờ mình đang ở trong mộng cảnh của Hàn Lộ, vấn đề duy nhất là Thẩm Hi Hi và đội của nàng không biết đã đi đâu.
Trương Hằng lấy điện thoại ra, phát hiện trên màn hình không có tín hiệu, như vậy thì mong muốn liên lạc với Thẩm Hi Hi của hắn đã tan thành mây khói, Trương Hằng do dự một chút, không chờ đợi ở chỗ này, so với hợp tác theo đội, hắn vẫn có khuynh hướng hành động tự do hơn, hắn viết một tờ giấy, dán lên trên cửa, nếu Thẩm Hi Hi hoặc hai người còn lại nhìn thấy, chắc là sẽ biết hắn đã từng đến đây.
Sau đó, Trương Hằng đi thang máy xuống dưới lầu, rời khỏi khu dân cư.
Hắn đây là lần đầu tiên tiến vào mộng cảnh của người khác, vì không ai biết cơ chế tác dụng của mộng cảnh tử vong, cho nên trước khi đi Thẩm Hi Hi chưa hề nói cụ thể cần làm gì, nhưng tình hình trước mắt rõ ràng là phải tìm được Hàn Lộ trước đã.
Trương Hằng định đến chỗ làm của nàng xem thử, xem Hàn Lộ có ở đó không.
Nói một cách khách quan thì thế giới này giống hệt thực tế.
Bao gồm một vài chi tiết, ví như vết cắt trên nút bấm của thang máy, bông hoa bị trẻ con giẫm gãy trong bồn hoa… Những chi tiết tương tự thế này, e rằng ngay cả Hàn Lộ luôn ở đây cũng không nhớ rõ.
Có một giả thuyết rất thú vị, đó là người bình thường mỗi ngày đều sẽ thông qua mắt, mũi, tai để tiếp nhận một lượng lớn tin tức, nhưng đáng tiếc là trí nhớ của người có hạn, đại não sẽ sàng lọc thông tin tiếp nhận, cuối cùng chỉ giữ lại những bộ phận "hữu dụng", nhưng điều này không có nghĩa những tiếng ồn vô dụng kia sẽ biến mất hoàn toàn.
Chúng chỉ lắng đọng lại trong tiềm thức của ngươi, ví như lúc ngươi ba tuổi nhìn thấy một con rắn ở đồng ruộng trong thôn, chuyện này theo sự trưởng thành của ngươi, nhường chỗ cho những chuyện "quan trọng hơn", trong ý thức của ngươi con rắn kia biến mất, nhưng ở trong tiềm thức nó vẫn cứ lặng lẽ nằm ở một góc nào đó.
Có người nỗ lực dùng thôi miên và thiền định để đánh thức bộ phận ký ức đã không còn đó nữa, nhưng so ra, có phương pháp đơn giản hơn – chính là nằm mơ.
Từ một ý nghĩa nào đó, mộng cảnh tựa như chiếc chìa khóa mở kho báu tiềm thức này.
Trương Hằng ngắt một đóa hoa trong vườn hoa, đưa lên mũi.
Nhưng hắn lại không ngửi được mùi hoa, đây là vì Hàn Lộ từ nhỏ đã bị viêm mũi, bản thân cô cũng ít khi nào ngửi được mùi hoa.
Dù có tương tự đến thế nào, nơi này cuối cùng cũng không phải là thế giới thực.
Cân nhắc đến việc Hàn Lộ giờ phút này có khả năng đang phải đối mặt với một loại nguy hiểm nào đó, Trương Hằng không tiếp tục chần chừ nữa, đi ra khu dân cư, chặn một chiếc taxi, đi đến CBD nơi văn phòng tập trung.
Hàn Lộ thuê nửa tầng ở khu vực đắt giá nhất để làm việc, tiếp đón một vài người đến khởi nghiệp, cô có một đội ngũ chuyên nghiệp để giải quyết vấn đề pháp lý, phân tích các hạng mục có tính khả thi, khi cần thiết còn nhận quản lý dự án...
Trương Hằng đến quầy lễ tân dưới lầu làm đăng ký đơn giản, nhưng tiếc là nhân viên lễ tân nói cho hắn biết hiện tại Hàn Lộ không có ở công ty.
Nụ cười của cô ấy rất ngọt ngào, dù sao cô ấy cũng không biết cái tên trọc mập mạp mặc đồ bình thường mình đang tiếp đãi hôm nay, có thể ngày mai sẽ biến thành tỉ phú, nhưng Trương Hằng chú ý thấy bàn tay cô gái giấu dưới gầm bàn, trên màn hình điện thoại liên tục lướt game.
Điều này cho thấy hành vi đi làm "mò cá" của cô ta đã bị Hàn Lộ thấy từ lâu.
Trương Hằng thoáng im lặng trong lòng nửa giây, sau đó hỏi cô gái, "Vậy cô có biết Hàn Lộ bây giờ ở đâu không?"
Cô gái lắc đầu, "Thật xin lỗi, tôi cũng không rõ lịch trình của Hàn tổng, anh có hẹn trước với cô ấy không?"
Trương Hằng lấy điện thoại ra lắc lắc, "Tôi có việc gấp muốn tìm cô ấy, nhưng điện thoại lại không có tín hiệu, không liên lạc được với cô ấy."
Có lẽ thấy tuổi tác của Trương Hằng không khác mình lắm, cô gái cũng đã thả lỏng, lè lưỡi, "Điện thoại di động của tôi cũng không có tín hiệu, thật là kỳ lạ, tình trạng này đã kéo dài hai tiếng rồi, hại tôi không ăn được gì cả, mà người tôi lại không mang theo tiền mặt, muốn cà cái cơm nắm giá rẻ ở cửa hàng cũng không xong."
Hai người đang nói chuyện, Trương Hằng cảm thấy ánh sáng bỗng tối sầm, phía trước cửa sổ sát đất không xa, có một đôi nam nữ đang cầm cà phê hiếu kỳ ngước đầu nhìn lên thứ gì đó.
Trương Hằng đi qua, nhìn thấy mặt trời đang lẩn vào một tầng mây lớn.
Người nam bạch lĩnh nói, "Kiểu này... có mưa sao?"
"A, thật ghét, lại đúng lúc tôi không mang theo dù." Nữ bạch lĩnh bên cạnh than vãn.
"Yên tâm, chắc sẽ không mưa lâu đâu, hơn nữa, nếu thật sự không được, tan làm tôi lái xe đưa cô về nhé."
"Bớt cái trò ấm nam của anh đi, tôi đâu phải sinh viên mới tốt nghiệp đâu." Nữ bạch lĩnh khịt mũi coi thường.
"Không cần nhạy cảm vậy chứ, chỉ là đồng nghiệp quan tâm nhau thôi mà."
"Tôi mặc kệ anh có ý đồ gì, Hàn tổng ghét nhất là mấy vụ tình cảm chốn công sở, tôi đang rất hài lòng với công việc và thu nhập hiện tại, còn có hai căn hộ phải trả góp nữa, cho nên phiền anh hãy đi thả thính người khác đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận