Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 370: Thang máy

Chương 370: Thang máy
Trong một khoảng thời gian ngắn, bên ngoài khách sạn Tứ Châu đã bị cảnh sát bao vây kín mít, đại sảnh cũng đã bị cảnh sát khống chế, người ngoài không thể tiến vào, còn khách đang ở trong khách sạn thì không thể ra ngoài, khách sạn hoàn toàn rơi vào trạng thái phong tỏa.
Trương Hằng đi tới nhìn lướt qua, từ bỏ ý định đi thẳng qua đại sảnh, mà hướng về phía lối thoát hiểm an toàn dự định, sau đó hắn lại quan sát những người đứng xem náo nhiệt bên đường, rất nhanh đã tìm được một gã mang mũ rộng vành, vác máy ảnh.
Trương Hằng tiến lên phía trước, cùng đối phương nói chuyện vài câu, sau đó bắt tay, rồi đi đến cửa sau của tửu điếm, nơi đang có cảnh sát mặc đồng phục vây quanh, cánh cửa này không dành cho khách mà thường dùng cho nhân viên và hàng hóa ra vào, tuy lúc này cũng có người canh giữ, nhưng may mắn là so với cửa trước, số lượng người không nhiều bằng.
Trương Hằng giữ nhịp bước chân đều đặn đi tới trước cửa, khẽ gật đầu với đội cảnh sát phụ trách trông coi, sau đó nói, "Cảnh sát trưởng bảo tôi vào tìm bếp trưởng hỏi vài chuyện."
"Nhìn cậu có vẻ lạ mặt." Tiểu đội trưởng nghe vậy không lập tức tránh ra, ngược lại trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc.
"À, tôi là người mới tới không lâu, thường nghe theo sự điều động của cảnh sát trưởng, anh có thể hỏi lại cảnh sát trưởng." Trương Hằng nhỏ giọng nói.
"Vậy sao?" Tiểu đội trưởng nhìn vào mắt Trương Hằng vẫn xen lẫn chút hoài nghi, hất cằm về phía sau, "Hỏi cảnh sát trưởng làm gì, đưa thẻ cảnh sát của cậu đây tôi xem."
"Được thôi." Trương Hằng giả bộ như muốn mở vòng tay ở tay trái ra.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, sắc mặt tiểu đội trưởng đột nhiên biến đổi, giơ ngón tay về phía sau lưng Trương Hằng, "Này, anh đang làm gì đấy, của tòa báo nào, chẳng phải đã nói là không cho phép chụp ảnh sao?!"
Kết quả hắn còn chưa dứt lời, tên kia đã giơ máy ảnh lên chụp hai phát, sau đó thấy tình thế không ổn thì bỏ chạy, tiểu đội trưởng không kịp để ý đến Trương Hằng nữa, bỏ lại câu "Cậu chờ một chút", liền dẫn người đuổi theo.
Nhưng Trương Hằng lại không hề trung thực như hắn nói, vừa lúc tiểu đội trưởng rời đi thì đã mở cửa sau của tửu điếm đi vào, tuy ngoài cửa vẫn còn không ít cảnh sát nhưng không có người nào có thể làm chủ, bọn họ nhìn nhau, cuối cùng không ai ngăn cản mà cứ vậy trơ mắt nhìn Trương Hằng tiến vào trong tửu điếm.
Mà ngay khi hắn vừa vào cửa thì đã lập tức khóa trái cửa sau, sau đó Trương Hằng rút từ bên hông ra một khẩu súng lục, nắm trong tay, thẳng hướng phía trước đi.
Bước chân của hắn rất nhẹ, dưới tác dụng của 【Kreuz chi tâm】 lại càng không một chút tiếng động, hệt như một con mèo.
Vào được khách sạn mới chỉ là bước đầu tiên, thử thách thật sự vẫn còn ở phía sau, mục tiêu của Trương Hằng là tìm ra thiết bị mã hóa trí nhớ từ trên người bốn đội viên đội đặc nhiệm, nhưng đối thủ của hắn không chỉ có những chiến sĩ khung xương bên ngoài kia mà còn có cả đội phản ứng khẩn cấp.
Nhất là tên cầm đầu Số 0, trước đó Trương Hằng cũng đã biết được không ít thông tin về Số 0 từ chỗ Số 9, dù cả hai đều là người nhân bản, được biên tập trí nhớ cải tạo thành siêu chiến sĩ, nhưng giữa họ vẫn có khoảng cách, mà những chênh lệch này sẽ không ngừng gia tăng theo thời gian.
Theo như lời số 9 nói, "Số 0 khác với chúng ta, hắn thuộc về một giống loài khác, một giống loài hoàn toàn mới, lấy lý luận người nhân bản hiện tại hoàn toàn không cách nào giải thích nổi, mà nếu nói hai người các ngươi gặp mặt, hình ảnh đó chỉ cần nghĩ thôi đã thấy rất thú vị, đại khái tựa như Godzilla gặp được King Kong vậy."
Số 9 vừa nói vừa liếm môi một cái, 【Lời thề chiếc nhẫn】 không sinh ra bất kỳ phản ứng nào cũng chứng tỏ lời hắn nói là sự thật.
Do vậy ngay khi vừa vào tửu điếm, Trương Hằng đã nâng cao cảnh giác lên mức cao nhất, hắn không đi về phía đại sảnh vì nơi đó đã đầy cảnh sát, đặc biệt là thang máy và lối thoát hiểm càng là khu vực trọng điểm bố phòng, chiêu trước đó hắn sử dụng không thể dùng lại lần hai.
Thế là Trương Hằng không chút do dự liền đi vào trong phòng bếp đối diện, dù trong nồi còn đồ ăn đang nấu dở, trên thớt cũng có rau củ đang thái, nhưng lúc này trong bếp lại không có đầu bếp nào, chắc hẳn đều đã bị cảnh sát gọi lên đại sảnh.
Trương Hằng biết một số nhà hàng nhiều tầng sẽ lắp một thang máy nhỏ ở bếp sau, có thể dùng tốc độ nhanh nhất đưa đồ ăn đã chế biến lên các tầng trên, để đảm bảo khách hàng không phải chờ lâu, mà vận may của Trương Hằng cũng khá tốt, nhà bếp của khách sạn Tứ Châu có một chiếc thang máy kiểu này.
Tuy nhiên thang máy kiểu này được thiết kế chỉ để vận chuyển thức ăn, nên sẽ cực kỳ chật chội khi có người ngồi vào, về cơ bản là phải co tay chân hết cả mới có thể miễn cưỡng ngồi lên, nhưng giờ nó lại trở thành phương án tốt nhất để Trương Hằng né đám cảnh sát kia, tiến thẳng lên các tầng khác.
Trương Hằng nhìn vào bảng điều khiển thang máy, chỉ có hai tầng, một ở tầng mười ba, còn điểm đến gần nhất là tầng năm, nói cách khác chỉ cần hắn ngồi vào chiếc thang máy này thì có thể lên thẳng tầng năm hoặc là tầng mười ba.
Và rất nhanh Trương Hằng đã đưa ra lựa chọn của mình, theo cửa thang máy từ từ đóng lại, sau đó bắt đầu đi lên tầng mười ba.
Nhưng khi thang máy lên tới tầng bốn thì lại có sự cố xảy ra, tốc độ của thang máy đột nhiên chậm lại, chỉ có một khả năng duy nhất cho việc này, đó là đã có người nhấn nút ở tầng năm!
Và trước khi cửa thang máy kịp mở hết ra, tiếng súng đã vang lên.
Chỉ nghe thanh âm là đã biết đạn dày đặc thế nào, số đạn ấy chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã trút xuống bên trong thang máy, xét đến không gian chật hẹp của thang máy, người bên trong cơ hồ không có bất cứ không gian né tránh nào, chỉ có thể sống sượng chờ bị đạn xé nát.
Cùng lúc đó, Số 0 trong phòng ăn có ánh mắt chợt lóe.
Chắc hẳn chẳng ai có thể nghĩ được rằng, người của đội phản ứng khẩn cấp sau khi tiến vào khách sạn lại không vội truy bắt đám tàn dư của đội đặc nhiệm, mà lại cứ như thế yên lặng đợi trong phòng ăn ở tầng năm, chằm chằm vào chiếc thang máy trước mặt.
Thực tế thì Số 0 cũng chẳng hề để tâm tới bốn đội viên còn lại của đội đặc nhiệm, hắn thấy đối phương đã ở thế cùng lực kiệt, căn bản không thể làm gì được, chỉ là vấn đề sớm hay muộn sẽ bị giải quyết mà thôi, ngược lại sau khi ba người được phái tới công viên giải trí bị mất liên lạc thì Số 0 lại tăng cảnh giác với Trương Hằng lên mức cao nhất, vì vậy hắn không tiếc gác lại chuyện vốn phải đặt lên hàng đầu, không đi tìm hàng hóa, mà quyết định xử lý trước kẻ cạnh tranh như Trương Hằng.
Dù sao sau khi xử lý xong Trương Hằng thì hắn vẫn có nhiều thời gian để truy lùng tiếp.
Sau khi đã quyết định xong, Số 0 còn đặt mình vào vị trí của Trương Hằng, suy tính nhiều phương án có thể chọn để lên lầu, sau đó dựa trên các phương án đó để liên hệ với cảnh sát trưởng ở lầu một, đưa ra sự sắp xếp người bên ngoài, mục đích cuối cùng là dẫn Trương Hằng vào đường cùng này.
Và bây giờ kế hoạch của hắn có vẻ sắp thành công rồi, Số 0 thừa nhận thủ đoạn như vậy có vẻ không công bằng, Trương Hằng rõ ràng là một cao thủ, nhưng rất có thể sẽ không phát huy được gì hết, mà cứ thế bỏ mạng một cách vô ích ở trong chiếc thang máy nhỏ bé này.
Nhưng chiến đấu vốn dĩ không chỉ đơn thuần là so đo thực lực, yếu tố quyết định thành bại trong những trận đấu giữa các cao thủ đôi khi chỉ là những chi tiết không đáng chú ý. Nghĩ tới việc đối thủ lớn nhất cuối cùng cũng đã có thể bị giải quyết, Số 0 cũng không khỏi thở phào một cái, nhưng khi cửa thang máy mở ra thì con ngươi của hắn lại đột nhiên co rút lại.
Vì bên trong vậy mà không có gì cả!
Bạn cần đăng nhập để bình luận