Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 24: Người khác nhau

Chương 24: Những con người khác biệt 【 Tên: Chân thỏ may mắn 】 【 Phẩm chất: E 】 【 Tác dụng: Có thể gia tăng một chút may mắn cho người đeo. 】
Trong thế giới hiện thực sẽ không xuất hiện cái gọi là bảng nhân vật cùng cái âm thanh kỳ quái kia, Trương Hằng nhìn tấm thẻ viết tay của cô nàng pha chế rượu trong tay, cảm thấy hết sức cạn lời.
Chỉ hai câu đơn giản như vậy mà đã tiêu hết 5 điểm tích lũy của hắn rồi sao?
Tuy nói điểm tích lũy của hắn không ít, nhưng thấy dáng vẻ tâm trạng cô nàng pha chế rượu khá tốt sau khi nhận được điểm tích lũy, rõ ràng cái giá này không hề rẻ.
Trương Hằng cũng không quá bất ngờ với kết quả giám định này, chân thỏ trong nhiều nền văn hóa đều tượng trưng cho bùa hộ mệnh mang lại vận may, việc hắn trốn thoát khỏi vết thương lây nhiễm khi còn ở trên đảo có lẽ cũng có liên quan ít nhiều tới vật này.
Không tính đến năng lực gấp đôi thời gian, đây là vật phẩm siêu nhiên đầu tiên hắn có được.
Nếu là hiệu ứng tích cực, Trương Hằng quyết định xem nó như một chiếc móc khóa đeo trên người.
Cũng không biết cái "một chút may mắn" này rốt cuộc là bao nhiêu.
Dù sao cũng rảnh rỗi, Trương Hằng quyết định làm thử nghiệm xem sao, hắn đến siêu thị mỹ phẩm bên cạnh thư viện mua hai tấm vé cào, tổng cộng mất hai mươi tệ.
Kết quả một tấm trúng mười tệ, một tấm trúng năm tệ.
Trừ đi tiền vốn thì lỗ tổng cộng năm tệ.
Trương Hằng lại đổi một siêu thị khác, lần này một tấm là "cảm ơn quý khách", tấm còn lại trúng hai mươi tệ.
Vừa vặn huề vốn.
Trương Hằng hiểu đại khái công dụng của cái chân thỏ may mắn này, mấy lần thử của hắn trung bình có tỷ lệ trúng cao hơn so với người thường, nhưng vẫn bị lỗ, may mắn đúng là tăng lên nhưng không đến mức quá đáng, nếu muốn kiếm tiền dựa vào vận may tăng thêm một chút này vẫn là chuyện khó.
Thử nghiệm xong Trương Hằng bước ra siêu thị, nhìn thấy dưới cây cách đó không xa có một đôi nam nữ trẻ tuổi, nam sinh có vẻ kích động, dường như muốn nói gì đó, nhưng nữ sinh lại liên tục lắc đầu, sau đó thấy nam sinh đưa tay định kéo nữ sinh lại bị đối phương tránh.
Trương Hằng không có ý định xen vào chuyện người khác, trong trường chuyện như này xảy ra hàng ngày, đại học là căn cứ hormone mà, đủ loại thăng trầm không lúc nào ngừng diễn ra, hắn cũng không lo lắng nam sinh kia sẽ có hành động quá khích nào, giờ đang là buổi chiều, lại ở trong trường, cứ tùy tiện hét lên một tiếng là có thể có bảy tám nam sinh đầy tinh thần trượng nghĩa xông ra làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Cho nên Trương Hằng chỉ nhìn thoáng qua rồi đi về hướng thư viện.
Trưa thứ sáu Trương Hằng đi mua đồ ăn vặt cùng các vật dụng ngoài trời, chủ yếu là nước xịt muỗi, khăn mặt, băng cá nhân các kiểu, còn về đồ dùng cắm trại dã ngoại thì Ngụy Giang Dương đã thuê xong, bao gồm cả xe nữa, tiền thì mọi người cùng góp, mỗi người trước thu ba trăm tệ, thiếu thì bù, thừa thì trả lại.
Trương Hằng kiểm tra lại chút đồ đạc của mình, xác nhận điện thoại đã đầy pin, Trần Hoa Đống và Ngụy Giang Dương cũng từ ngoài đi vào, trên tay lỉnh kỉnh đồ lớn đồ nhỏ.
"Mấy cô nàng đi mua đồ ăn tối nay, lát nữa hỗ trợ mang ra xe nhé."
"Được thôi, vất vả rồi." Đồ đạc của Trương Hằng cũng cơ bản đã thu dọn xong.
Ngụy Giang Dương bỏ túi xuống, cầm ly nước trên bàn uống cạn một hơi, thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới cảm thán, "Hai ngày nay mệt muốn c·h·ết, chạy ngược chạy xuôi làm trâu làm ngựa, vẫn là bọn mày sáng suốt, nghĩ lại độc thân như thế cũng không phải chuyện gì xấu."
"Đừng mà, nhờ phúc của Ngụy công tử mà anh em bọn ta mới thấy ánh bình minh của việc thoát kiếp độc thân, đừng vội dội nước lạnh vào có được không." Trần Hoa Đống lại trưng ra vẻ mặt hai mắt tỏa sáng.
"Mày muốn theo đuổi Thẩm Hi Hi?" Ngụy Giang Dương liếc mắt.
"Không có không có, chút tự hiểu này anh em ta vẫn có, cô này là người đẹp hạng nhất hệ quản lý công nghiệp, hàng tháng bao nhiêu nam sinh vây quanh, tao không tham gia cho náo nhiệt, vẫn nên nhẫn đau cắt thịt, Thẩm Hi Hi để cho Trương công tử nhà mình đối phó thì hơn, riêng tao mà nói thì vẫn thích Từ Tĩnh hơn." Trần Hoa Đống cười hề hề.
"Móa nó, biết ngay cái tên biến thái mày thích cái gu này, Từ Tĩnh là bé la lỵ hợp pháp của ký túc Tiếu Tiếu bọn họ, chính phủ chỉ định vật dễ thương, có điều cô nàng năng lực tự lo kém, năm nhất học kỳ hai mới học đi tàu điện ngầm, mà lại cho đến giờ thi thoảng còn ngồi sai hướng hoặc ngồi quá trạm, đồ bít tất bình thường cũng toàn dùng máy giặt giặt."
"Không sao không sao, đáng yêu là chính nghĩa, mày hiểu rõ anh em tao mà, bao nhiêu năm nay tao vẫn luôn là một người kiên định thích nuôi dưỡng." Trần Hoa Đống đẩy cái kính cận gọng sáng.
"Lòng người mất hết, đạo đức không có rồi! Cảnh sát ở đâu? !" Ngụy Giang Dương đau lòng nhức óc, nói xong lại nhìn sang Trương Hằng, "Nhưng mà nói thật, Thẩm Hi Hi người tốt lắm đó, mày thật sự không tính cân nhắc sao? Bình thường thì những cô gái được nam sinh yêu thích thường không được lòng phái nữ lắm, nhưng Thẩm Hi Hi là ngoại lệ, Tiếu Tiếu bảo người mà đám nữ sinh phục nhất là Thẩm Hi Hi đó, vừa xinh đẹp vừa học giỏi, hát hay lại đối xử với mọi người rất chân thành, mày đừng thấy cô nàng kẹp tóc nhiều mà nghĩ lung tung, nhưng từ trước đến nay cô ta không hề coi ai là lốp xe dự phòng cả, toàn cự tuyệt thẳng thừng."
"Bởi vậy mà được người ta đặt cho cái biệt danh 'chém tận g·i·ế·t tuyệt'." Trần Hoa Đống ở bên yếu ớt nói.
"Nhưng lần này tiếp xúc thì tao cũng thấy em này không tệ, chuyến cắm trại dã ngoại này toàn một mình em ấy lo cho phái nữ, vừa nãy đi mua đồ cùng tụi mình cũng nói chuyện vui vẻ, không hề kiêu ngạo chút nào, ừm, xem ra lời đồn giang hồ cũng không thể tin hết được." Trần Hoa Đống lại vội sửa lời.
"Hai người các cậu nói xong chưa?" Trương Hằng cạn lời.
"Không kém là bao đâu, không cần lo lắng chuyện tình cảm của bọn mình đi đến hồi kết, tao sớm biết sẽ có một ngày này rồi." Trần Hoa Đống nghiến răng kiên cường nói.
"Hai người các cậu rảnh rỗi thì quan tâm thời sự quốc tế đi, sao cứ thích bám lấy chuyện tình cảm của tao không buông thế?"
Ngụy Giang Dương và Trần Hoa Đống liếc nhìn nhau, cũng không tiếp tục đùa nữa, "Trương Hằng, tụi tao có chút lo cho mày."
"Hả?"
"Trước đây thì chỉ cảm thấy mày có nhịp điệu cuộc sống của riêng mình, không bị bên ngoài ảnh hưởng, nhưng mà từ đầu tuần đến giờ, bọn tao cứ cảm thấy mày có một cái khí chất gì đó khó hiểu."
Trần Hoa Đống tiếp lời, "Ừm, tao biết câu này nghe hơi văn vẻ, nhưng mà bây giờ mày cứ mang đến cho người khác cảm giác tịch mịch từ bên trong toát ra, mày có biết trên núi Chung Nam có nhiều người ẩn cư không, mày cho tao cảm giác giống như họ, nói thật với anh em, dạo này có phải mày gặp chuyện gì không, sao đột nhiên lại có cảm xúc muốn lánh đời như vậy."
Trong lòng Trương Hằng khẽ động, hắn đương nhiên biết chuyện gì đã xảy ra với mình, nói đến lánh đời thì chẳng ai bằng hắn, ở trên hoang đảo sống hơn một năm trời, ngay cả bàn chải đ·á·n·h răng cũng tự làm, hầu như ngày nào hắn cũng bị cảm giác cô độc bao vây.
Dù đã trở lại thế giới hiện thực, cơ thể của hắn không có chút gì thay đổi, nhưng đoạn thời gian đó vẫn theo một cách khác mà in dấu lên người hắn.
Kinh nghiệm và sự học hỏi khiến chúng ta trở thành con người của ngày hôm nay sao?
Trương Hằng lại nghĩ đến câu nói của cô nàng pha rượu, hắn bỗng nhiên thấy tò mò, nếu như ván game này kéo dài nhiều năm, đến lúc kết thúc thì mình sẽ biến thành người thế nào?
So với hôm nay liệu sẽ là một con người hoàn toàn khác biệt sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận