Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 64: Mannerheim phòng tuyến hoan nghênh ngươi (sáu)

Chương 64: Phòng tuyến Mannerheim hoan nghênh ngươi (sáu)
Trương Hằng cùng tay súng bắn tỉa mặt bịt trên mặt đất đều vô cùng kiên nhẫn. Nếu nói về thợ săn thì người sau không nghi ngờ gì nữa là ưu tú hơn, Trương Hằng từng đọc được trong tài liệu văn hiến đời sau, chiến tranh mùa đông có không ít du kích Phần Lan xuất thân từ thợ săn, từ nhỏ đã đi săn trong rừng rậm này, khi mục tiêu từ mãnh thú biến thành quân nhân Liên Xô, biểu hiện của bọn hắn vẫn xuất sắc như trước.
Đáng tiếc đó không phải là một trò chơi công bằng.
Khi con Quạ Đen kia xuất hiện lại trong bóng tối, cũng là lúc tất cả kết thúc.
Trương Hằng đặt ngón tay lên cò súng, hoàn thành chuẩn bị cuối cùng, nhưng ngay sau đó, tay súng bắn tỉa mặt bịt lại đột nhiên không hề có dấu hiệu mà nghiêng người. Trương Hằng ngẩn người, vì không nghe được tiếng động, nên có một khoảnh khắc hắn tưởng rằng mình đã bị phát hiện.
Nhưng ngay sau đó hắn thấy đạn trút xuống trên mặt tuyết. Tay súng bắn tỉa mặt bịt phản ứng rất nhanh, hắn lăn một vòng tránh được đợt tấn công thứ nhất, sau đó lập tức đổi hướng họng súng, bóp cò.
Điều này lại bộc lộ một khuyết điểm của trạng thái Ảnh Tử, do ánh nắng chiếu nghiêng từ một hướng, nên hướng của Ảnh Tử Trương Hằng cũng cố định. Tuy có thể quan sát tình hình xung quanh bằng cách áp mình vào thân cây, nhưng hắn chỉ thấy được một mặt, cho dù hắn xoay chuyển thân mình cũng chỉ nhìn thấy được mặt vỏ cây khác.
Vì vậy, hiện tại hắn chỉ có thể đại khái đoán được tình hình trước mắt, có lẽ tiếng giao tranh vừa rồi đã thu hút binh sĩ Liên Xô gần đó, nhưng hắn không biết chính xác đối phương có bao nhiêu người, và khoảng cách là bao xa. Hơn nữa, càng xui xẻo hơn là trạng thái bóng ma của hắn sắp hết thời gian, chỉ còn lại không đến mười giây cuối cùng.
Trương Hằng tạm thời không màng đến việc bắt lấy tay súng bắn tỉa mặt bịt, việc đầu tiên hắn cần đảm bảo là không bị hai đám người này kẹp giữa, thế là hắn quyết đoán rời khỏi cây bạch hoa kia, dùng tốc độ nhanh nhất lách qua tay súng bắn tỉa mặt bịt đang mất tập trung, áp vào phía sau một cây thông khác.
Không phải Trương Hằng không muốn chạy xa thêm, thời gian của hắn vẫn còn, chỉ là trong lòng hắn rất rõ ràng hai nhóm người này giao tranh, nếu người Liên Xô thắng, hắn còn có thể chạy thoát, nhưng nếu tay súng bắn tỉa mặt bịt thắng thì hắn không còn cơ hội chạy thoát nào cả.
Thay vì bị bắn giết như một con mồi có hình người, thà rằng cứ liều một phen, do đó Trương Hằng chọn chỗ gần, cách tay súng bắn tỉa mặt bịt chưa đến một mét. Khoảng cách gần như vậy có thể giảm tối đa ưu thế về thương pháp của đối phương, cho dù là một tân binh mới chạm vào súng như Trương Hằng cũng có xác suất bắn trúng rất lớn.
Bốn giây sau thân thể của hắn lại xuất hiện, trận chiến ở phía bên kia cũng đã đến hồi gay cấn. Tiếng đạn cộc cộc rơi vào thân cây thông sau lưng hắn, mảnh gỗ vụn văng tung tóe, nhóm người này rõ ràng hung hãn hơn đội điều tra trước đó rất nhiều.
Với thực lực của tay súng bắn tỉa mặt bịt, Trương Hằng tin rằng hắn sẽ không để yên cho tên súng máy kia, mà hiện tại tiếng súng máy vẫn còn nã đạn, điều này chỉ có thể cho thấy người của phía binh sĩ Liên Xô đã thế chỗ ngay sau khi một tay súng máy chết.
Tuy nhiên, tay súng bắn tỉa mặt bịt cũng tìm lại được chỗ nấp, thỉnh thoảng hắn mới bắn trả một phát, nhưng mỗi lần ra đạn đều hạ gục được một địch nhân, độ chính xác thực sự không thể tin nổi. Trương Hằng cố gắng khống chế nhịp thở, núp sau cây không động đậy, tránh bị hai bên phát hiện.
Lại thêm một vòng bắn phá qua đi, hỏa lực bên phía binh sĩ Liên Xô cuối cùng cũng yếu đi, thưa dần, nhưng nhịp điệu bắn của tay súng bắn tỉa mặt bịt vẫn ổn định đến đáng sợ, trước sau không hề thay đổi, như một cỗ máy giết chóc vô tình. Nhưng cỗ máy tinh vi này lại đột ngột dừng lại vào một khoảnh khắc.
Trương Hằng biết đối phương đã hết đạn, gã này trong khoảng thời gian ngắn trải qua hai trận chiến ác liệt, rất có thể trước đó còn từng giao chiến, số lượng tiếp tế trên người vốn không nhiều, nên giờ phút này rốt cuộc hết đạn. Điều này làm tâm trạng của Trương Hằng trở nên hết sức phức tạp, đương nhiên hắn không muốn có một tay súng bắn tỉa khủng bố như vậy ngày ngày lẩn quẩn trong rừng cây, còn trong tưởng tượng ban đầu của hắn thì trận chiến này sẽ có hai kết quả, một là tay súng bắn tỉa mặt bịt bị binh sĩ Liên Xô bắn chết.
Hắn sẽ liều mạng bỏ chạy, thử vận may, hai là tay súng bắn tỉa mặt bịt xử lý tất cả đám binh sĩ Liên Xô, rồi hắn sẽ thừa cơ bất ngờ lao ra xử lý đối phương. Duy chỉ có không hề cân nhắc đến tình huống đối phương cạn đạn trước, như vậy những binh sĩ Liên Xô kia nhất định sẽ dần dần tiếp cận chỗ này, mà vị trí hắn chọn ẩn nấp lại quá gần tay súng bắn tỉa mặt bịt, khi giao chiến còn dễ nói, hai bên không chú ý xung quanh, nhưng chờ khi giao chiến kết thúc, hoặc là tay súng bắn tỉa mặt bịt chuẩn bị quay đầu bỏ chạy, hắn sẽ bị phát hiện...
...Du kích Phần Lan hiện tại đang dựa lưng vào một tảng đá, không biết đang suy nghĩ gì, hắn cũng ý thức được có lẽ hôm nay khó thoát khỏi, rút con dao đi săn nhỏ bên hông ra, chuẩn bị cho ván cược cuối cùng.
Đúng lúc này, một viên đá nhỏ lăn đến dưới chân hắn. Sau đó hắn nhìn thấy sau cây thông không xa có một binh sĩ Liên Xô đột nhiên nhô ra, không khỏi giật mình, rõ ràng không ngờ địch nhân đã mò đến phía sau mình, theo bản năng muốn cầm khẩu súng trường bên cạnh.
Nhưng một khắc sau, đối phương lại ra hiệu im lặng với hắn. Ngay nửa phút trước, Trương Hằng đột nhiên ý thức được, đây cũng có thể là cơ hội của hắn. Sau khi trải qua bốn ngày thử nghiệm, hắn đã hiểu rõ một người sống sót trong khu rừng rậm này là không thể, xét cho cùng, hắn và những người Liên Xô hay người Phần Lan kia cũng không có mâu thuẫn gì không thể hòa giải.
Nhưng cho dù là tay súng máy trẻ tuổi của Liên Xô hắn gặp trước đó, hay du kích Phần Lan đang ở trước mắt, những người này bình thường căn bản sẽ không giải thích, làm rõ hiểu lầm cho hắn, không hợp một câu là muốn rút súng ngay, và điều xui xẻo hơn nữa là cả hai thứ ngôn ngữ của hai nước này, Trương Hằng đều không biết.
Nhưng giờ đây tên đối diện hết sạch đạn, ngược lại Trương Hằng cảm thấy có thể thừa cơ hội này trao đổi chút. Hắn chỉ vào ống tay áo có ngôi sao đỏ năm cánh, lại chỉ vào mình, rồi khoát tay, ra hiệu mình không có quan hệ với đám người Liên Xô kia.
Kết quả, tay súng bắn tỉa mặt bịt không hề có phản ứng. Về sau Trương Hằng lại cởi bộ quân phục Liên Xô trên người ra, để lộ áo lông đen và quần jean bên trong, nhưng ánh mắt của tay súng bắn tỉa mặt bịt lại dừng trên khẩu súng ngắn ổ xoay găm trong túi.
Trương Hằng biết thời gian không còn nhiều cho cả hai người, hắn đã có thể nghe thấy tiếng bước chân của binh sĩ Liên Xô, người đến rõ ràng không chỉ một, hắn không đối phó được, nên chỉ có thể đánh cược một lần. Trương Hằng một bên nắm lấy con rối gỗ để giữ cảnh giác, một bên ném khẩu súng ngắn ổ xoay trong túi cho tay súng bắn tỉa mặt bịt đối diện, lần này người sau rốt cuộc cũng có phản ứng, nhanh chóng nhặt lấy vũ khí, chĩa vào một người nào đó, một lát sau mới lại dời nòng súng đi.
Trương Hằng thở phào nhẹ nhõm, xem ra những động tác vừa rồi của hắn không phải hoàn toàn vô dụng, sau đó hắn lại móc điện thoại di động của mình ra, mấy ngày nay hắn vẫn luôn cố tiết kiệm pin, ngoại trừ khi cần phân biệt phương hướng thì bật lên một chút, còn lại thường tắt máy, hiện tại hắn cài báo thức, ném điện thoại ra ngoài.
Ba giây sau tiếng chuông vang lên giữa nền tuyết, lập tức thu hút hỏa lực của binh sĩ Liên Xô, tay súng bắn tỉa mặt bịt thừa cơ nhô nửa đầu ra, bóp cò, phát thứ nhất là đạn lép.
Cho dù là mạo hiểm, Trương Hằng vẫn cố gắng giảm bớt nguy hiểm, cân nhắc đến việc đối phương cầm súng chĩa vào hắn có khả năng xảy ra, hắn đã điều chỉnh vị trí viên đạn, đặt một trong hai vỏ đạn không đầu vào nòng súng, như vậy một khi xảy ra tình huống xấu nhất, hắn vẫn còn có thể tái sử dụng cơ hội cuối cùng để biến thành Ảnh Tử rồi trốn đi.
Tay súng bắn tỉa mặt bịt ngẩn người, nhưng rất nhanh lại nhả phát súng thứ hai, lần này là trực tiếp bắn trúng mi tâm mục tiêu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận