Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 74: Mannerheim phòng tuyến hoan nghênh ngươi (mười sáu)

Chương 74: Tuyến phòng thủ Mannerheim hoan nghênh ngươi (mười sáu) Khi mất thêm hơn hai mươi người cùng với việc chỉ huy cũng tử trận, nhuệ khí của đơn vị Liên Xô này đã sớm suy sụp, một bộ phận người vứt bỏ vũ khí trong tay, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, còn một bộ phận thì quay đầu muốn bỏ chạy.
Đội du kích chỉ để lại vài người trông giữ đám người giơ tay đầu hàng, những người còn lại thì tỏa ra, tiếp tục đuổi bắn giết những kẻ đào tẩu kia giữa khu rừng.
Trương Hằng không có hứng thú với chuyện này, nhưng hắn biết lần đầu tiên tham chiến này quyết định việc mình gia nhập đội, thái độ của hắn đối với đám binh sĩ Liên Xô này cũng sẽ quyết định thái độ của đội du kích đối với hắn, cho nên Trương Hằng theo ở phía sau, cùng nhau thả súng bắn lén, chủ yếu hỗ trợ giải quyết những kẻ còn đang dựa vào địa thế hiểm trở chống trả, tiện thể rèn luyện kỹ năng bắn súng của mình trong thực chiến.
Nửa giờ sau, cuộc chiến đã hoàn toàn kết thúc, ngoài trừ bảy binh sĩ Liên Xô chạy vào rừng sâu không rõ tung tích, những người còn lại hoặc bị bắt làm tù binh, hoặc là đã bị bắn chết. Đội quân Liên Xô này có thể nói là đã bị tiêu diệt hoàn toàn, còn đội du kích thì cái giá phải trả chỉ là hai người chết, một người bị thương nặng và bốn người khác bị thương nhẹ.
Trong hai người thiệt mạng, một người bị bắn trúng đầu ngay trong đợt tập kích đầu tiên, còn một người là do quá bất cẩn khi truy kích mà bị tên đào binh phản sát, đúng là quá xui xẻo. Dù cho đội du kích đến sau đó đã đuổi kịp, bắn nát tên binh sĩ Liên Xô kia, nhưng đồng đội đã hy sinh thì không thể cứu sống lại được.
Đợi đến khi tiếng súng im bặt, Viss bắt đầu dẫn người kiểm tra chiến trường, kiểm kê thu nhặt chiến lợi phẩm, mấy người đội du kích hăng hái lật qua lật lại trên xác chết nhặt nhạnh, rõ ràng đã quen thuộc với chuyện này, trái lại những tù binh Liên Xô ở bên cạnh thì lại lộ vẻ bất an, không biết vận mệnh gì đang chờ đợi bọn họ.
« Công ước Geneva » có quy định rõ ràng về việc đối đãi với tù binh, nhưng đáng tiếc Liên Xô không tham gia vào công ước này trong chiến tranh thế giới thứ hai. Trên thực tế, dù có tham gia cũng không có tác dụng gì, Trương Hằng chưa từng thấy tù binh trong doanh trại của đội du kích.
Với quy mô nhỏ bé của đội du kích, họ không có khả năng nuôi nổi tù binh, cũng không thể phái người áp giải bọn họ về hậu phương trong tình hình chiến sự đang gay go hiện tại. Lấy đám tù binh lần này làm ví dụ, có gần bốn mươi người, muốn áp giải bọn họ ít nhất cũng phải cần bốn năm đội du kích viên, còn phải xử lý thương binh, lại phải tính đến chuyện đụng độ với quân Liên Xô khác trên đường, cả khả năng tù binh chạy trốn phản kháng nữa. Làm vậy rõ ràng không đủ bù đắp thiệt hại.
Trên thực tế, đội du kích đã cho người kéo tới hai xe ngựa chở súng máy hạng nặng Mark đã thấm đẫm máu.
Nhìn nòng súng đen ngòm, đám binh sĩ Liên Xô đang ngồi xổm trên mặt đất lập tức hoảng loạn, nhưng vũ khí của bọn họ đã bị tước đoạt, bây giờ cho dù muốn phản kháng cũng đã quá muộn.
Trương Hằng không tiếp tục xem nữa, hắn không động vào những súng ống rơi đầy đất hay đồng hồ đắt tiền trên người tù binh, chỉ lẳng lặng nhặt nhạnh những khẩu súng trường đầy đạn, chất đầy vào ba lô rồi rời đi cùng Simon.
Hai người đi được chưa mấy bước thì nghe thấy tiếng súng máy xả đạn phía sau lưng, trong tiếng súng còn kèm theo tiếng kêu thảm thiết của binh sĩ Liên Xô, nhưng cũng không kéo dài quá lâu, rừng cây lại khôi phục yên tĩnh.
... ...
Có lẽ bởi vì có hai trận chiến đã trải qua khi gặp Simon lần đầu làm nền tảng, Trương Hằng không phải lần đầu tiên đối mặt với cảnh tượng máu thịt văng tung tóe như thế này, biểu hiện của hắn ngoài sự mong đợi của không ít người. Mặc dù lần đầu chiến đấu này không thể nói là xuất sắc, nhưng ít ra hắn cũng không gây trở ngại cho đội du kích, từ đầu đến cuối đều biểu hiện rất tỉnh táo, không hề phạm phải sai lầm gì.
Vì vậy, sau khi trở lại doanh trại lần này, những người vốn dĩ không mấy vừa mắt với hắn đã thay đổi suy nghĩ không ít, không còn coi hắn như không khí. Mọi người nhớ lại biểu hiện của mình khi lần đầu ra chiến trường, nhiều người nhận thấy mình có lẽ không bằng Trương Hằng, do đó, ngoại trừ Viss và những người bạn bè ngoan cố của hắn, không ít người bắt đầu dần dần chấp nhận chiến hữu da vàng này.
Đội du kích đã tiêu diệt trọn một đại đội bộ binh Liên Xô, trong khi đó phe mình chỉ hy sinh hai người, người bị thương nặng cũng được Maggy bảo vệ tính mạng. Lần tác chiến này có thể được coi là đại thắng, mà thu hoạch cũng tương đối khá, thu được mười mấy khẩu súng máy hạng nhẹ, hai súng máy hạng nặng, súng trường và đạn dược thì nhiều không kể xiết. Đồng thời cũng giải quyết nỗi phiền não cho Viss trong suốt thời gian vừa qua.
Hiện tại nhuệ khí của doanh trại đang lên rất cao, Viss cùng với vài thanh niên khác đang cởi trần thi vật tay trên nền băng tuyết, những người còn lại thì vây quanh ở bên cạnh, vừa uống rượu hô hào vừa đặt cược.
Trương Hằng đẩy cửa bước vào kho củi một mình, thấy bên trong có thêm mấy chiếc giường gỗ vừa được dựng lên, ngoài ra, bên cạnh giường còn có một vài đồ dùng sinh hoạt hàng ngày.
“Sao vậy, không có ý định tham gia cùng sao?” Maggy không biết từ khi nào đã xuất hiện ở cửa ra vào, tựa như một bóng ma, dựa người vào cánh cửa, châm một điếu thuốc. Cô vừa mới khâu vết thương cho một thương binh, ống tay áo vẫn còn dính máu, vừa chép miệng hướng về đám du kích viên đang hưng phấn chơi đùa bên ngoài.
“Không được.” Trương Hằng lễ phép cự tuyệt.
“Là cảm thấy thời gian của bọn họ không còn nhiều, sớm muộn gì cũng chết trong chiến hỏa sao?” “...” Trương Hằng không biết trả lời thế nào, khi trò chuyện với nữ bác sĩ này nhất định phải hết sức cẩn thận, trực giác của người phụ nữ này nhạy cảm đáng sợ.
“Sợ cái gì chứ, bây giờ cả châu Âu chẳng phải đều nghĩ như vậy sao?” Maggy giũ tàn thuốc trên đầu ngón tay xuống, “Xin nhờ, chỉ cần không phải đồ ngốc đều có thể thấy ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng trong cuộc chiến này, bất quá đó là chuyện sau này thôi, một khi đã tham gia rồi thì điều quan trọng nhất là tận hưởng niềm vui trước mắt đã.” Trương Hằng không có ý kiến, có lẽ vì hắn là người duy nhất biết trước kết cục nên rất khó cảm nhận được quá nhiều niềm vui trong chiến thắng này. Suy cho cùng, mục tiêu của hắn khác với những người Phần Lan này, hắn không quan tâm đến thắng bại của cuộc chiến, hắn chỉ nghĩ cách sinh tồn được trong cái môi trường tàn khốc này.
“À, Aki nhờ ta nói với ngươi, làm tốt lắm.” Maggy chỉ những vật dụng sinh hoạt đặt ở đầu giường, “Đội du kích không bao giờ tệ với người của mình cả, ngươi đã gia nhập chúng ta thì tự nhiên không thể đối xử tệ bạc với ngươi được. Ban đầu còn muốn cho ngươi ở cùng với những người khác, nhưng mà ta thấy ngươi hình như thích ở một mình hơn.” “Ở đây rất tốt, không cần đổi chỗ khác đâu.” Ở cùng với đám đội du kích cũng chẳng có ý nghĩa gì, mọi người không thông ngôn ngữ, cũng chẳng thể giao tiếp được, chi bằng ở một mình còn thoải mái hơn. Huống hồ Trương Hằng còn có thói quen luyện tập bắn súng và chạy bộ mỗi buổi sáng, ảnh hưởng đến người khác lại gây thêm phiền phức không cần thiết.
Maggy gật nhẹ đầu, rồi lại nói một câu cố gắng lên rồi bỏ đi.
Trương Hằng dựa ván trượt tuyết vào góc tường, mở ba lô, đổ hết số đạn ra. Đây là thu hoạch lớn nhất của hắn trong trận chiến này, tổng cộng 513 viên đạn, chất đầy hai ba lô, đủ để hắn huấn luyện một thời gian. Sau khi được chứng kiến kỹ năng bắn súng thần kỳ của Simon, Trương Hằng càng thêm mong muốn nâng cao kỹ năng bắn súng của mình.
Đối với một tay bắn tỉa, khoảng cách thường mang ý nghĩa an toàn.
✨ Truyện convert bởi ܨღ๖ۣۜHuyền✫๖ۣۜLinhღ⻎ tại truyencv.
Bạn cần đăng nhập để bình luận